Smile

“je suis amoureux.”

*✭˚・゚✧*・゚*✭˚・゚✧*・゚*

hôm nay là một ngày đẹp trời, nhưng taehyung bất ngờ thấy lòng mình chẳng vui vẻ và đẹp đẽ như tiết trời ngoài kia. em đang buồn chán đến phát bực trong người. rồi lại nghĩ ngợi linh tinh, lại buồn, lại bực thêm.

taehyung hướng mắt đến chàng đang yên vị chỗ ghế sofa với tờ báo trên tay, chẳng một chút mảy may đến em, điều này lại góp phần làm cho tâm trạng em tồi tệ hơn nữa. taehyung bất ngờ trèo lên người chàng, như một con mèo lười biếng, em vươn tay và gạt nhẹ tờ báo jimin đang đọc dở sang một bên, hòng mong chàng đặt sự chú ý nơi mình. nhưng chàng lại nhìn em với cái nhìn khó hiểu, sau đó lại tiếp tục vào việc đọc dở dang. và khóe mắt taehyung bây giờ sóng sánh long lanh kỳ lạ, em cất lên cái giọng mè nheo.

” jimin không thương em nữa à ?”

chàng thoáng có vẻ bối rối trước câu hỏi của em, em chưa bao giờ hỏi chàng những câu hỏi mang hàm ý như vậy trước đây. jimin đành phải buông tờ báo đang đọc dở dang trong tay.

” sao em lại hỏi như thế ?”

” thì anh đâu quan tâm đến em nữa.”

đến lúc này, jimin mới biết ra rằng mình đã không để ý đến tâm trạng em người yêu đã tồi tệ như thế nào.

” em đang không vui à ? nói anh xem nào.” 

” không có gì đâu.”

jimin nhìn thẳng vào mắt em rồi cau mày.

chàng đành phải làm thế này để em nói ra điều làm em vướng bận trong lòng. mặc dù nó khiến em khó chịu đi chăng nữa, em không thích mỗi khi chàng nhìn em như thế.

” em cảm thấy việc này rất ngu ngốc.”

” chẳng sao hết, hãy cứ nói với anh, không có điều gì về em là ngu ngốc cả. được chứ ?”

rồi jimin cười, phần nào dỗ dành được con tim người nọ.

lại thoáng đôi nét lo lắng khi nhìn đôi mắt đỏ hoe ầng ậng nước là nước của taehyung.

chàng kéo em ngồi vào lòng. ân cần vỗ về em.

” em sợ đến một ngày anh không thương em nữa…”

chàng lơ mơ, sau đó mới hiểu ra vấn đề. chàng cười khổ. vén mớ tóc mai lộn xộn sang một bên. một tay nhẹ nhàng lau nước mắt cho em, một tay luôn xoa nhẹ vào eo taehyung để xoa dịu em.

” taehyung của anh đừng khóc. ngoan. anh thương em, anh thương em mà. nước mắt lem nhem như một con mèo.”

” em xin lỗi…em không muốn vậy đâu. tâm trạng em bây giờ tệ tệ lắm luôn.”

” lại đa cảm rồi. em khóc xấu ghê á.”

taehyung nghe vậy, còn ra sức gào lên làm chàng một phen giật mình, cuống quít lên.

” thôi anh xin lỗi , anh xin lỗi mà. taehyung dễ thương.”

dỗ dành một hồi, em mới thôi khóc, bực tức nâng tay đánh nhẹ vào vai jimin.

giọng em lạc đi hẳn.

” anh nói em dễ thương. dễ thương thiệt không ?”

chàng nhéo nhéo cái mũi nhỏ.

” mấy người dễ thương nhất. suy nghĩ linh tinh rồi gào khóc mè nheo với tôi, tôi là tôi thương mấy người nhất.”

em thở dài ra một hơi.

” mấy ngày nay tăng ca mệt lắm. nên em mới thế thôi.”

” ở nhà anh nuôi.”

” thôi không đâu. cực anh.”

” thế muốn như nào ?”

” hôn em một cái.”

Bình luận về bài viết này