New year with you

“một đời bình an bên nhau.”

*✭˚・゚✧*・゚*✭˚・゚✧*・゚*

“ anh ơi, anh nguyện cầu điều gì vậy ?”

chàng không trả lời câu hỏi, rồi thỏ thẻ vào tai em, dòng người tấp nập trông chừng lên bầu trời đêm, họ cất những tiếng vui sướng.

“ pháo hoa, sắp rồi.”

đôi mắt taehyung lấp ló sau quả đầu xoăn tít, mũi chôn vào áo khăn choàng ấm đôi của cả hai.

chàng nắm hai bàn tay em, xoa xoa rồi lại hà hơi, đút vào túi áo dạ dài thượt.

“ hôn không ?”

“ em ngại-“

tiếng pháo, tiếng reo hò, vòng tay chàng ở eo em, mắt nhắm mắt và môi kề môi, em thấy như thể mình đã quay về ngày trọng đại nhất cuộc đời ở lễ đường thành hôn. 

hơi thở nóng, hòa cùng không khí lạnh bao quanh chàng và em. cả hai đã chẳng thể biết pháo hoa khi nãy đã đẹp ra sao, họ chỉ còn đối phương trong ánh mắt. đầy si mê.

em ôm lấy jimin, mắt nhắm trong bình yên, mặc kệ ồn ã ngoài kia. chạm lên chiếc nhẫn áp út, cảm nhận em lại yêu thương chàng nhiều hơn nữa rồi.

“ nguyện cầu của anh là gì ? anh vẫn chưa nói với em.”

“ à thì, anh còn có thể nguyện cầu điều gì khác nữa, cho bố mẹ hai đứa, cho anh, cho em. em đã bên anh kể từ khi anh chẳng có gì, hiện tại, lẫn sau này, anh sẽ cố gắng cho em thật nhiều hạnh phúc do chính anh tạo ra, sẽ không để em thiệt thòi. sẽ là như thế…”

chàng biết, sau chiếc khăn choàng dày sụ và mớ tóc hạt dẻ khuất lấp anh nhìn đó, em không giấu diếm được, gò má em cao lên, khóe mắt em cong và sáng ngời. bàn tay phải của em thật mạnh mẽ, bởi nó đã nâng đỡ một chiếc nhẫn chứa đầy ắp tình yêu, sự bao dung, kiên nhẫn, chân thành và chung thủy suốt một thời gian dài. chạm nó vào môi, em đã nguyện cầu với tất cả niềm trân trọng em có, hay hơn cả như vậy.

“ em mong điều gì ?”

“ em muốn có em bé.”

“ anh muốn có em bé với em không ?”

“ anh có. luôn luôn.”

“ em xin lỗi. em không có sinh con cho anh được đâu hì. em chỉ yêu anh được mà thôi.”

“ taehyung.”

trái tim em dần đập mãnh liệt, dần nổ ra từng thanh âm, như có hàng trăm, hàng nghìn, hàng tỷ đợt pháo hoa bắn khắp trong tâm can.

“ em ở đây, ở với anh, là để anh yêu thương em. chúng ta đều bình đẳng. em thấy có lỗi chính bản thân em thì ngốc quá rồi, bởi anh cũng có sinh con được đâu.”

chàng vỗ vỗ tấm lưng đang đứng rúc vào lòng chàng.

“ chúng ta sẽ đến đâu đó, nhận nuôi một bé con về nhà. có được không.”

“ park jimin, hãy hứa với em. kiếp sau anh vẫn là chồng của em.”

“ anh hứa, hứa với em mà.”

Shoes

“i like me better when i’m with you.”

*✭˚・゚✧*・゚*✭˚・゚✧*・゚*

“ jimin.”

chàng ngó nghiêng xuống chân em dòm chừng, cái con người này bình thường đã cà lê cà lết với cái việc mang giày dép không đàng hoàng, thì bây giờ đã chịu xỏ cả bàn chân vào đôi sneaker một cách gọn ghẽ. chàng thực lòng có chút hơi không quen mắt.

“ sao vậy ?”

“ mình nghỉ tí đi anh.”

jimin chăm chú nhìn nụ cười khó xử của em, rồi tới những bước đi đã có phần khập khiễng nọ. trong tâm trí lờ mờ đoán ra việc gì, chàng kéo em ngồi phịch xuống băng ghế ở khu trung tâm mua sắm.

“ em đau chân ?”

“ chút thôi à.”

“ em bị trật mắt cá ?”

“ gót chân, với mấy ngón chân xinh xắn của em hình như bị sưng rồi. nhưng mà không có-“

còn chưa kịp để em dứt lời, thì chàng đã tháo đôi giày chật ních đáng ghét kia ra, tay chạm qua vết trầy da ở gót và mấy ngón chân xinh xắn mà theo lời em nói đã sưng phồng lên tự đời nào, và làm em có chút ngại ngùng trước những ánh mắt lướt qua cả hai.

“ người ta nhìn kìa anh.”

“ kệ người ta.”

