[ Nostalgia ] – nhất ái

Ngày đầu chớm nở mối tình câm lặng chóng vánh, chúng tôi đến với nhau, không phải lấy sự vồ vập làm điểm bắt đầu. Cứ nhẹ nhàng trôi nổi, không dùng nghi kỵ mà quyết dùng trái tim của thiếu niên chân thành đối đãi nhau suốt năm tháng bồng bột đó. Ai cũng ngỡ ngàng và bàng hoàng, họ chẳng thể nói thành lời. Tôi liệu nghĩ khi ấy, có phải họ bất chợt lúc nào đó nhìn vào chúng tôi thưởu non dại ấy, liền vô thức thở dài rủ rỉ tai nhau : thôi cứ để đời đánh chúng nó một cú.

Tôi còn nhớ rõ từng mảnh kí ức đeo bám mình đời đời kiếp kiếp. Những chuyến di chuyển đến những đất nước khác cách xa đất mẹ trăm nghìn kilometres, gặp gỡ những con người mới mẻ và đặc biệt, nhưng thời quá khứ kia, lẫn hiện tại hay dám chắc sau này, tôi chẳng tìm thấy được ai như Kim Taehyung cả. Dáng hình mảnh khảnh trông chừng nửa cánh tay, mắt ướt lúng liếng, là mấy điều nhỏ nhặt nằm trong loạt danh sách dài ngoằng tôi tôn sùng ở anh.

Hồi tưởng lại đêm ở Paris hoa lệ vấn vương mùi ái tình dịu dàng, dưới ánh sáng trần trụi không gì che đậy, đôi mắt họ hướng lên chúng tôi. Tôi len lén biểu đạt tâm tình yêu thương tới anh, nắm cổ tay gầy gò thật chặt, tựa là sợ hãi anh vụt mất khỏi chiếc lồng kẽo kẹt yếu ớt này của tôi. Anh như con chim phượng hoàng, lộng lẫy và có thể xổ cánh buông bỏ khỏi tôi bất cứ lúc nào. Và may mắn thay, anh hiểu, anh cũng hiểu mà. Lấn lướt ngang qua anh, tôi khẽ thì thầm mấy lời tôi hằng mong muốn nói cho anh trước thế giới này.

“ Jeon Jeongguk thành tâm yêu Kim Taehyung.”

Pháo hoa rền rã bùng cháy trên bầu trời, ánh đèn, và cả niềm tự hào kì lạ đâu đó phát sáng trong đôi mắt Taehyung. Mắt anh gói gọn tất cả những thứ chói lòa nọ, làm tôi nức nở thổn thức, ngả ngũ quy phục xuống chân anh.

Tôi thầm lặng cảm thán, rủ rỉ niềm yêu khi bàn tay quá phận vỗ về tấm lưng anh.

Nửa đêm khuya khoắt, chúng tôi trùm kín mít, dắt díu nhau xuống phố tàn. Đại lộ Champs Elysées diệu kỳ tĩnh mịch bao lấy chúng tôi bằng màn đêm tối và không khí lạnh căm, cũng chẳng còn tia sáng đèn đường nào nữa. Không thể xác định cả hai muốn đi đâu, chúng tôi đạp lên Champs Elysées, nhờ con tim chỉ lối dẫn đường.

Champs Elysées thôi bớt ồn ã, thôi bớt nghễnh ngãng ngổn ngang những tiếng chung vui cụng ly từ quán ăn, tiếng reo hò từ mấy người say khướt cũng đã mất hút. Concorde và Étoile liền kề, chúng tôi nhìn thấy Khải Hoàn Môn nhuốm màu cũ kĩ.

Anh và tôi đi song song, chúng tôi tủi hờn ngó nghiêng dọc ngang Đông Tây mới dám nắm tay thật chặt. Tuyệt vời thay, tôi thấy được anh nở rộ nụ cười thanh thuần sau cái nón tai bèo sùm sụp. Taehyung ngả ngớn, dành tất cả can đảm hôn môi tôi một cái thật lâu dài, rồi dành cho tôi một cái ôm thật sâu đậm.

Lồng ngực tôi rít gào tên anh gấp gáp tựa như thấy có vườn hoa dại xinh đẹp bị ai bứt lấy. Tôi cảm tạ thượng đế, tôi cảm ơn anh bởi tất cả.

Chúng tôi nói với nhau những bí mật, trời hôm đó đầy gió sương, nhưng chút sợ hãi cỏn con chúng tôi còn chẳng có.

“ Nè. Jeongguk không sợ gió sẽ cho mọi người muôn nơi trên thế gian biết sao ?”

“ Còn anh, anh có sợ không ?”

Anh nhún vai, thản nhiên.

“ Không sợ. Tất thảy lời hai đứa nói cùng nhau, anh đều tự nguyện thấy nó có sức nặng. Nặng đến mức nào, là sức nặng đến mức mọi cơn gió dù có góp thành giông bão, cũng không thể mang lời nói của hai chúng mình đi xa.”

Tay chân tôi ngứa ngáy, tôi nhấc Taehyung lên xoay mòng mòng cho thỏa. Giọng anh cất tiếng cười ngọt như mật ong, từng chút một chen vào từng tế bào của tôi.

“ Bỏ xuống đi. Anh nặng lắm.”

“ Taehyung không có nặng. Chỉ trách trái tim em nặng mà thôi haha.”

Mà thiên ngôn vạn ngữ anh thốt ra lại như núi Thái Sơn bất di bất dịch, khó mà đổi dời.

Trời Paris có chút lạ kì, hôm đó không thấy ngôi sao nào le lói cả. Có chăng thì tôi đã có được ngôi sao sáng nhất là anh.

Bẵng đi đêm Paris lui sâu vào kí ức. Chúng tôi dập dìu triền miên thầm kín buông mọi lời mật ngọt cho nhau.

Và rồi tự nhiên quả thật, mật ngọt nuốt vào tới mấy cũng hết. Đời đánh chúng tôi bầm dập và điếng người. Không phải dứt khoát vỏn vẹn một cú, mà là liên tiếp từng đón giáng thẳng xuống chẳng nhân từ.

Từng có khoảng thời gian lâu dài tôi cùng anh phương hướng không hòa hợp nặng nề. Lần đầu tiên chúng tôi bình tâm vượt qua được, nhưng còn lần thứ hai, lần thứ ba, thứ tư, năm rồi sáu, lại càng nhiều lời điều tiếng ra vào bao vây khiến chúng tôi ngộp thở. Ngổn ngang rối bời, chúng tôi cũng trưởng thành, không muốn trực tiếp lựa chọn phương thức duy trì im lặng mãi mãi được.

“ Có dự tính muốn chia cắt em không ?”

Hai chân mày tôi nhíu lại thành một đường, thậm chí như không có kẽ hở. Còn anh thì bình lặng, tay xếp gọn đống quần áo của tôi trong tủ. Hình thức giả vờ xem nhẹ chuyện này.

“ Sao lại là dự tính ?”

“ Vậy thì ngay bây giờ ?”

