Snowflake

“come here, sweetie.”

*✭˚・゚✧*・゚*✭˚・゚✧*・゚*

em trông thế mà dễ lạnh. đến đông thì cả người lại lạnh cóng cả lên. ấy vậy nên cứ thích đi trêu người khác, áp cái tay lạnh đến không tưởng của mình vào da thịt người ta, người ta la oai oái lên thì lại cười đến tít mắt.

duy chỉ có chàng, trêu chả vui tẹo nào, tay áp vào cổ jimin, chân thì luồn qua áo len xộc vào cái thân người yêu, chàng chỉ mỗi giật mình rồi sau đó bắt lấy cả tay và chân nghịch ngợm kia.

“ ứ biết lỗi rồi mốt không trêu vậy nữa.”

“ đừng quấy.”

“ tay chân gì đâu lạnh thấy sợ.”

vừa nhìn em vừa xoa nắn cái tay như sương tháng mười hai.

“ dạo này dễ bệnh lắm. khoác áo ấm nhiều vào, trùm kín mít cho anh càng tốt. nhìn em kìa, lạnh tới nỗi mũi đo đỏ.”

rồi xoa thêm mấy hồi cái bàn chân co co nọ.

“ nhớ chưa ?”

“ dạ.”

cái giọng ngoan ngoãn thỏ thẻ vang lên.

em từ đó nhủ thầm có được anh người yêu ngọt ngào hết mức như vậy thì trêu cũng chẳng được.

Bình luận về bài viết này