“ lâu quá rồi em không mang, hay thôi em vứt đôi này đi.”

em ngập ngừng.

“ sao lại vứt, đồ của em ai cho vứt ?”

“ 5 phút trước ai bảo đau chân ?”

“ em. nhưng mà. thôi.”

em kiên quyết một hai đòi giữ lại đôi giày mà ngay cả cinderella cũng chẳng rướn chân vào nổi.

“ chật nhà ghê gớm.”

gọn lỏn bốn từ, cái lý do của chàng lạ lùng đến không tưởng, chẳng qua là phải đối diện với em người yêu cứng đầu như thế.

“ nhà mình chứ có phải hang kiến đâu mà chật.”

“ chứ nói thử coi sao không vứt ?”

“ tại nó đẹp.”

chàng bật cười vì trông thấy cái bĩu môi quen thuộc từ em, cả việc em bảo một đôi giày cũ mèm từ mấy năm trước là còn đẹp.

“ thế thôi ?”

em nhìn chàng, đôi mắt mong chờ và sáng rực như sao sirius giữa bầu trời đêm.

“ với để khoe với mọi người là được anh tặng hồi valentine hai năm trước bằng tiền lương tháng đầu của anh. di tích lịch sử đó à nghen.”

hóa ra không phải là do người ta hà tiện mang lại giày cũ, mà tại vì người thương của người ta tặng cái đôi đó vào valentine hai năm trước, đã vậy còn từ lương anh người yêu đi làm lần đầu mua cho. ngờ đâu bây giờ chân người ta lớn hơn tí tẹo rồi nên cũng không còn vừa vặn chi nữa.

jimin không nói không rằng, tháo hẳn cả đôi giày mình đang mang ra mà tròng vào chân em người thương, rồi cứ thế dắt em đi trong tình trạng đôi chân trần và hai chiếc giày cũ của em được vắt vẻo ở một bên tay.

“ anh không sợ bẩn hả ?”

“ bộ em hôn chân anh hay gì mà sợ ?”

em cười phá lên, tay bất giác nắm chặt nắm chặt tay chàng nhiều thêm một xíu.

“ vậy anh giữ lại hả ?”

“ đồ sến rện nhà em muốn giữ thì giữ đi.”

ấy nói thế thôi, chứ người ta nghiêng đầu né tránh, miệng tủm tỉm cười, tai đo đỏ một mảng trong đáng yêu hết biết. giấu ai được chứ giấu em thì cũng bất thành. taehyung em là rõ hết đó nha.

J’aime ton corps

“me ? sweet ? just for you.”

*✭˚・゚✧*・゚*✭˚・゚✧*・゚*

“ cùng em nhé ?”

“ sao cơ ?”

“ vào đây cùng em, nhé ?”

bồn tắm sực nức hương tinh dầu mà em thích, làn nước dập dìu gợn lên từng đợt theo chuyển động của em. em thỏ thẻ ngại ngần với cái người ngồi gần sát bên mình. em ngại nhiều thứ, ngại cho cái cơ thể đã rệu rã sau những lần làm việc tăng ca đến đêm của chàng, đôi mắt mỏi mệt, và cả vì bây giờ trong tiềm thức em lại muốn yêuthươngchàng một phen. áo chàng ướt vài mảnh nhỏ, bởi tay em cứ quấn quít tới lui thúc giục.

“ được rồi mà.”

ôi sao cái con người này. em rụt vai lại bởi cái đụng chạm âu yếm đằng sau gáy mình. chàng vuốt những nhánh tóc đen mềm thấp thoáng hương hoa, rồi nhẹ nhàng trải dài nụ hôn từ đấy xuống tới quá nửa sống lưng thanh mảnh.

em ngâm nga vài tiếng ngọt nị trước, rồi em kéo người chàng xuống. chàng bây giờ không phải ướt vài mảnh nhỏ nữa rồi, là toàn thân ướt sũng.

jimin nhìn em, bất đắc dĩ, đành lột phăng cái áo thấm nước dấp dính ra. cái hôn phớt trên mũi rồi lấn xuống môi, em từ tốn trao cho chàng. rồi taehyung hệt như vật nhỏ, tựa cả người lên cái lồng ngực rộng đó.

“ anh đừng làm quá sức, còn có em. vả lại chúng mình đã có bé nào đâu. vất vả thế làm chi.”

chàng cầm tay em, cằm tựa ở cái bờ vai thon gầy nọ.

“ không có bé nào thì sau này sẽ có. bao nhiêu cũng lo cho nó mà.”

“ đó là chuyện của sau này.”

ô kìa. bé nhỏ đang không hài lòng rồi. chàng đoán đúng qua từng cái nhăn mi, bĩu môi của em.

“ thích là cứ mười giờ mười một giờ mới về, bỏ bữa, ngủ không đủ giấc, cứ vậy làm tới. sụt ký cái một. anh đổ bệnh lại nhọc hơn. anh nhọc một, em nhọc mười đó anh hiểu chưa.”

“ vậy thôi. anh bệnh cứ kệ anh đi.”