Giữa bầu không khí không thể dễ dàng đùa giỡn, anh lại lanh lảnh cười. Anh thì rất hay cười. Loại cười mỉm khiêu khích khi hai đứa âu yếm mập mờ, loại cười vang náo nhiệt của tuổi trẻ thoả mãn niềm vui, đôi khi là cười một chút cho đời đỡ hóa chán ghét ở mắt anh, có lúc là cười khi đang khóc vật vã với những niềm hạnh phúc tột cùng. Tôi đều chứng kiến tất thảy cung bậc cảm xúc tiếng cười của anh. Dần dà, anh ít cười đi hẳn. Đây xem như là lần anh cười thật sự sau một khoảng thời gian sự vô cảm đeo bám gương mặt anh vậy.

“ Em đâu phải giấy tờ mà anh muốn chia cắt liền chia cắt chứ. Anh nói như vậy nghe có hợp lý chứ ?”

“ Còn yêu em nữa không ?”

Tôi chẳng hề ngờ sau thời gian không thể bên cạnh anh âu yếm, nghĩ mình thôi bớt nồng cháy, hay nói thẳng ra không kiêng dè là nguội lạnh cảm tình. Bởi một nụ cười không nghiêm túc bất chợt, tôi dặn lòng mình thôi đừng buông tay, cứ vậy anh dễ dàng chữa lành cái vết thương to lớn mà tôi để hở miệng. Nhưng vết thương lớn luôn là vết thương lớn, dù chữa lành tốt đến đâu, dù gì buộc phải để lại sẹo. Cái sẹo nằm ngang trong lòng, hiện hữu như luôn nhắc nhở tôi về nỗi đau xuất phát từ miễn cưỡng gượng ép ngày hôm đó, lấy niềm tin gì mà có thể xóa bỏ được.

“ Anh có thể nào, dừng vài phút, vài phút dành cho em, vài phút thành tâm xem em không còn là đứa nhỏ nữa.”

“ Anh còn có muốn hai ta tiếp tục không ?”

Tôi lại hỏi, muốn xác nhận định ước tình yêu anh đưa ra, cổ họng như thay lời tiếng con tim bập bùng ngọn lửa tình si thoát ra.

“ Sao em lại nghĩ anh xem em là đứa nhỏ. Ai lại đi dành tình cảm của người lớn cho một đứa nhỏ, có bất hợp lý quá hay không. Anh chưa bao giờ trong những chuyện này mà khinh thường em trẻ tuổi hơn anh. Anh nói em nghe, giữa chúng ta là hai con người khác sống trong thế giới của chính mình, trước khi tìm thấy nhau, chắc chắn chúng ta vẫn chưa hiểu gì về nhau bao nhiêu phần trăm. Năm anh 17 còn bao đồng cùng lũ bạn, em 15 đã lên Seoul chạy theo hoài bão, năm anh 22 tâm tư mù mịt chông chênh, thì em 20 dễ dàng chiếm lấy một góc trong tim anh rồi. Em còn nhớ không ? Anh vì em mà suy nghĩ gì trong lòng đều biểu hiện ra ngoài, đến nỗi người mù cũng thấy rõ. Bây giờ anh đã 28, sắp sửa nửa đời con người, nhưng em 26 bồi hồi cho anh cảm thụ chân chính, nhìn qua lăng kính màu hồng tình yêu. Jeon Jeongguk, em dù kém anh 2 tuổi, nhưng trong khoảng năm tháng anh còn loay hoay ngụp lặn sắp xếp sống như thế nào, em giỏi giang đến mức có tất cả những thứ con người ta mong muốn ở cuộc đời rồi.”

“ Đáng lẽ cuộc trò chuyện xong xuôi và có kết thúc đàng hoàng, nếu như anh không dùng thái độ đùa bỡn không nên có trước mặt em. Anh tưởng em biết tất cả, biết rằng anh trốn tránh chuyện này, biết rằng khi anh đối diện với em, anh vạn phần yếu đuối hơn tất thảy em nghĩ. Ngay cả lời yêu em bình thường anh ngại ngùng tới khó nói thành câu thành chữ, làm sao em lại bảo anh trả lời thẳng thừng anh có muốn rời xa em không ?”

Anh nói rất nhiều, tôi lại nghe thành mớ tơ kén lùng bùng quấn quanh khối óc. Tôi nghĩ bản thân từ trong ra ngoài chưa bao giờ hiểu anh muốn gì, cảm nhận của anh ra làm sao. Cũng vô tâm tới mức chưa một lần hỏi han thật sự.

“ Suy cho cùng người đáng lẽ phải nói câu đó là anh. Xin đừng xem anh là đứa nhỏ nữa.”

Mối quan hệ sai trái chúng tôi vun vén kín kẽ biết bao nhiêu, tự dưng một ngày bị phanh thây tanh bành như xác thịt một con nai bị bắn chết giữa rừng trong cô độc.

Tôi đón anh vào vòng tay này, nước mắt rã rời tuôn hệt điên dại, y hệt một đứa con nít ba tuổi.

Nhiều ngày sau đó, tôi và anh chẳng còn hơi sức đâu để nói về chuyện ấy nữa. Một đêm chóng vánh như chính cách chúng tôi kết thúc mối quan hệ trong tương lai.

Quay một vòng quá khứ lấy anh làm cột mốc tâm điểm, tôi lại nhớ đến ngày tôi hay rỗi rãi dùng tài khoản giả dạo một vòng trên các trang mạng diễn đàn, gõ tên từ khóa của hai đứa với niềm vui nho nhỏ. Hễ chạm mắt đến hình ảnh gán ghép giữa tôi với anh, hoặc đơn thuần chỉ là chút lời thầm kín mà những người hâm mộ cuồng nhiệt của đứa thủ thỉ cách sau màn hình, bản thân trong lòng tự giác sinh ra một loại hạnh phúc khó có thể nói rõ ràng câu chữ.

Có một lần, tôi từng bình luận vào một bài viết trên blog một cô gái. Bình luận hăng say điều gì tôi kì lạ chẳng thể nhớ nổi. Rất ít người biết đến blog cô gái này, đa số đều về cuộc sống cô ấy, duy chỉ có một bài viết của cô ấy nói về chúng tôi. Từng chữ cô ấy viết, như thể chính mình tường tận nhìn thấy chúng tôi yêu đương suốt gần mười năm. Tôi lại nghĩ fan cuồng đã tới mức này rồi sao, nhưng một chút dấu vết hình ảnh hay thông tin gì đó về chúng tôi cô ấy cũng không để lộ.

Tối đêm thao thức, lại chẳng khác gì fan cuồng như lời tôi nghi ngờ cô ấy, điên cuồng kéo lên kéo xuống tải đi tải lại trang blog cô ấy. Sau hai dòng ngắn ngủi kèm hình chụp phía bờ con sông Hàn, thời gian sau cô ấy cũng không còn cập nhật gì thêm. Như thể cô ấy đã chuyên tâm hoàn thành nhiệm vụ của mình, rồi lẳng lặng rời đi mà không cần ai hay biết.

“ Jeon Jeongguk và Kim Taehyung. Nguyện cầu vẹn toàn.

Bất chợt tôi nhen nhóm mong ước nhỏ nhoi, phải chi anh cùng tôi mãi mãi tốt đẹp vậy y lời cô ấy tới tận cùng thì hay biết mấy.

