“me ? sweet ? just for you.”
*✭˚・゚✧*・゚*✭˚・゚✧*・゚*
“ cùng em nhé ?”
“ sao cơ ?”
“ vào đây cùng em, nhé ?”
bồn tắm sực nức hương tinh dầu mà em thích, làn nước dập dìu gợn lên từng đợt theo chuyển động của em. em thỏ thẻ ngại ngần với cái người ngồi gần sát bên mình. em ngại nhiều thứ, ngại cho cái cơ thể đã rệu rã sau những lần làm việc tăng ca đến đêm của chàng, đôi mắt mỏi mệt, và cả vì bây giờ trong tiềm thức em lại muốn yêuthươngchàng một phen. áo chàng ướt vài mảnh nhỏ, bởi tay em cứ quấn quít tới lui thúc giục.
“ được rồi mà.”
ôi sao cái con người này. em rụt vai lại bởi cái đụng chạm âu yếm đằng sau gáy mình. chàng vuốt những nhánh tóc đen mềm thấp thoáng hương hoa, rồi nhẹ nhàng trải dài nụ hôn từ đấy xuống tới quá nửa sống lưng thanh mảnh.
em ngâm nga vài tiếng ngọt nị trước, rồi em kéo người chàng xuống. chàng bây giờ không phải ướt vài mảnh nhỏ nữa rồi, là toàn thân ướt sũng.
jimin nhìn em, bất đắc dĩ, đành lột phăng cái áo thấm nước dấp dính ra. cái hôn phớt trên mũi rồi lấn xuống môi, em từ tốn trao cho chàng. rồi taehyung hệt như vật nhỏ, tựa cả người lên cái lồng ngực rộng đó.
“ anh đừng làm quá sức, còn có em. vả lại chúng mình đã có bé nào đâu. vất vả thế làm chi.”
chàng cầm tay em, cằm tựa ở cái bờ vai thon gầy nọ.
“ không có bé nào thì sau này sẽ có. bao nhiêu cũng lo cho nó mà.”
“ đó là chuyện của sau này.”
ô kìa. bé nhỏ đang không hài lòng rồi. chàng đoán đúng qua từng cái nhăn mi, bĩu môi của em.
“ thích là cứ mười giờ mười một giờ mới về, bỏ bữa, ngủ không đủ giấc, cứ vậy làm tới. sụt ký cái một. anh đổ bệnh lại nhọc hơn. anh nhọc một, em nhọc mười đó anh hiểu chưa.”
“ vậy thôi. anh bệnh cứ kệ anh đi.”
“ mấy người nói năng giống như em không có thương mấy người vậy. biết không có kệ được mà sao. kì cục thiệt đó…”
em lẩm bẩm, thanh âm nhỏ dần về phía cuối, gì chứ cái giọng điệu hờn dỗi ba ngày chưa dứt kia làm sao mà không nghe cho được, làm sao mà không cưng không yêu.
“ tan làm là anh về. anh ăn đủ bữa. mười giờ ôm em đi ngủ là vừa. được chưa được chưa ?”
“ thấy ghét.”
chàng hôn lên cái tấm lưng ẩm ướt, cái vành tai ẩn dưới tóc thơm. da thịt mềm ấm chạm vào nhau, áp ngay môi chàng, rơi nơi vai em. mặt mũi em đỏ bừng, không biết vì ngâm mình trong nước nóng quá lâu hay bởi cái hôn của người ta.
“ nhột em…”
tim chàng bị nhộn nhạo nó bủa vây, kiềm lòng chẳng đặng mà lại phủ lên thân thể người thương mấy dấu âu yếm.
“ mai em nghỉ…hôm nay có được không ?”
“ cái ông này…”