“ mấy người nói năng giống như em không có thương mấy người vậy. biết không có kệ được mà sao. kì cục thiệt đó…”

em lẩm bẩm, thanh âm nhỏ dần về phía cuối, gì chứ cái giọng điệu hờn dỗi ba ngày chưa dứt kia làm sao mà không nghe cho được, làm sao mà không cưng không yêu.

“ tan làm là anh về. anh ăn đủ bữa. mười giờ ôm em đi ngủ là vừa. được chưa được chưa ?”

“ thấy ghét.”

chàng hôn lên cái tấm lưng ẩm ướt, cái vành tai ẩn dưới tóc thơm. da thịt mềm ấm chạm vào nhau, áp ngay môi chàng, rơi nơi vai em. mặt mũi em đỏ bừng, không biết vì ngâm mình trong nước nóng quá lâu hay bởi cái hôn của người ta.

“ nhột em…”

tim chàng bị nhộn nhạo nó bủa vây, kiềm lòng chẳng đặng mà lại phủ lên thân thể người thương mấy dấu âu yếm.

“ mai em nghỉ…hôm nay có được không ?”

“ cái ông này…”

Snowflake

“come here, sweetie.”

*✭˚・゚✧*・゚*✭˚・゚✧*・゚*

em trông thế mà dễ lạnh. đến đông thì cả người lại lạnh cóng cả lên. ấy vậy nên cứ thích đi trêu người khác, áp cái tay lạnh đến không tưởng của mình vào da thịt người ta, người ta la oai oái lên thì lại cười đến tít mắt.

duy chỉ có chàng, trêu chả vui tẹo nào, tay áp vào cổ jimin, chân thì luồn qua áo len xộc vào cái thân người yêu, chàng chỉ mỗi giật mình rồi sau đó bắt lấy cả tay và chân nghịch ngợm kia.

“ ứ biết lỗi rồi mốt không trêu vậy nữa.”

“ đừng quấy.”

“ tay chân gì đâu lạnh thấy sợ.”

vừa nhìn em vừa xoa nắn cái tay như sương tháng mười hai.

“ dạo này dễ bệnh lắm. khoác áo ấm nhiều vào, trùm kín mít cho anh càng tốt. nhìn em kìa, lạnh tới nỗi mũi đo đỏ.”

rồi xoa thêm mấy hồi cái bàn chân co co nọ.

“ nhớ chưa ?”

“ dạ.”

cái giọng ngoan ngoãn thỏ thẻ vang lên.

em từ đó nhủ thầm có được anh người yêu ngọt ngào hết mức như vậy thì trêu cũng chẳng được.

Sulky

“your kisses can easily break my heart.”

*✭˚・゚✧*・゚*✭˚・゚✧*・゚*

ai cũng rõ, em nhìn vậy thôi chứ tính còn trẻ con, còn bốc đồng, xốc nổi. cái gì em cũng dở tệ, được khoảng thương chàng là giỏi mà thôi.

ai cũng biết, chàng đối với người khác thì nhã nhặn, còn với người yêu, dịu dàng, hiền lành như cục bột, mang mãi cái danh là cưng chiều người yêu.

em thì hay giận chàng, đó là chuyện thường tình, mà hôm nay khó khăn cho em rồi, sao lại để chàng giận vậy kia ?

chẳng qua lúc đi sắm đồ cùng nhau, em thích cặp vòng tay kia quá, mới lỡ rời chàng hơi xa một tí, em mất tiêu, làm chàng quay tới quay lui, tưởng rằng lạc em đến nơi, ai ngờ thấy em tò te từ trong cửa hàng trang sức bước ra.

“ taehyung, mua gì vậy ?”

“ có cái vòng đẹp lắm, em thấy thích nên-”

“ ừ, thôi về, nãy giờ đi mua nhiều rồi.”

chợt nhớ ra lời chàng dặn, em chỉ bẽn lẽn gật đầu, đi bên chàng mà không dám hé miệng nửa lời, chàng giận em thật rồi, chàng giận thì em sợ lắm.

giận là giận vậy, mà vẫn thương em, biết em đi chậm hơn mình thì dừng lại đợi em, đồ nặng nhẹ nhiều ít gì chàng cũng giành xách hết, em biết chàng rõ khỏe đâu cần lo, mà quan trọng người ta chỉ muốn nắm tay chàng xin lỗi thôi mà không có được.

đi cả một đoạn dài gần đến nhà, em bứt rứt chẳng thôi, mới cào nhè nhẹ lưng chàng.

“ đưa em xách giùm cho.”

“ được rồi, để anh.”

em thấy chẳng ổn, mới len lén móc ngón tay thon thon của mình vào ngón tay chàng. thời khắc đó tim chàng mềm xèo như cọng mì udon, nhưng chàng giả ngơ hay lắm.

đã về đến nhà, chàng vẫn chỉ chăm chăm vào vài tờ hóa đơn.

“ j-jimin ơi ?”

“ gì ?”

cuối cùng cũng có lời hồi đáp cho em, nhưng nó cộc lốc.

