“i like me better when i’m with you.”
*✭˚・゚✧*・゚*✭˚・゚✧*・゚*
“ jimin.”
chàng ngó nghiêng xuống chân em dòm chừng, cái con người này bình thường đã cà lê cà lết với cái việc mang giày dép không đàng hoàng, thì bây giờ đã chịu xỏ cả bàn chân vào đôi sneaker một cách gọn ghẽ. chàng thực lòng có chút hơi không quen mắt.
“ sao vậy ?”
“ mình nghỉ tí đi anh.”
jimin chăm chú nhìn nụ cười khó xử của em, rồi tới những bước đi đã có phần khập khiễng nọ. trong tâm trí lờ mờ đoán ra việc gì, chàng kéo em ngồi phịch xuống băng ghế ở khu trung tâm mua sắm.
“ em đau chân ?”
“ chút thôi à.”
“ em bị trật mắt cá ?”
“ gót chân, với mấy ngón chân xinh xắn của em hình như bị sưng rồi. nhưng mà không có-“
còn chưa kịp để em dứt lời, thì chàng đã tháo đôi giày chật ních đáng ghét kia ra, tay chạm qua vết trầy da ở gót và mấy ngón chân xinh xắn mà theo lời em nói đã sưng phồng lên tự đời nào, và làm em có chút ngại ngùng trước những ánh mắt lướt qua cả hai.
“ người ta nhìn kìa anh.”
“ kệ người ta.”
“ lâu quá rồi em không mang, hay thôi em vứt đôi này đi.”
em ngập ngừng.
“ sao lại vứt, đồ của em ai cho vứt ?”
“ 5 phút trước ai bảo đau chân ?”
“ em. nhưng mà. thôi.”
em kiên quyết một hai đòi giữ lại đôi giày mà ngay cả cinderella cũng chẳng rướn chân vào nổi.
“ chật nhà ghê gớm.”
gọn lỏn bốn từ, cái lý do của chàng lạ lùng đến không tưởng, chẳng qua là phải đối diện với em người yêu cứng đầu như thế.
“ nhà mình chứ có phải hang kiến đâu mà chật.”
“ chứ nói thử coi sao không vứt ?”
“ tại nó đẹp.”
chàng bật cười vì trông thấy cái bĩu môi quen thuộc từ em, cả việc em bảo một đôi giày cũ mèm từ mấy năm trước là còn đẹp.
“ thế thôi ?”
em nhìn chàng, đôi mắt mong chờ và sáng rực như sao sirius giữa bầu trời đêm.
“ với để khoe với mọi người là được anh tặng hồi valentine hai năm trước bằng tiền lương tháng đầu của anh. di tích lịch sử đó à nghen.”
hóa ra không phải là do người ta hà tiện mang lại giày cũ, mà tại vì người thương của người ta tặng cái đôi đó vào valentine hai năm trước, đã vậy còn từ lương anh người yêu đi làm lần đầu mua cho. ngờ đâu bây giờ chân người ta lớn hơn tí tẹo rồi nên cũng không còn vừa vặn chi nữa.
jimin không nói không rằng, tháo hẳn cả đôi giày mình đang mang ra mà tròng vào chân em người thương, rồi cứ thế dắt em đi trong tình trạng đôi chân trần và hai chiếc giày cũ của em được vắt vẻo ở một bên tay.
“ anh không sợ bẩn hả ?”
“ bộ em hôn chân anh hay gì mà sợ ?”
em cười phá lên, tay bất giác nắm chặt nắm chặt tay chàng nhiều thêm một xíu.
“ vậy anh giữ lại hả ?”
“ đồ sến rện nhà em muốn giữ thì giữ đi.”
ấy nói thế thôi, chứ người ta nghiêng đầu né tránh, miệng tủm tỉm cười, tai đo đỏ một mảng trong đáng yêu hết biết. giấu ai được chứ giấu em thì cũng bất thành. taehyung em là rõ hết đó nha.