“je t’aime de tout mon coeur.”
*✭˚・゚✧*・゚*✭˚・゚✧*・゚*
chẳng biết từ lúc nào, chàng đã len lén trú ngụ trong tim em. em nghĩ, từ khi em bắt gặp nụ cười chàng vào một ban nắng nhạt nhòa. khi chàng giúp em lấy đi cánh hoa nở rộ vào đầu xuân trên tóc.
chàng thiệt quá đáng, cứ thế mà bất ngờ chui tọt vào lồng ngực taehyung, mãi chẳng chịu bước ra.
làm em mấy hồi khổ sở vì tương tư chàng.
ngày đó thương chàng, tuy là mệt mỏi là thế, và buồn nhiều điều về chàng là thế, nhưng em vẫn chẳng dám mở lời, em sợ.
sợ lỡ lời một lần mà vỡ tan nghìn cơ hội ở bên cạnh chàng. sợ em chẳng đủ dũng cảm kiềm chế nước mắt khi nhìn lên bầu trời đầy sao rồi nghĩ đến chàng. em sợ. cái sợ của em sao mà đáng thương quá.
taehyung nhạy cảm đáng thương, cũng cho rằng em biết hết cảm xúc và suy nghĩ đối phương với mình ra sao. mà taehyung lại chẳng biết, jimin thương em nhiều đến thế nào. dốc hết lòng mà thương, thương đến chẳng còn cái gì. trời biết, đất biết, ai cũng biết, chỉ có em ngốc là không biết mà thôi. nói thế thì cũng không công bằng cho em, chàng cũng ngốc vô cùng tận.
tình yêu sao mà dại mà khờ, nhìn nhau mỏi mòn đôi mắt mà chẳng hề biết tâm tư của người kia.
jimin thương em thì đã rất lâu. thương em trước cả khi em thương chàng.
chàng gặp taehyung vào một ngày rất chi bình thường, không nắng lóa, không mưa phùn lất phất, chỉ là rất bình thường mà thôi. nói bình thường cũng là chẳng phải cho lắm, ngày hôm đó, trời rõ quang, mây hồng và đẹp hơn một chút đỉnh so với thường ngày. ít nhất là đẹp trong mắt chàng. thế thôi.
vì ngày đó jimin đã gặp taehyung mà. và cũng là thời khắc chàng đổ rầm rập trước em với cái đầu lắc lư và hai bàn tay cứ xòe ra cong cong mỗi khi em bông đùa. chàng nghĩ từ trước giờ chàng chưa thấy ai đáng yêu như em hết.
nói kiểu gì, cũng là jimin mở lời với taehyung trước.
ngọt ngào làm sao, chàng đã dùng tờ giấy nhỏ mang màu mật ong, với cái bút máy và những lời yêu thương cằn cỗi mà taehyung lại cho rằng trong mắt em là mượt mà hơn bất cứ cái gì trên đời.
jimin nhút nhát chỉ biết gửi tâm tình của mình vào hàng chữ với niềm an ủi đáng thương là điều này sẽ ổn hơn việc trực tiếp nghe lời từ chối từ em.
gửi em.
taehyung của anh.
chẳng biết phải bắt đầu từ đâu. thật dài. anh là người không thích loanh quanh, cũng không giỏi lời đường mật. anh chỉ muốn nói.
anh thương em, bé nhỏ.
chỉ biết rất lâu rồi em à. từ lần đầu gặp em, có lẽ vậy, và cũng có lẽ em không tin. còn một điều, nếu em không thể chấp nhận tình cảm này của anh, cũng xin em đừng chối bỏ nó. cứ giữ nó, em nhé. vì anh tự hào rằng tình cảm của anh đối với em là vô cùng đẹp đẽ.
mong em hồi đáp. đợi em.
cho phép anh chứ ?
hôn em.
jimin.
taehyung vui mừng, mắt đã sớm rớm lệ vì quá đỗi hạnh phúc. em không nghĩ, không bao giờ nghĩ tới, sẽ có ngày người em thầm thương tỏ lời yêu với em. em có thể mường tượng ra hình ảnh chàng bên chiếc bàn phủ đầy nắng, nắn nót ghi từng chữ, dành cho em một nụ hôn gửi qua bức thư sau khi thổ lộ dưới ngòi bút tinh tế.