“ anh giận em hả ?”

“ ai mà thèm giận em.”

chàng còn hờn còn dỗi vậy mà nói không, ai mà tin cho được. không thèm giận cái gì cơ.

em chầm chậm tiến lại gần chàng, hai tay mân mê góc áo len, cúi mặt nhìn những ngón chân miết miết lên sàn nhà gỗ.

“ thôi đừng có giận người ta nữa, người ta biết lỗi rồi.”

“ anh nói anh đâu có giận.”

xạo  xạo vừa.

“ không giận vậy nhìn em cái đi.”

chàng xoay người, em vụng về ôm má chàng, một nụ hôn sâu đặt lên bờ môi nóng ấm, rồi hàng tỷ nụ hôn khác rơi xuống môi chàng.

có ai mà u mê người yêu như chàng không chàng ơi, người yêu mới chủ động hôn vài cái là nhắm tít hết cả mắt.

“ người ta để ý trước giờ hai đứa chưa có đồ đôi nào, người ta mới chạy đi mua cặp vòng xinh xinh, mà chưa gì hết, mấy người bày đặt làm căng với người ta.”

“ vậy chứ mấy người đi lạc rồi anh biết kiếm mấy người ở đâu ?”

“ người ta trong tim anh nè, cần chi phải tìm.”

em làm nũng, ngón tay đụng vào ngực trái của chàng.

em lấy từ trong túi quần chiếc vòng y hệt chiếc em trên tay em, đeo xong cho chàng một hồi, sờ nắn hôn hít mân mê tay chàng không ngừng.

“ khùng dễ sợ.”

chàng chỉ biết cười cười.

“ cục cưng đừng có giận em nữa là được rồi.”

“ anh thương mấy người chết mất.”

chàng ơi chàng ơi, có em người yêu xinh xắn thế kia thì mở mắt ra mà nhìn ngắm em đi, cớ gì mà mắt cứ nhắm tít thế kia, em chạy mất rồi phải đi tìm đấy.

Rain

“all i need is
a little rain,
a little coffee,
and a lot of you.”

*✭˚・゚✧*・゚*✭˚・゚✧*・゚*

“ jimin ơi.”

em kéo dài quãng giọng ra, chàng buồn cười đáp lại em.

“ ơi, anh nghe ?”

“ lại đây em nhờ.”

“ em nói đi, anh đang bận dọn đồ rồi.”

“ đau !”

nghe tiếng taehyung la toáng lên trong phòng, chàng bỏ dang dở việc đang làm để vào xem em như nào.

em ôm chân, mặt chực như sắp khóc nhìn chàng. jimin đi lại gần.

“ bị gì đưa anh coi.”

trái lại thái độ lo lắng của jimin, taehyung nhìn vậy mà vài giây sau cảm xúc liền nhanh chóng thay đổi, cười tươi rói, nhanh chóng lấy chân bấu vào người chàng ôm cứng ngắt không buông, hệt như gấu con.

jimin lắc đầu nguầy nguậy, thừa biết em lại định mè nheo cái gì nữa.

“ làm sao ? em lại muốn gì đây ?”

“ dỗ em ngủ đi.”

“ mấy người có phải con nít đâu ?”

taehyung bĩu môi.

“ thôi ngoan, buông ra cho anh xếp xong cái đống đồ đi rồi quay lại liền.”

“mai rồi muốn làm gì làm, nay dỗ em ngủ đi.”

“ dọn có chút xíu à, anh làm nhanh rồi qua đây dỗ em. được chưa ?”

“ tin em vứt hết đống đồ anh không ?”

chàng dở khóc dở cười, chày cối tới lui mãi với em, cuối cùng đành chịu thua.

jimin ngả người về trước, thuận thế mà đè lên em, taehyung hơi bất ngờ, rồi sau nhăn mặt.

“ nằm lại đàng hoàng coi, người nặng thấy ghê mà đè em.”

nghe em phàn nàn, chàng chầm chậm lật người sang bên, đem em vào lòng ôm thật cưng chiều.

chàng vỗ vỗ lưng em nhè nhẹ, tiếp là xoa tóc thơm mềm mà chàng yêu. jimin thường dỗ em như thế này mỗi khi taehyung bị mất ngủ.

hơi thở đều đều, người trong lòng cũng không cựa quậy, chàng nghiêng đầu hôn nhẹ vào trán em.

gió mạnh lùa vào khiến jimin phải nhìn ra ngoài cửa sổ.

mưa rồi.

em theo bản năng rúc vào lòng chàng sâu hơn, chàng ngỡ em đã tỉnh giấc, lại vội vàng đắp chăn kín cả cổ người ta, dỗ dành đưa taehyung vào lại cơn mộng.

jimin định bụng là vậy, mà cứ ôm em, mưa êm tai tí tách ngoài kia, thêm mấy hôm chàng mệt mỏi, một hồi mắt cũng lim dim, thiếp đi mất.

chắc tí nữa mình dọn dẹp sau vậy.

chàng bé em lớn, hai người ôm nhau ngủ đến tờ mờ tối mịt, chàng ngủ rất sâu, taehyung thì thức dậy trước, nhìn chàng thương không biết để đâu cho hết, em khẽ vuốt nhẹ gò má người yêu.