Tất cả người anh tôi đều nghĩ tôi sẽ bước chân vào ngưỡng cửa lập gia đình đầu tiên. Tôi cũng không hiểu dựa vào đâu, những người anh luôn lặp đi lặp lại nhiều câu nhưng chung quy quay về cùng chung một ý. Con người luôn là sinh vật yếu đuối, khi yêu thì nặng tình, yêu đúng người càng trở nên bi lụy, kẻ ngu ngốc nhất cũng biết, chúng tôi ấy chính xác lấy hai từ bi luỵ gán lên đầu nhau. Vì mấy anh lớn, tôi răm rắp tin. Nhưng lại quên hỏi các anh tôi và Taehyung liệu có bi lụy cho nhau được dài lâu ? Tuổi trẻ vô tư, vui thích hiện tại, nào đâu lo nghĩ về sau.

Đứng trên ngưỡng cao, ngoái nhìn phía sau nuối tiếc. Chúng tôi tan rã, bảy mạch máu cùng chụm lại năm nào giờ chạy theo con đường khác để bơm máu cho chính bản ngã nhiệt thành của mình tồn tại năm xưa. Chúng tôi không buông bỏ theo cách nhẫn tâm, chỉ là xếp gọn vào đâu đó, để khi hồi tưởng đều mang nụ cười trên môi, bảo rằng thật đẹp đẽ, là tất cả mọi thứ đều không hối không tiếc.

Tôi biết anh dễ khóc nhất, mà lúc đó anh em sướt mướt, anh lặng thinh nhìn bao quanh biển sáng ngập màu, thu vào tâm trí anh, chậm rãi từng cơn rung động. Mấy tiếng vất vả nói câu chia tay cùng hàng vạn con ngườI gắn bó với chúng tôi như máu thịt gia đình, cho tới lúc mọi thứ hạ màn, đèn tắt, anh vỡ òa không thôi. Anh trông bình tĩnh, nhưng sóng xô sóng đẩy trong lòng như thế nào, khó ai mà biết được.

Còn lại hai chúng tôi, anh vô thanh và không còn sự sống chẳng khác chi bức tượng. Tôi rầm rì gọi anh, nước mắt anh dần phát ra tiếng khe khẽ sụt sịt, tựa như chẳng muốn người đời ngoài kia nghe thấy anh tức tưởi. Anh yếu mềm, anh tan nát, ngập ngụa khoang họng cơn cháy bỏng, anh khóc choáng váng đầu óc.

“ Em có thấy dằn vặt ? Có thấy mặc cảm tội lỗi khi giấu diếm tất cả ? Còn anh, anh còn không thấy mình xứng đáng để khóc trước mắt họ.”

Tôi nâng niu bóng lưng anh trên khán đài trải dài đơn độc, bị sự dày vò níu chân, tôi không dám ôm lấy anh – yêu thương tôi ngày đêm bảo bọc. Giọng anh u uất, dáng hình anh lờ mờ nhiễu loạn chập chờn, anh là một giấc chiêm bao phẳng lặng lại giông tố mà tôi không bao giờ muốn tỉnh dậy.

Anh cầm tay tôi, ngửa lòng bàn tay nổi vết chai sần – những vết hình thành vì dành cả tuổi trẻ nhiệt huyết để chạm xuống nền sàn phòng tập. Anh vẽ vời lòng bàn tay tôi những đường đứt đường liền không rõ.

“ Jeon Jeongguk. Tên em thực thụ lộng lẫy. Ba chữ đủ để khuấy đảo một đời người.”

Màu hổ phách kiêu hãnh thưởu nào dịu lại, trở nên nhu hòa yếu ớt, chỉ đọng vỏn vẹn màu nâu nhàn nhạt vô hồn bao phủ xung quanh bởi tuyến lệ ngập đầy.

“ Jeon Jeongguk. Tên em lúc gọi phảng phất âm sắc dịu dàng mềm mỏng, khi viết tử tế lại nhìn vuông vức vừa vặn rất mạnh mẽ. Nhìn nè, có nét gạch phương dọc giống như chân trụ cột gia đình, có nét gạch trên đầu che chở toàn bộ.”

“ Em ngoài nhu trong cương, em không phải sỏi đá mà cứ hoài cứng rắn.”

Đớn đau treo vắt vẻo trên khóe miệng Taehyung. Anh làm thinh sau mấy tràng dài tự sự, dùng chính ngón tay khi nãy vẽ từng đường đứt đường liền đó, chạm từ trán, vết sẹo ngày nhỏ, xuống đầu mũi, nhân trung rồi bờ môi. Tôi cảm tưởng thời khắc đó, anh phác họa lại chân dung đứng trước mắt anh này, để anh lưu vào miền hoài niệm tôi suốt kiếp.

“ Em phải hiểu, không đời nào em gồng mình mãi được. Lẽ nào suốt đời em ương ngạnh ôm mộng cố thủ anh. Ngốc ghê.”

Tình chỉ đẹp khi tình dang dở. Tôi nghe người ta nói nhiều về câu này tới mòn tai. Tôi không cần tình dang dở, điều tôi cần là một cuộc yêu bền lâu với anh. Lại nói rằng, hầu hết tôi dùng đôi chân của mình tốc hết sức lực để bắt kịp ước mơ, để bắt kịp cả anh nữa.

Hồi tôi học trung học, trường luôn tổ chức cuộc thi thể thao hằng năm. Tôi lúc nào cũng ưu tú đại diện cho lớp đi đọ sức. Tôi giỏi nhất khoản chạy đua, nếm mùi nếm vị cái sự tự hào chiến thắng vô số lần. Nhưng ở hiện tại mà nói, tôi ví von anh như con đường đua khó nhằn nhất. Dùng hết sức trẻ suốt cuộc đời tôi không sao chạm đến được cái đích. Anh làm tôi trầy trụa, làm tôi đuối sức, vắt kiệt tôi không ít.

Anh từng là lý tưởng, là khát khao, rồi chớp mắt hóa thành chấp niệm khi nào chẳng biết chẳng hay.

Rồi mâu thuẫn thay, tôi cảm thấy anh lại đổ đầy, chất đống trong tôi nỗi nghi ngờ. Tôi nghi ngờ anh trước giờ chưa lúc nào yêu tôi hết toàn bộ tâm can anh. Bao hỉ nội ái ố, bản ngã chính bản thân tôi còn chưa đánh vật được, vậy mà anh, duy nhất mấy lời chặt tôi đổ rạp như cái cây đổ giữa cơn bão. Cảm thức dây dưa lúc này bện vào thành ra cái dây thừng thòng lọng chắc nịnh, giống như thắt lấy cổ tôi khi chiếc ghế dưới chân đã bị đá ngã. Tôi chới với và nghẹt thở. Không thoát ra được nhưng để yên cũng sẽ chết. Vướng vào tình cảm tôi sống chẳng khác gì người điên, mất đi ý thức, mất đi phương hướng và đôi khi hoảng loạn.

Tôi lôi hết can đảm ra. Hành động khác chi đâu thằng đần. Níu ống tay áo anh.

“ Anh. Về thôi. Về nhà cùng em…”

“ Kiên nhẫn và cố chấp, là hai khái niệm khác nhau. Người cố chấp không bao giờ có kết thúc tốt. Hơn thế, đôi khi lại liên lụy cả xung quanh.”

Giọng anh vừa dứt, anh kiên quyết không xoay chuyển, làm tôi tắt nghẽn.

Ông tơ bà nguyệt nối kéo chúng tôi bằng chỉ đỏ tình duyên, rồi lại một đường kéo mà cắt ngang dứt khoát.

