“một đời bình an bên nhau.”
*✭˚・゚✧*・゚*✭˚・゚✧*・゚*
“ anh ơi, anh nguyện cầu điều gì vậy ?”
chàng không trả lời câu hỏi, rồi thỏ thẻ vào tai em, dòng người tấp nập trông chừng lên bầu trời đêm, họ cất những tiếng vui sướng.
“ pháo hoa, sắp rồi.”
đôi mắt taehyung lấp ló sau quả đầu xoăn tít, mũi chôn vào áo khăn choàng ấm đôi của cả hai.
chàng nắm hai bàn tay em, xoa xoa rồi lại hà hơi, đút vào túi áo dạ dài thượt.
“ hôn không ?”
“ em ngại-“
tiếng pháo, tiếng reo hò, vòng tay chàng ở eo em, mắt nhắm mắt và môi kề môi, em thấy như thể mình đã quay về ngày trọng đại nhất cuộc đời ở lễ đường thành hôn.
hơi thở nóng, hòa cùng không khí lạnh bao quanh chàng và em. cả hai đã chẳng thể biết pháo hoa khi nãy đã đẹp ra sao, họ chỉ còn đối phương trong ánh mắt. đầy si mê.
em ôm lấy jimin, mắt nhắm trong bình yên, mặc kệ ồn ã ngoài kia. chạm lên chiếc nhẫn áp út, cảm nhận em lại yêu thương chàng nhiều hơn nữa rồi.
“ nguyện cầu của anh là gì ? anh vẫn chưa nói với em.”
“ à thì, anh còn có thể nguyện cầu điều gì khác nữa, cho bố mẹ hai đứa, cho anh, cho em. em đã bên anh kể từ khi anh chẳng có gì, hiện tại, lẫn sau này, anh sẽ cố gắng cho em thật nhiều hạnh phúc do chính anh tạo ra, sẽ không để em thiệt thòi. sẽ là như thế…”
chàng biết, sau chiếc khăn choàng dày sụ và mớ tóc hạt dẻ khuất lấp anh nhìn đó, em không giấu diếm được, gò má em cao lên, khóe mắt em cong và sáng ngời. bàn tay phải của em thật mạnh mẽ, bởi nó đã nâng đỡ một chiếc nhẫn chứa đầy ắp tình yêu, sự bao dung, kiên nhẫn, chân thành và chung thủy suốt một thời gian dài. chạm nó vào môi, em đã nguyện cầu với tất cả niềm trân trọng em có, hay hơn cả như vậy.
“ em mong điều gì ?”
“ em muốn có em bé.”
“ anh muốn có em bé với em không ?”
“ anh có. luôn luôn.”
“ em xin lỗi. em không có sinh con cho anh được đâu hì. em chỉ yêu anh được mà thôi.”
“ taehyung.”
trái tim em dần đập mãnh liệt, dần nổ ra từng thanh âm, như có hàng trăm, hàng nghìn, hàng tỷ đợt pháo hoa bắn khắp trong tâm can.
“ em ở đây, ở với anh, là để anh yêu thương em. chúng ta đều bình đẳng. em thấy có lỗi chính bản thân em thì ngốc quá rồi, bởi anh cũng có sinh con được đâu.”
chàng vỗ vỗ tấm lưng đang đứng rúc vào lòng chàng.
“ chúng ta sẽ đến đâu đó, nhận nuôi một bé con về nhà. có được không.”
“ park jimin, hãy hứa với em. kiếp sau anh vẫn là chồng của em.”
“ anh hứa, hứa với em mà.”