“ em làm anh thức hả ? nhắm mắt lại đi. còn sớm mà.”

“ tae dậy hồi nào vậy ?”

“ mới nãy thôi.”

“ mấy giờ rồi em ?”

“ 2 giờ sáng.”

jimin mở to mắt, không nghĩ mình ngủ một mạch đến 2 giờ sáng.

“ anh còn-”

“ nói nhiều quá, ngủ tiếp đi. mai còn đi làm.”

em áp môi mình lên môi người ta.

“ giờ anh hiểu tại sao em thích mưa chưa ?”

“ chưa.”

em bĩu môi.

“ ngốc.”

“ thế tại sao ?”

“ trời mưa dễ ngủ, mà được ôm người yêu ngủ lúc trời mưa thì thích cực. đúng ha.”

Miss

“donne-moi la main.”

*✭˚・゚✧*・゚*✭˚・゚✧*・゚*

hôm nay đặc biệt là ngày nắng ấm, cái nắng không gay gắt, nó dịu nhẹ. thật là thích hợp cho việc cuộn tròn trong chăn bông làm con sâu ngủ.

và thật sự là em đang làm vậy. con sâu ngủ be bé, cuốn quanh mình thật kín cái chăn tím phớt, chỉ để lộ cái mũi nhỏ ửng đỏ.

em khẽ trở mình, làm chùm tóc trên mái đầu cũng lắc lư theo.

“ uhm…”

taehyung biếng nhác, dụi lấy đôi mắt còn mập mờ. nhìn sang phía giường bên kia.

trống trơn.

em có chút hụt hẫng. à không, hụt hẫng rất nhiều là đằng khác.

quên mất là hôm nay chàng có việc sớm phải ra ngoài, tới sẩm tối chàng mới về cơ.

taehyung cảm thấy đói meo. rời bỏ cái giường mềm mại vương vấn mùi hương của chàng, làm vệ sinh cá nhân và đi đến nhà bếp, mong sao có cái gì đó có thể lấp đầy cái bụng rỗng tuếch này.

nếu có ai hỏi, ai là người ân cần nhất thế giới này.

là jimin – người yêu em.

trên tường bếp, một tờ giấy note với hàng chữ viết tay quen thuộc.

bữa sáng hôm nay anh làm cơm chiên và canh rong biển, đơn giản cho cái bụng nhỏ khó nuôi của em. nếu có nguội hãy hâm nóng lại đấy. đồ ăn cho bữa trưa anh cũng đã làm và để trong tủ lạnh, nhớ mà lấy ra ăn.

ngon miệng nhé taehyung.

anh sẽ cố gắng về sớm.

yêu em, hôn em thật nhiều.

thoáng chốc mà tâm tình em hạnh phúc đỉnh điểm.

chàng vẫn như thế, vẫn luôn quan tâm đến em không rời nửa giây.

lại một tờ giấy note chói lọi đập vào mắt taehyung, nó được để bàn, bên cạnh ly nước cam.

nhớ uống nó sau khi ăn nhé.

“ mình muốn uống sữa dâu. thế, mình sẽ để nước cam cho jimin vậy…ừm…”

“ tuyệt v-”

em chợt nhớ hình như lời dặn dò của jimin vẫn chưa hết. em ghé mắt nhìn lại.

sữa dâu không phải là thứ có mặt trong bữa sáng. bằng một cách diệu kỳ nào đó nó sẽ khiến em chán ăn.

anh biết đấy.

anh yêu em mà nên nghe lời anh đi.

“ thôi được rồi. em sẽ nghe lời jimin.”

“ uống sữa dâu sau vậy.”

“ jimin nói yêu mình tận hai lần. trong một buổi sáng sau khi mình thức dậy được 20 phút.”

em cười rõ tươi.

“ em cũng yêu anh.”

taehyung thực hiện chuỗi độc thoại kỳ quặc, lại trầm ngâm ngẫm nghĩ cái gì đó, một chân gác trên ghế, để cằm lên đầu gối.

“ mới có đi một chút mà nhớ cái ông bé đó chết đi được…”

Smile

“je suis amoureux.”

*✭˚・゚✧*・゚*✭˚・゚✧*・゚*

hôm nay là một ngày đẹp trời, nhưng taehyung bất ngờ thấy lòng mình chẳng vui vẻ và đẹp đẽ như tiết trời ngoài kia. em đang buồn chán đến phát bực trong người. rồi lại nghĩ ngợi linh tinh, lại buồn, lại bực thêm.

taehyung hướng mắt đến chàng đang yên vị chỗ ghế sofa với tờ báo trên tay, chẳng một chút mảy may đến em, điều này lại góp phần làm cho tâm trạng em tồi tệ hơn nữa. taehyung bất ngờ trèo lên người chàng, như một con mèo lười biếng, em vươn tay và gạt nhẹ tờ báo jimin đang đọc dở sang một bên, hòng mong chàng đặt sự chú ý nơi mình. nhưng chàng lại nhìn em với cái nhìn khó hiểu, sau đó lại tiếp tục vào việc đọc dở dang. và khóe mắt taehyung bây giờ sóng sánh long lanh kỳ lạ, em cất lên cái giọng mè nheo.