Tôi nhớ đâu đó, nếu kẻ phàm phu tục tử liều mạng tự mình đi nối tơ hồng tình duyên đảo lộn ý trời. Nhẹ thì bị cứa vào hai lòng bàn tay trừng phạt. Mỗi bên một đường. Đường bên tay phải là khắc cốt ghi tâm người cầm đầu dây bên kia, đường còn lại ở tay trái để nhắc nhở đó là nghiệt duyên, không được phạm vào nữa. Còn nếu trong tâm sinh ra cố chấp, thì phải mắc nợ tám kiếp, tám kiếp đều không được yêu vẹn toàn.

Cứ như vậy. Tôi kiên cố giữ lấy đoạn dây tơ hồng nghiệt ngã này, dù cho ngày qua ngày nó quấn chặt tay tôi tới túa máu.

Ì oằn vật lộn, rồi tôi để cho anh đi. Bởi anh nói anh mệt quá rồi. Tôi thương anh, mà thương đúng cách là khiến đối phương không đau khổ vì mình.

[ Oppa ơi, Taehyung đến đây ] – 10

Kim Taehyung update vào lúc 4 giờ 16 phút.

Jeon Jeongguk bắt đầu tinh thần nhiễu loạn vào lúc 4 giờ 16 phút 59 giây cuối cùng.

Min Yoongi nói cái gì bậy bạ đó ?

Ủa ?

Lại là bắt đầu cái trò tán tỉnh quanh co của Jeongguk.

Kèm những tràng tweet spam bất tận.

[ Kiss me before you go ] – alzheimer mới đầu hai

Thật ra em không hời hợt quên mặt những người đã bước ngang đời em, chẳng qua Jeongguk là người đặc biệt buộc em phải sâu sắc mà ghi nhớ bằng từng tế bào. Có đôi lúc em nghĩ, yêu người ta nhiều như thế, có thể đánh bại lại căn bệnh Alzheimer chập chờn tuổi ngả bóng tà hay không. Em không chắc, nên em hỏi nhân tình.

“ Nè Guk ơi. Anh nhớ mọi thứ về em. Còn lúc về già rồi, anh không muốn em lỡ quên lãng đi anh.”

“ Em chẳng biết nữa, nhưng em sẽ luôn ghi nhớ anh bởi tim em.”

Bạn bè em rủ rỉ em yêu vào thì như người điên, không quan tâm đúng sai, sáng tối, yêu mãnh liệt như tình đầu, yêu như chẳng có ngày mai và làm gì có muộn phiền trong cuộc yêu của em.

Jeongguk là tình thứ ba em yêu, Jeongguk càng không phải là nằm ở ngoại lệ. Em yêu dốc hết sức lực, trao trọn cả tâm can.

Rồi đến một ngày, em chợt thầm kín nhận ra không phải tình nào cũng đẹp đẽ, em không còn là nhân vật chính trong ngã rẽ phương hướng của người ta, trên những bản vẽ người ta ấp ủ chờ ngày hoàn thành. Bao vết ái ân do mối quan hệ ngoài luồng bên ngoài xã hội gây nên trên thân thể, người ta đem về thản nhiên trưng trước mắt em hệt lẽ thường tình, như trưng bày một bức tranh người ta tâm đắc nhất ở triển lãm. Em chết trân ngày hôm đó, nghe tiếng trái tim kêu gào vì bị đâm bị cắt, bị sôi sùng sục cháy khét lẹt dưới nụ cười hờ hững lạnh lẽo từ người ta.

Lửa tình trong ánh mắt đó, sớm muộn cũng bị bão táp đồng tiền đẩy lùi đi.

“ Mọi thứ sau này anh không cần chi trả nữa. Để em.”

“ Em lấy tiền ở đâu ra vậy ?”

“ Anh nghĩ thử xem, một chén cơm đâu thể khiến hai người no bụng.”

“ Anh không đói. Một chén hay nửa chén, anh đều nhường cho em.”

“ Nhưng còn em ? Còn em thì đói, là sắp chết đói rồi. Anh hiểu không.”

Muối và đường nhìn qua thì có lẽ giống nhau, nếm phải rồi mới biết vị ngọt là gì, vị mặn ra sao.

Cũng như khi anh lúc này, khi đi đến hồi kết, thấy lòng mình rung lên, mọi thứ trong đầu đảo lộn tùng phèo, môi chẳng hé mở được lời nào, gò má đỏ hừng tựa đứng suốt trong trời tối đông. Anh biết đây không còn là ái tình nữa, nhưng anh lại có cái rung cảm thổn thức bồi hồi. Cũng tồn tại một thứ cảm xúc khiến anh tê liệt bất giác như vậy. Nếm trải qua rồi mới phân biệt được mặn ngọt đắng cay.

Đó chính là nỗi đau.

Không phải đường, không phải muối, chẳng ngọt ngào hay mặn mà.

Chỉ đơn giản là đắng và cay. Đắng khô không khốc đầu lưỡi, cay đến khóe mắt cũng ướt nhòe.

Từ dạo ngày ấy, lòng anh trở về màu xám ngoét, dần dà đen kịt. Nhìn người ta chẳng khác cái bóng, câm lặng đi đi rồi về về.

[ Kiss me before you go ] – biết làm sống những hồng cầu đã chết

Tiếng đáy của một tách trà thảo mộc chạm lên bàn gỗ, có lẽ là thứ âm thanh lớn nhất ngay lúc này vang lên. Jeongguk trầm ngâm di chuyển cây bút chì trong tay, tốc độ kéo thả lướt khắp mặt giấy còn nhanh hơn cả đôi mắt em. Nét chì người ta đã thôi ngay ngắn, những hình thù vô nghĩa trào ra bất chợt không rõ, rồi như khắc ghi vào tim em từng chút một.

Mê quá, không dứt được nữa.

Người ta 26 rồi, còn em dường bước qua 28. Nghe cằn cỗi làm sao.

Em ngập ngưỡng 30, vụt mất nụ cười ngây ngô, bản tính thích bông đùa dần dà phai nốt, chớp mắt hai cái buộc phải trưởng thành bằng những vụn mộng. Đời em hơn người ở khoản bi lụy lúc yêu, có cái máu si tình. Nhưng em không yêu đàn bà, đàn bà đẹp, diện đầm phấn son thơm nức cả mũi, đàn bà đơn thuần đối với em là để ngắm. Bởi thế, em lại rạo rực đâm đầu với đàn ông. Da rám nắng, chắc nịch, đội em lên đầu như ông hoàng con, nhưng tất cả lại không phải gu em đưa đẩy.

Em thích trai trẻ, trẻ nhưng đừng trẻ con, trẻ ở đây mang nghĩa thanh niên nhiệt thành sung sức. Gặp được người ta vào chiều muộn năm em mới 22, lỡ nhầm vào nhà người ta ở thuê. Trong sự tồi tàn cũ kĩ của khu chung cư tập thể cho thuê mướn, người ta tóc tai bảnh bao, cầm cọ ngồi trước giá đỡ bản vẽ, đương là màu sắc thổi phực lên lòng em đang mang màu xám ngoét lúc bấy giờ. Bẽn lẹn cười cái, em thấy chứa chan ngân vang xúc cảm, thấy tim này tỉ tê lời yêu thương. Lửa gần rơm bao ngày cũng cháy, có hôm tối khuya, trăng tròn vành vạnh, em và người ta như đôi chim uyên quyến luyến đan sợi tơ hồng, gọi nhau là nhân tình. Hai chữ thấm vào xương tủy tê tái biết nhường nào.