và tại sao em không nhận ra sớm hơn.
em nhớ chàng đến nhường nào. em nhớ mùi hương từ chàng, nhớ cái ấm áp, nhớ cái nhìn đong đầy âu yếm, sự ân cần dịu dàng làm em yêu thương chẳng thể nào cho bằng hết.
tất cả, ngay từ đầu đều của em. của mỗi mình em. em đặc biệt, em là duy nhất.
em kiếm tìm chàng trong nức nở xen lẫn là gấp gáp. và chào đón jimin là cái ôm chặt cứng. chàng cũng thế, cũng ôm em thật chặt, tựa như thể cả hai đã hiểu tình yêu người kia dành cho mình như thế nào. đậm sâu và nhiệt thành.
hai con người ngốc nghếch này.
taehyung nói với jimin trong nghẹn ngào.
” em thương jimin. thiệt sự. rất thương anh đó…”
lời em vỡ vụn xen vào trong lồng ngực, tình em tràn ra theo từng giọt nước mắt. chàng đã mủi lòng vì em hàng tỷ lần trước đây rồi, lần này cũng có phải ngoại lệ đâu, hay bây giờ còn hơn cả thế, tựa như tim chàng bị nung chảy thành một ly chocolate nóng – ngọt ngào đi kèm ấm áp.
” em-“
taehyung lắp bắp. còn cơn nấc đọng lại sau nỗi xúc động làm lời nói em không được trọn vẹn. em lại càng rối bời hơn nữa, chẳng thể cất lời. nhưng chàng hiểu cả mà.
” anh hiểu, anh hiểu. nào nào, ngừng khóc nào. mặt em đỏ cả lên, trông xấu xí chưa.”
chàng nói dối, đối với chàng, miễn là em thì tất thảy đều là xinh đẹp, đều là tuyệt vời nhất. chàng chỉ nói thế để tình yêu của mình thôi khóc mà.
tay ai đó thì ướt đẫm nước mắt ai kia. còn ai kia trong lòng ai đó thì ra sức cạ mặt vào vai áo người ta, phần vai áo nhanh chóng ướt đi một mảng, nhưng người ta chẳng thể nào thấy vậy là phiền hà.
chàng kề môi nơi tai em, rủ rỉ với taehyung một câu hỏi ngớ ngẩn làm em phải cười nắc nẻ.
” mai chúng ta đi ăn bánh cá sông hàn nhé, được không ?”
” thiệt tình anh chẳng lãng mạn xíu nào. ai đời lại rủ ăn bánh cá sau khi tỏ tình chứ.”
” nhưng mà thật sự anh rất muốn cùng em thử ăn bánh cá ở đó…nghe bảo ngon lắm ý.”
” hm. vớ vẩn.”
giọng taehyung khản đặc vì cơn khóc dữ dội khi nãy.
” em thích nhân đậu đỏ.”
anh nhìn đôi mắt đỏ hoe đang chớp không ngừng.
” anh cũng thích.”
” em không nghĩ anh thích bánh cá nhân đậu đỏ đấy.”
” mà giờ em đã biết rồi đó.”
” ừa.”
” anh thích bánh cá nhân đậu đỏ, nhưng yêu thì anh yêu em.”
” điên à.”
chàng cười ngặt nghẽo khi nghe em trêu mình như thế, và hơn hết, là chàng cuối cùng cũng được nghe câu nói mà chàng hằng mong ước từ em bấy lâu nay.
” em cũng yêu anh mà.”
jimin hôn cái chóc lên cái môi xinh xinh, thỏa mãn ngắm nhìn cái má hây hây đỏ.
” biết rồi.”
” taehyung nè.”
” ừa ?”
” hôn cái nữa nha.”
” đã nói hôn thì đừng-“
thêm cái nữa.
” anh đâu có xin, anh nói trước đó. mà môi em thơm thơm mềm mềm hôn ghiền thiệt ha.”
” thích hơn bánh cá nhân đậu đỏ không ?”
” đồ ngốc, tất nhiên là hơn chứ.”