” jimin không thương em nữa à ?”

chàng thoáng có vẻ bối rối trước câu hỏi của em, em chưa bao giờ hỏi chàng những câu hỏi mang hàm ý như vậy trước đây. jimin đành phải buông tờ báo đang đọc dở dang trong tay.

” sao em lại hỏi như thế ?”

” thì anh đâu quan tâm đến em nữa.”

đến lúc này, jimin mới biết ra rằng mình đã không để ý đến tâm trạng em người yêu đã tồi tệ như thế nào.

” em đang không vui à ? nói anh xem nào.” 

” không có gì đâu.”

jimin nhìn thẳng vào mắt em rồi cau mày.

chàng đành phải làm thế này để em nói ra điều làm em vướng bận trong lòng. mặc dù nó khiến em khó chịu đi chăng nữa, em không thích mỗi khi chàng nhìn em như thế.

” em cảm thấy việc này rất ngu ngốc.”

” chẳng sao hết, hãy cứ nói với anh, không có điều gì về em là ngu ngốc cả. được chứ ?”

rồi jimin cười, phần nào dỗ dành được con tim người nọ.

lại thoáng đôi nét lo lắng khi nhìn đôi mắt đỏ hoe ầng ậng nước là nước của taehyung.

chàng kéo em ngồi vào lòng. ân cần vỗ về em.

” em sợ đến một ngày anh không thương em nữa…”

chàng lơ mơ, sau đó mới hiểu ra vấn đề. chàng cười khổ. vén mớ tóc mai lộn xộn sang một bên. một tay nhẹ nhàng lau nước mắt cho em, một tay luôn xoa nhẹ vào eo taehyung để xoa dịu em.

” taehyung của anh đừng khóc. ngoan. anh thương em, anh thương em mà. nước mắt lem nhem như một con mèo.”

” em xin lỗi…em không muốn vậy đâu. tâm trạng em bây giờ tệ tệ lắm luôn.”

” lại đa cảm rồi. em khóc xấu ghê á.”

taehyung nghe vậy, còn ra sức gào lên làm chàng một phen giật mình, cuống quít lên.

” thôi anh xin lỗi , anh xin lỗi mà. taehyung dễ thương.”

dỗ dành một hồi, em mới thôi khóc, bực tức nâng tay đánh nhẹ vào vai jimin.

giọng em lạc đi hẳn.

” anh nói em dễ thương. dễ thương thiệt không ?”

chàng nhéo nhéo cái mũi nhỏ.

” mấy người dễ thương nhất. suy nghĩ linh tinh rồi gào khóc mè nheo với tôi, tôi là tôi thương mấy người nhất.”

em thở dài ra một hơi.

” mấy ngày nay tăng ca mệt lắm. nên em mới thế thôi.”

” ở nhà anh nuôi.”

” thôi không đâu. cực anh.”

” thế muốn như nào ?”

” hôn em một cái.”

Heart

“je t’aime de tout mon coeur.”

*✭˚・゚✧*・゚*✭˚・゚✧*・゚*

chẳng biết từ lúc nào, chàng đã len lén trú ngụ trong tim em. em nghĩ, từ khi em bắt gặp nụ cười chàng vào một ban nắng nhạt nhòa. khi chàng giúp em lấy đi cánh hoa nở rộ vào đầu xuân trên tóc.

chàng thiệt quá đáng, cứ thế mà bất ngờ chui tọt vào lồng ngực taehyung, mãi chẳng chịu bước ra.

làm em mấy hồi khổ sở vì tương tư chàng.

ngày đó thương chàng, tuy là mệt mỏi là thế, và buồn nhiều điều về chàng là thế, nhưng em vẫn chẳng dám mở lời, em sợ.

sợ lỡ lời một lần mà vỡ tan nghìn cơ hội ở bên cạnh chàng. sợ em chẳng đủ dũng cảm kiềm chế nước mắt khi nhìn lên bầu trời đầy sao rồi nghĩ đến chàng. em sợ. cái sợ của em sao mà đáng thương quá.

taehyung nhạy cảm đáng thương, cũng cho rằng em biết hết cảm xúc và suy nghĩ đối phương với mình ra sao. mà taehyung lại chẳng biết, jimin thương em nhiều đến thế nào. dốc hết lòng mà thương, thương đến chẳng còn cái gì. trời biết, đất biết, ai cũng biết, chỉ có em ngốc là không biết mà thôi. nói thế thì cũng không công bằng cho em, chàng cũng ngốc vô cùng tận.

tình yêu sao mà dại mà khờ, nhìn nhau mỏi mòn đôi mắt mà chẳng hề biết tâm tư của người kia.