Jeongguk chỉ kém em 2 tuổi, không gọi là quá trẻ, mà thú thật tính tình lãng tử nghệ sĩ dìu em vào đời bằng những hoang tưởng ảo ảnh màu hồng. Người ta uớc muốn âu yếm với nhau cho qua hết tháng hết ngày, cho cạn kiệt sức mình, rồi vẳng lặng ôm nhau mà ngủ.

Lắm gã say đắm nhan sắc em. Đàn ông con trai gần chạm đầu ngưỡng con số 3, em đẹp lấp đầy vẻ mặn mà dịu dàng, lúc đó là hiện thân nhành hoa lê tuyết, nở rộ kiêu hãnh khoảng trời riêng em. Da thịt em nóng rẫy hồng hồng, ôm vào thân vừa vặn êm ái, đôi môi trời sinh mềm mọng, hấp háy mấy lời ngọt nị mến thương.

Khiến họ chèm chẹp cái miệng, họ tiếc hùi hụi em, họ bảo dứt ra được người ta, họ cho em đủ đầy mà sống hưởng, rồi họ thừa cơ hạnh họe người ta, nói rằng người ta là cánh chim nhạn trời, bay Đông bay Bắc không phương hướng, yêu em còn chẳng xong, lấy gì lo nổi cho em.

Em chỉ nở nụ cười từng nông nỗi như thế. Nụ cười của kẻ điên vì tình. Em nhìn thẳng mắt họ, đáp lại nhẹ nhàng tựa kể một câu chuyện cũ rích. Em không quá nhiều tiền của, em chỉ cần có cái đủ ăn, và chỉ cần trong đời em có Jeon Jeongguk, vậy là em đã vẹn nguyên tuổi xuân.

Những đêm đầu ấp má kề, vì người ta là nghệ sĩ đường màu, người ta vẽ cho em viễn cảnh một ngôi nhà, em và người ta, có những đứa trẻ. Em tin người ta, tin vô điều kiện, giống như moi hết ruột gan mà tin những đêm nồng nàn đó.

Em cày bừa làm lụng tăng ca 1 2 giờ sáng, để xây dựng cái gì gọi là mái ấm gia đình. Em không còn trẻ, nhưng vì yêu mà em bồng bột ngẫn ngờ. Em cho người ta theo đuổi đam mê đứng đắn của người ta, để còn em thì bị cuồng quay cuộc sống mắt mờ đầu đau.

Chừng cuối tháng, người ta bán được hai bức tranh, cũng đáng tiền. Rồi cái tự nhiên người ta sắm một bộ vest, hơn cả số tiền bán tranh. Không trách người ta, em còn dung túng mua thêm cà vạt, mặc kệ tiền nhà tiền điện chồng chéo lên nhau.

[ Kiss me before you go ] – cho tháng ngày vội vã

Em thức dậy, bóng tối phủ đầy bờ vai gầy và con mắt lờ mờ của em. Dù em chỉ mới choàng tỉnh sau giấc ngủ dài hạn, dài như kì ngủ đông của một con gấu to đùng. Em còn muốn nằm lì trên giường, chôn thân thể vào mớ chăn dày cộm, muốn trốn tránh cả bản thân em biệt tích khuất mắt cái đời này, đem giấu luôn cả thứ tình cảm chắp vá liên tục kia nữa. Nhưng mà thôi, nghĩ đến em lại sợ, những đêm đầu đặt cạnh gối, em vẫn luôn nhớ về người ta, nhớ rõ mồn một ánh mắt sáng rực chứa lửa biến em thành con thiêu thân lao đao không sợ chết, đôi môi mỏng đào hoa khiến em chao đảo đê mê một thời. Người ta vài tiếng trước hẵng còn say mèm, sặc mùi rượu bia của gã trai đang có hiềm khích với cô vợ mẫu mực, điên loạn ôm ghì lấy em, rồi mệt lử mùi mẫn mờ ám cùng nhau, thì bây giờ người ta lại y hệt cơn gió mùa hạ thoáng qua, để lại cho người sau sự nóng ẩm buồn bực.

Người ta ngụp lặn dưới cơn say, run rúc vào lồng ngực em tựa thưởu ngày xưa cũ, lè nhè thủ thỉ người ta không hạnh phúc với cuộc hôn nhân nửa vời này, em lúc đó không biết nên xót thương cho người ta, hay xót thương cho mình. Bởi người ta đau một, mà em đau phải tới mười. Người ta giằng xé em, xem em là miếng thịt thừa thặng để đắp vào cái vết thương sâu hoắm của người ta, rồi tới lúc nào đó, da liền da, người ta không cần em nữa.

Đầu óc còn chưa phân định được thứ gì, nhưng em biết rõ cõi lòng mình có cô đơn. Nhìn sang phía khoảng trống lặng lẽ thiếu mất hơi người, người ta chút vấn vương cũng nhẫn tâm cuốn gói mang đi. Em thấy chua xót, rồi tự em giễu mình, ai đời đàn ông mà khóc lóc ỉ ôi như con đàn bà chết chồng, âu rồi em phải vỡ lẽ, con người khi bị chữ tình ruồng rẫy, bị một chữ tình đánh gãy đôi chân cố gắng chống đỡ trong cuộc đời, ai cũng ngã khụy sau từng lần kiên cường giả vờ đứng thẳng, rồi cũng đều trở nên mắt ướt môi rung, dị thường yếu đuối.

Thôi thì không muốn rầu rĩ vậy nữa, má em cũng hao mòn vì nước mắt rồi, lem nhem chẳng đâu vào đâu. Chậm rãi mà xỏ chân vào đôi dép để dưới giường, chậm rãi đứng dậy, lê lết ra khỏi phòng chẳng khác nào kẻ mắc bệnh, có chăng là em mắc bệnh ở trong tâm, bởi ít nhiều tâm em đã chết đi phần nửa.

“ Thôi Taehyung, em về. Vợ em ở nhà vợ em mong.”

Người ta bạc bẽo nói vậy khi mi mắt em còn chưa mở hẳn, nhắm nghiền chặt lại trong niềm đau lặng thinh. Em nhìn ngẫm chính mình, chẳng khác chi đâu chuyến xe bus cuối cùng, không biết nhọc nhằn đèo đón người ta về với nhà, về với cái gì là đúng nghĩa điểm dừng chân. Và em – chuyến xe bus cuối cùng, còn gì ngoài những chuyến lang thang vô định, đi mãi có thấy đâu điểm dừng, động cơ chai mòn mỏi mệt rồi im lỉm cho người lãng quên. 

[ Oppa ơi, Taehyung đến đây ] – 9

Đã hai ngày kể từ khi buổi gặp mặt đầu tiên mà Jeongguk có, tin nhắn cuối cùng mà cậu nhắn cho Taehyung là một lời chúc ngủ ngon sến sẩm và cậu nghĩ Taehyung cũng không cần nó

Đã hai ngày kể từ khi buổi gặp mặt đầu tiên mà Jeongguk có, tin nhắn cuối cùng mà cậu nhắn cho Taehyung là một lời chúc ngủ ngon sến sẩm và cậu nghĩ Taehyung cũng không cần nó. Với việc là anh sẽ luôn ngủ ngon giấc bởi vì anh là Kim Taehyung, xinh đẹp, không cần phải bận tâm ngày mai ăn gì để tiết kiệm cho cuối tháng, được hàng nghìn người yêu mến. Đơn giản chỉ bấy nhiêu là quá đủ.

 Đơn giản chỉ bấy nhiêu là quá đủ
Private account của Jeon Jeongguk chỉ sau hai ngày đã biến thành fan account Kim Taehyung đầy rẫy những chiếc tweet fanfic do chính cậu viết

Private account của Jeon Jeongguk chỉ sau hai ngày đã biến thành fan account Kim Taehyung đầy rẫy những chiếc tweet fanfic do chính cậu viết…

Private account của Jeon Jeongguk chỉ sau hai ngày đã biến thành fan account Kim Taehyung đầy rẫy những chiếc tweet fanfic do chính cậu viết

Ôi tình yêu cháy bỏng…

Nhưng Jeongguk không nghĩ là Taehyung sẽ nói gì đó về hai đứa bằng cụm từ "hẹn hò" thần thánh mà bấy lâu nay cậu mong chờ

Nhưng Jeongguk không nghĩ là Taehyung sẽ nói gì đó về hai đứa bằng cụm từ “hẹn hò” thần thánh mà bấy lâu nay cậu mong chờ.

Nhưng Jeongguk không nghĩ là Taehyung sẽ nói gì đó về hai đứa bằng cụm từ "hẹn hò" thần thánh mà bấy lâu nay cậu mong chờ
" Em điên vì Jeon Jeongguk

“ Em điên vì Jeon Jeongguk. Và chúng ta nên dừng việc comment trên twitter như chúng ta không hề ở cạnh nhau.”

Taehyung nói vọng ra bên ngoài phòng, biết thừa rằng Seokjin sẽ nghe thấy, rồi Seokjin sẽ thở dài và lấy hơi cho việc rủa xả Taehyung.

“ Cút về nhà rồi thổi kèn cho Jeon Jeongguk đi.”

“ Em cũng muốn lắm đây này !”

Taehyung google.

Taehyung google
" Anh Jin

“ Anh Jin.”

“ Cái quái gì nữa ?”

“ Điều ước của em sắp thành hiện thực rồi.”

“ Sao cơ ?”

“ Em sắp được thổi kèn Jeon Jeongguk. Yay !”

“ Để yên cho anh mày sống đi Taehyung !”

[ Oppa ơi, Taehyung đến đây ] – 8

Jeon Jeongguk bắt chéo chân phải, rồi lại chân trái, chống cằm tay trái rồi chống bằng tay phải, rồi tiếp tục làm vậy trong 5 phút tới, một vòng tuần hoàn dường như vô vọng với tầm nhìn luôn đặt ở phía cửa ra vào tiệm coffee.

Cậu chọn một tiệm coffee vắng vẻ nhưng cũng rất dễ tìm thấy, sự im lặng luôn luôn được duy trì lâu dài khi ở đây, đôi lúc tiếng chuông gió treo trên phía đầu cửa sẽ phá vỡ đi sự im lặng đó.

Âm thanh tiếng chuông gió dịu dàng luôn là âm thanh cậu mong đợi nhất.

Jeongguk nhìn đồng hồ, trở nên bồn chồn với ly coffee đen đặc bị vơi đi quá nửa – kết quả việc chờ đợi với tâm thế lo lắng. Hôm nay cậu không hề tròng bừa vào người chiếc quần đùi thể thao, áo phông màu sắc nhàm chán, chiếc hoodie nào đó trong hàng sa số những chiếc áo y hệt nhau trong tủ đồ.

 Hôm nay cậu không hề tròng bừa vào người chiếc quần đùi thể thao, áo phông màu sắc nhàm chán, chiếc hoodie nào đó trong hàng sa số những chiếc áo y hệt nhau trong tủ đồ
Cậu tin lời những người anh của mình, sơ mi và jean, trông Jeongguk vẫn bảnh chết đi được

Cậu tin lời những người anh của mình, sơ mi và jean, trông Jeongguk vẫn bảnh chết đi được.

Jeongguk căng thẳng nhìn chằm chằm vào con số 29 bước qua 30, và cuối cùng phút thứ 31 trôi qua mà vẫn không hề có sự chuyển biến nào ở cánh cửa

Jeongguk căng thẳng nhìn chằm chằm vào con số 29 bước qua 30, và cuối cùng phút thứ 31 trôi qua mà vẫn không hề có sự chuyển biến nào ở cánh cửa.

Jeongguk căng thẳng nhìn chằm chằm vào con số 29 bước qua 30, và cuối cùng phút thứ 31 trôi qua mà vẫn không hề có sự chuyển biến nào ở cánh cửa

Taehyung cuối cùng cũng đã đến. Đầy toả sáng và tất nhiên là IT boy không hề có từ luộm thuộm hay ngớ ngẩn trong từ điển về anh ấy.

Anh ấy vẫn đang tìm kiếm Jeongguk, kẻ đang nửa muốn chạy trốn nửa muốn ở lại cũng bởi vì sức hút từ Taehyung

Anh ấy vẫn đang tìm kiếm Jeongguk, kẻ đang nửa muốn chạy trốn nửa muốn ở lại cũng bởi vì sức hút từ Taehyung.

Ngay lập tức, anh đã biết chính xác vị trí đôi mắt hào hứng nào đó đang hướng về phía mình. Anh không thể kiềm chề được nụ cười, anh chỉnh lại tóc mái, và anh nhận ra lần gặp đầu tiên của anh cùng Jeongguk, cả hai đều mặc giống nhau một cái áo sơ mi.

Taehyung thầm cảm ơn stylist của MAC cho buổi chụp hình này.

Và anh biết đấy, cái ánh nhìn mà cậu để nó rơi tự do một lượt từ trên xuống theo cách có chủ ý làm anh thích thú, anh sẽ không nói là anh đoán có lẽ fetish của Jeongguk là những người có chân đẹp trong chiếc quần đen ôm khít.

Chắc chắn như thế. Vì Jeongguk cứ nhìn chằm chằm đâu đó phần dưới của anh.

“ Xin lỗi Jeongguk nha. Để Jeongguk đợi lâu rồi.”

“ Chào Taehyung. Và tuyệt vời là chúng ta mặc giống một cặp đôi ấy.”

“ Nhưng kích thước hai đứa thì hơi bị khác…”

Jeon Jeongguk có thể là một anh chàng nóng bỏng nhất thế giới, cố tình bộc lộ vẻ tán tỉnh giỏi nhất có thể, nhưng chung quy vẫn là cậu bé thôi. Răng thỏ toe toét làm tan chảy trái tim Taehyung, sự đáng yêu vô đối không thể chối từ.

Taehyung cảm thấy không thể nào tuyệt hơn được nữa, trải nghiệm việc hẹn hò với Jeon Jeongguk chẳng có gì sánh bằng, thậm chí còn hơn cả việc Dior mỗi tháng gửi cho anh quà tặng. Thế đấy, Jeon Jeongguk là vô giá dưới con mắt Taehyung.

“ Jimin hyung đâu rồi Taehyung ?”

“ À anh ấy nói với anh ấy không đi được cho nên-“

“ Ừm nhưng mà, sao bạn Jeongguk vẫn chưa đến nhỉ ?”