jimin thương em thì đã rất lâu. thương em trước cả khi em thương chàng.

chàng gặp taehyung vào một ngày rất chi bình thường, không nắng lóa, không mưa phùn lất phất, chỉ là rất bình thường mà thôi. nói bình thường cũng là chẳng phải cho lắm, ngày hôm đó, trời rõ quang, mây hồng và đẹp hơn một chút đỉnh so với thường ngày. ít nhất là đẹp trong mắt chàng. thế thôi.

vì ngày đó jimin đã gặp taehyung mà. và cũng là thời khắc chàng đổ rầm rập trước em với cái đầu lắc lư và hai bàn tay cứ xòe ra cong cong mỗi khi em bông đùa. chàng nghĩ từ trước giờ chàng chưa thấy ai đáng yêu như em hết.

nói kiểu gì, cũng là jimin mở lời với taehyung trước.

ngọt ngào làm sao, chàng đã dùng tờ giấy nhỏ mang màu mật ong, với cái bút máy và những lời yêu thương cằn cỗi mà taehyung lại cho rằng trong mắt em là mượt mà hơn bất cứ cái gì trên đời.

jimin nhút nhát chỉ biết gửi tâm tình của mình vào hàng chữ với niềm an ủi đáng thương là điều này sẽ ổn hơn việc trực tiếp nghe lời từ chối từ em.

gửi em.

taehyung của anh.

chẳng biết phải bắt đầu từ đâu. thật dài. anh là người không thích loanh quanh, cũng không giỏi lời đường mật. anh chỉ muốn nói.

anh thương em,  nhỏ.

chỉ biết rất lâu rồi em à. từ lần đầu gặp em, có lẽ vậy, và cũng có lẽ em không tin. còn một điều, nếu em không thể chấp nhận tình cảm này của anh, cũng xin em đừng chối bỏ nó. cứ giữ nó, em nhé. vì anh tự hào rằng tình cảm của anh đối với em là vô cùng đẹp đẽ.

mong em hồi đáp. đợi em.

cho phép anh chứ ?

hôn em.

jimin.

taehyung vui mừng, mắt đã sớm rớm lệ vì quá đỗi hạnh phúc. em không nghĩ, không bao giờ nghĩ tới, sẽ có ngày người em thầm thương tỏ lời yêu với em. em có thể mường tượng ra hình ảnh chàng bên chiếc bàn phủ đầy nắng, nắn nót ghi từng chữ, dành cho em một nụ hôn gửi qua bức thư sau khi thổ lộ dưới ngòi bút tinh tế.

và tại sao em không nhận ra sớm hơn.

em nhớ chàng đến nhường nào. em nhớ mùi hương từ chàng, nhớ cái ấm áp, nhớ cái nhìn đong đầy âu yếm, sự ân cần dịu dàng làm em yêu thương chẳng thể nào cho bằng hết.

tất cả, ngay từ đầu đều của em. của mỗi mình em. em đặc biệt, em là duy nhất.

em kiếm tìm chàng trong nức nở xen lẫn là gấp gáp. và chào đón jimin là cái ôm chặt cứng. chàng cũng thế, cũng ôm em thật chặt, tựa như thể cả hai đã hiểu tình yêu người kia dành cho mình như thế nào. đậm sâu và nhiệt thành.

hai con người ngốc nghếch này.

taehyung nói với jimin trong nghẹn ngào.

” em thương jimin. thiệt sự. rất thương anh đó…”

lời em vỡ vụn xen vào trong lồng ngực, tình em tràn ra theo từng giọt nước mắt. chàng đã mủi lòng vì em hàng tỷ lần trước đây rồi, lần này cũng có phải ngoại lệ đâu, hay bây giờ còn hơn cả thế, tựa như tim chàng bị nung chảy thành một ly chocolate nóng – ngọt ngào đi kèm ấm áp.

” em-“

taehyung lắp bắp. còn cơn nấc đọng lại sau nỗi xúc động làm lời nói em không được trọn vẹn. em lại càng rối bời hơn nữa, chẳng thể cất lời. nhưng chàng hiểu cả mà.

” anh hiểu, anh hiểu. nào nào, ngừng khóc nào. mặt em đỏ cả lên, trông xấu xí chưa.”

chàng nói dối, đối với chàng, miễn là em thì tất thảy đều là xinh đẹp, đều là tuyệt vời nhất. chàng chỉ nói thế để tình yêu của mình thôi khóc mà.

tay ai đó thì ướt đẫm nước mắt ai kia. còn ai kia trong lòng ai đó thì ra sức cạ mặt vào vai áo người ta, phần vai áo nhanh chóng ướt đi một mảng, nhưng người ta chẳng thể nào thấy vậy là phiền hà.

chàng kề môi nơi tai em, rủ rỉ với taehyung một câu hỏi ngớ ngẩn làm em phải cười nắc nẻ.

” mai chúng ta đi ăn bánh cá sông hàn nhé, được không ?”

” thiệt tình anh chẳng lãng mạn xíu nào. ai đời lại rủ ăn bánh cá sau khi tỏ tình chứ.”

” nhưng mà thật sự anh rất muốn cùng em thử ăn bánh cá ở đó…nghe bảo ngon lắm ý.”

” hm. vớ vẩn.”

giọng taehyung khản đặc vì cơn khóc dữ dội khi nãy.

” em thích nhân đậu đỏ.”

anh nhìn đôi mắt đỏ hoe đang chớp không ngừng.

” anh cũng thích.”

” em không nghĩ anh thích bánh cá nhân đậu đỏ đấy.”

” mà giờ em đã biết rồi đó.”

” ừa.”

” anh thích bánh cá nhân đậu đỏ, nhưng yêu thì anh yêu em.”

” điên à.”

chàng cười ngặt nghẽo khi nghe em trêu mình như thế, và hơn hết, là chàng cuối cùng cũng được nghe câu nói mà chàng hằng mong ước từ em bấy lâu nay.

” em cũng yêu anh mà.”

jimin hôn cái chóc lên cái môi xinh xinh, thỏa mãn ngắm nhìn cái má hây hây đỏ.

” biết rồi.”

” taehyung nè.”

” ừa ?”

” hôn cái nữa nha.”

” đã nói hôn thì đừng-“

thêm cái nữa.

” anh đâu có xin, anh nói trước đó. mà môi em thơm thơm mềm mềm hôn ghiền thiệt ha.”

” thích hơn bánh cá nhân đậu đỏ không ?”

” đồ ngốc, tất nhiên là hơn chứ.”

La vie en rosé

“we didn’t need words, we just looked at each other and smiled.”

his eyes said everything.”

*✭˚・゚✧*・゚*✭˚・゚✧*・゚*

chàng ngắm nhìn em thật lâu, rồi buông lời tán thưởng ngọt ngào.

“ mắt em thật quá đỗi xinh đẹp. anh yêu đôi mắt này.”

chàng lấy tay mình chạm nhẹ nơi mí mắt em.

“ và tất nhiên. anh cũng yêu cả cái mũi này, cái môi này, làn da, mái tóc này. rất nhiều. tất cả mọi thứ thuộc về em.”

chàng vẽ vời từng đường nét của em bằng những cái đụng chạm. tinh tế và nhẹ nhàng.

nói về chàng. chàng không viết thư tình, vì lời bay bổng chàng không giỏi. nhưng chàng vẽ rất đẹp, nên chàng tặng em những bức tranh chàng vẽ em kèm lời tán tỉnh có đôi chút khô khan.

một bức tranh chàng vẽ. vẽ em, đang ngồi vắt vẻo trên thành cửa sổ lớn, ngắm cái mưa ào ạt bên ngoài. là bức tranh đầu tiên, em yêu nó. thật đẹp. em ngắm nhìn nó hồi lâu, hàng chữ viết tay ngay ngắn làm em chú ý.

anh họa em vào một chiều mưa. rất thuần khiết. 
em có muốn ta hẹn hò vào một buổi chiều mưa như thế ? sẽ rất đặc biệt. và vui nữa. mong em đồng ý đi với anh vào một ngày không nắng. yêu em.

chàng ơi, chàng không biết, lúc đó em vui đến nhường nào. biết người tình chàng yêu cái mưa đến như thế nào. em mong đến thế nào, trên đỉnh đầu hai đứa sẽ được che chắn bằng cái ô to, mưa tí tách nhảy nhót, rồi vỡ tan. em không mở lời, vì sợ chàng không thích, ai đời lại hò hẹn vào ngày trời trút nước – buổi trời mà ai cũng cho là không thích hợp để nhấc chân ra ngoài. nhưng. em yêu nó – tản bộ dưới cơn mưa. lãng mạn mà. may sao, chàng cũng thế.

nhưng rất buồn, kể từ lời ngỏ lời đấy, chẳng có một cơn mưa nào, dù chỉ là nhỏ. và đã lâu rồi, em và chàng chưa ra ngoài dạo phố.

” em muốn ăn bánh ở cửa hàng cuối phố.”

” taehyung muốn đi bây giờ ? dù trời không mưa ?”

chàng hỏi em, ngọt ngào làm sao.

“ chẳng sao cả. chỉ là em muốn đi dạo với anh thôi, lâu rồi chúng ta chẳng dạo phố. em nhớ mùi bánh ở đó nữa.”

“ nhanh đi em nhé.”

chàng hôn lên cái trán em. dịu dàng xoa rối bù phần tóc mái làm tầm nhìn của em có phần hạn hẹp. em nhắm mắt, tận hưởng sự âu yếm mà chàng chỉ dành cho riêng em.

những lần chàng vụng về yêu thương em như vậy, đôi mắt em đều khép lại – là em đang cảm nhận và tận hưởng nó. em nghĩ đa phần người khác sẽ thấy một màu đen tối, nhưng riêng em, em thấy một sắc hồng, sắc hồng tình yêu của đôi mình.