“ Họ cũng bận.”

“ Vậy thì.”

“ Chỉ có chúng ta, đi với nhau thôi hở ?”

“ Ừa đúng rồi. Chúng ta có thể làm bất cứ điều gì chúng ta muốn với nhau. Taehyung thích không ?”

Bên dưới gầm bàn, tay Taehyung cấu chặt vào đùi mình để ngăn không la thét như con gà bị chọc mông.

“ Mình chụp ảnh chung đi Taehyung ha ?”

“ S-sao ?”

“ Chụp ảnh chung.”

Jeongguk di chuyển chỗ ngồi từ đối diện sang phía bên cạnh Taehyung. Anh giật thót cả cửa mình với sự thay đổi đột ngột này. Mặt Jeongguk đang quá là gần Taehyung, kể cả cơ thể cũng vậy. Đùi anh chạm vào đùi Jeongguk, cả tay cũng vậy. Khiến tâm trí kiên cố ai đó đã sụp đổ.

 Khiến tâm trí kiên cố ai đó đã sụp đổ

Và chính Jeongguk cũng vậy.

Và chính Jeongguk cũng vậy
" Ồ

” Ồ. Họ biết.”

“ Ai cơ ?”

“ Những người hâm mộ của chúng ta. Họ biết chúng ta hẹn- đi chơi với nhau hôm nay.”

Jeongguk đầy hào hứng, trái ngược anh đang lo lắng.

“ Vậy điều đó có ổn không ?”

“ Về cái gì thế ?”

“ Jeongguk biết đấy, một vài người…tâm hồn họ không được bình ổn cho lắm. Taehyung không có vấn đề gì đâu, nhưng Guk thì khác.”

” Không sao, dù gì những người đó cũng không phải người hâm mộ thực thụ của chúng ta. Nếu như Tae không cảm thấy gì quá đáng thì họ cũng chẳng tổn thương gì được Guk cả. Và Guk mong là mình sẽ ừm…”

“ Thân mật hơn một xíu sau này.”

Cái bàn tay to hơn rất nhiều của Taehyung bao lấy tay anh, lúc lắc lấy nó đến khi tay Taehyung không còn cảm nhận được bất cứ điều nào nữa. Nó tê rần và cứng đờ như dở hơi.

Thôi chết mẹ rồi thích Jeongguk quá chừng làm sao bây giờ ?

Đó là câu hỏi được lặp đi lặp lại trong đầu Taehyung suốt cả quãng đường về nhà, đan xen là liên tục những hình ảnh về Jeongguk như một cuộn phim không hồi kết.

Đó là câu hỏi được lặp đi lặp lại trong đầu Taehyung suốt cả quãng đường về nhà, đan xen là liên tục những hình ảnh về Jeongguk như một cuộn phim không hồi kết

[ Oppa ơi, Taehyung đến đây ] – 7

Ngày mai là tới buổi hẹn với Jeongguk. Và Taehyung thì đời nào ngủ yên ổn nổi.

“ Ngủ đi nào tôi ơi ngủ đi ngủ đi con tim này hãy ngủ yên.”

"
Jeon Jeongguk là một anh chàng biết chiều chuộng

Jeon Jeongguk là một anh chàng biết chiều chuộng. Park Jimin gián tiếp chứng nhận điều đó giúp cậu.

Một cú đánh úp giữa đêm cho fanboy quý giá của Jeon Jeongguk mặc kệ cho mắt cậu đang gần díu cả lên vì mấy bản demo nhạc

Một cú đánh úp giữa đêm cho fanboy quý giá của Jeon Jeongguk mặc kệ cho mắt cậu đang gần díu cả lên vì mấy bản demo nhạc.

Một cú đánh úp giữa đêm cho fanboy quý giá của Jeon Jeongguk mặc kệ cho mắt cậu đang gần díu cả lên vì mấy bản demo nhạc

Thôi sao cũng được. Tên Taehyung bỗng dưng chễm chệ lên trend dù cho anh đang ở nhà, mặc pyjama hình gấu và đang đắp mặt nạ.

“ Cái quái gì ?”

Park Jimin đời nào bỏ qua cơ hội trêu chọc em nhỏ.

Park Jimin đời nào bỏ qua cơ hội trêu chọc em nhỏ

Jeon Jeongguk suýt tí thì đánh rơi cả điện thoại.

“ Úi má Kim Taehyung đáng yêu nhất vũ trụ nhắn tin cho mình trước.”

"
Cả hai đang xoắn quẩy cả lên vì đối phương

Cả hai đang xoắn quẩy cả lên vì đối phương.

Cả hai đang xoắn quẩy cả lên vì đối phương
Đồ thiếu nghị lực Jeon Jeongguk

Đồ thiếu nghị lực Jeon Jeongguk.

Còn riêng Kim Taehyung, một giây trước còn thổn thức vì giọng hát ngọt ngào kia, một giây sau đã ngủ quên mất xác.

[ Oppa ơi, Taehyung đến đây ] – 6

Kim Taehyung đã thực sự trải qua một đêm với giấc ngủ cực kỳ thoải mái, lần đầu tiên anh không phải thức đến gần sáng để chỉnh sửa mấy cái video của mình, lần đầu tiên anh chịu ngoan ngoãn đi ngủ sớm.

Bạn sẽ thức dậy với sự rạng ngời xinh đẹp, nếu bạn được đắm chìm trong hạnh phúc của tình yêu, hoặc đơn giản bạn là Kim Taehyung. Nhưng một khi bạn là Kim Taehyung biết yêu, thì 10 giờ mỗi sáng thức dậy không phải là cực hình ( thông thường buổi sáng thức dậy vào 10 giờ đối với Kim Taehyung vẫn là cực hình. )

“ Mình cảm thấy mình như một nàng công chúa Disney. Chào sáng với tiếng chim hót lảnh lót và trong chiếc giường nhung mượt mà. Quá sức tuyệt vời…”

Kim Taehyung tràn đầy hưng phấn vớ ngay chiếc điện thoại, lẩm nhẩm.

“ Ít ra mấy nàng công chúa đó đời nào được hoàng tử nhắn tin chúc ngủ ngon chứ Kim Taehyung thiệt là đẳng cấp- ối cha cái gì đây !”

Tin nhắn của Jeongguk từ đêm qua

Tin nhắn của Jeongguk từ đêm qua
Được rồi

Được rồi. Chúng ta có gì ở đây ?

Taehyung đoán hội giáo phái những anh chàng Latin nóng bỏng gồm Park Jimin và Jeon Jeongguk đương nhiên là hai thành viên sáng giá của hội bà nó rồi.

Và nhất là Jeon Jeongguk quý ông Latino có những đường khiêu vũ rực lửa nhé.

" Tuần trăng mật hai đứa nên đi đâu đây ? Mexico ? Brazil ? À thôi Tây Ban Nha vậy

“ Tuần trăng mật hai đứa nên đi đâu đây ? Mexico ? Brazil ? À thôi Tây Ban Nha vậy.”

"
Jimin liếc Jeongguk đến muốn toét cả mắt

Jimin liếc Jeongguk đến muốn toét cả mắt.

“ Vì điều gì mà em dám cả gan giật điện thoại anh ?”

“ Vì fanboy đáng yêu của em.”

“ Láo toét.”

“ Đi thôi.”

Jeongguk kéo Jimin đứng dậy khi anh còn chưa có giọt coffee nào vào miệng.

“ Đi đâu chứ ?”

“ Đi sắm đồ. Cho buổi hẹn cuối tuần với Kim Taehyung á.”

“ Không-“

Đối với Park Jimin, anh ấy chưa bao giờ thật sự mở lời từ chối được với Jeon Jeongguk, dù muốn hay không.

“ Anh ghét chú mày.”

“ Em chuyển tiền vị trí bàn ở club mà mấy anh book trước rồi đó.”

“ Dùng tài khoản anh hay là của mày đây ?”

“ Của.em.đó.cha.nội.”

Jimin giở giọng hòa hoãn.

“ Ừ thì anh không ghét em lắm. Nhưng nó có vấn đề gì không nếu tên của em xuất hiện kế bên strip club chứ ? Kiểu như một buổi sáng sớm thức dậy thấy tràn làn tin Jeon Jeongguk xuất hiện ở strip club. Toi đời sự nghiệp thằng em anh.”

“ Nó có đỉnh hơn việc thằng em anh có nghi vấn hẹn hò, và được đặt kế cái tên Kim Taehyung không ?”

“ Bọn trẻ ngày nay cư xử như chúng phê pha suốt ngày.”

“ Gu của Taehyung là gì đây ? Em nên mua gì để mặc để tạo ấn tượng tốt ? Em muốn là một quý ông. Có lẽ vest chăng ?”

Jimin đảo một lượt, dò xét cậu.

“ Không mặc gì là tốt nhất. Gu Taehyung đấy.”

Trong khi đó, thì Taehyung ở nhà…

“ À-à chíu !”

Taehyung không ổn miếng nào hết á

Taehyung không ổn miếng nào hết á.

[ Oppa ơi, Taehyung đến đây ] – 5

Như lời hứa với bản thân, Kim Taehyung đã đến ngày 2 của concert Jeon Jeongguk

Như lời hứa với bản thân, Kim Taehyung đã đến ngày 2 của concert Jeon Jeongguk.

Jeon Jeongguk đánh hơi được tung tích của fanboy đáng yêu

Jeon Jeongguk đánh hơi được tung tích của fanboy đáng yêu. Và cậu đang cố làm mọi thứ trở nên mờ ám.

Cậu luôn cảm thán Kim Taehyung không ngừng. Hội anh em thì luôn chửi bới rằng account của Jeongguk chẳng khác gì fan account của Taehyung cả, và điều đó ít nhiều lại làm cậu tự hào.

 Hội anh em thì luôn chửi bới rằng account của Jeongguk chẳng khác gì fan account của Taehyung cả, và điều đó ít nhiều lại làm cậu tự hào

Buổi concert diễn ra, Kim Taehyung đang phát điên một lần nữa, vì Jeongguk.

Với tất cả ánh đèn, khói xổ lên sân khấu như vườn địa đàng, và vài tia lửa đáng sợ bắn liên tiếp, Jeongguk lại nhận ra Taehyung, nhảy xổ qua hàng rào và những gã bảo vệ to lớn để được gửi gắm một nụ hôn lên tay người đẹp

Với tất cả ánh đèn, khói xổ lên sân khấu như vườn địa đàng, và vài tia lửa đáng sợ bắn liên tiếp, Jeongguk lại nhận ra Taehyung, nhảy xổ qua hàng rào và những gã bảo vệ to lớn để được gửi gắm một nụ hôn lên tay người đẹp.

Xung quanh là hỗn loạn và gào thét, nhưng đủ để Taehyung nghe những lời thì thầm.

“ Đúng như trong suy nghĩ, Kim Taehyung rất xinh đẹp. Và Guk mừng là Taehyung đã đến.”

Điều này ngoài sức tưởng tượng. Jeon Jeongguk đang tán tỉnh người đẹp công khai trước hàng triệu con người.

Kim Taehyung cần một liều an thần mạnh, rất mạnh, để khống chế con tim anh và sự kích động của toàn bộ những người hâm mộ của chàng hoàng tử không khuôn mẫu này.

Kim Taehyung cần một liều an thần mạnh, rất mạnh, để khống chế con tim anh và sự kích động của toàn bộ những người hâm mộ của chàng hoàng tử không khuôn mẫu này

Kim Taehyung chết tạm thời trong 5 phút kể từ sau khi Jeongguk đã rời khỏi.

“ Ôi chết tiệt Taehyung chết rồi hả ?”

“ Anh thấy gì không Jimin ?”

“ Không. Anh đui rồi. Chả thấy gì sất.”

Jimin hạ cặp kính đen Louis Vuitton của mình xuống. Trông vừa ngớ ngẩn, lại vừa chanh sả lạ kì.

“ Đó là hôn phu tương lai của em…”

“ Cái gì ? Ai cơ ?”

Mắt anh ấy vẫn dán chặt lên sân khấu. Jimin chỉ đang nỗ lực cố gắng không quan tâm quá nhiều đến cái vấn đề tình yêu đôi lứa bồng bột này của hai trẻ.

“ Thì còn ai vào đây nữa. Quý ngài Jeon-trai-hư-Jeongguk.”

Jimin trề môi.

Thua. Giơ cờ trắng mãnh liệt.

Đủ để biết Kim Taehyung chẳng còn đường lui với cái ngõ hẻm mang tên Quý-Ngài-Jeon-Trai-Hư-Jeongguk.

Đủ để biết Kim Taehyung chẳng còn đường lui với cái ngõ hẻm mang tên Quý-Ngài-Jeon-Trai-Hư-Jeongguk

“ Nhìn sự nóng bỏng của Jeonggk kìa…Jeongguk còn thơm thơm tay em và nói em xinh đẹp…em cảm thấy như mình sắp khóc tới nơi.”

“ À thiệt ra thì em đang khóc tèm lem rồi nên là, khăn giấy đây.”

“ Coi bộ em vẫn chưa ổn sau cú sốc tinh thần ngọt ngào đấy ?”

“ Em nghĩ em hoàn toàn ổn- cái quái gì thế xin lỗi Jeon Jeongguk vừa đẩy hông trước mặt em đó hả má ơi em không ổn em không ổn…”

"
Cưỡi ngựa Jeon Jeongguk

Cưỡi ngựa Jeon Jeongguk.

Yeehaw !

Cuộc đời là những niềm đau

Cuộc đời là những niềm đau. Mà niềm đau đầu tiên luôn là đau tim. Ít hay nhiều, tích cực hay tiêu cực, về nghĩa đen hay nghĩa bóng, bạn đều phải trải qua ít nhất 2 lần trong đời con tim bị hành hạ. Và thật không may cho Taehyung bé nhỏ, chứng co-thắt-tim-trước-trai-hư lại tái phát, trong nhiều lần, chắc chắn là sẽ còn lâu dài khi mà đời anh tự nhiên xuất hiện thêm một Jeon Jeongguk.

 Và thật không may cho Taehyung bé nhỏ, chứng co-thắt-tim-trước-trai-hư lại tái phát, trong nhiều lần, chắc chắn là sẽ còn lâu dài khi mà đời anh tự nhiên xuất hiện thêm một Jeon Jeongguk
Ôi Kim Taehyung bé bỏng

Ôi Kim Taehyung bé bỏng…

Ôi Kim Taehyung bé bỏng