“your kisses can easily break my heart.”
*✭˚・゚✧*・゚*✭˚・゚✧*・゚*
ai cũng rõ, em nhìn vậy thôi chứ tính còn trẻ con, còn bốc đồng, xốc nổi. cái gì em cũng dở tệ, được khoảng thương chàng là giỏi mà thôi.
ai cũng biết, chàng đối với người khác thì nhã nhặn, còn với người yêu, dịu dàng, hiền lành như cục bột, mang mãi cái danh là cưng chiều người yêu.
em thì hay giận chàng, đó là chuyện thường tình, mà hôm nay khó khăn cho em rồi, sao lại để chàng giận vậy kia ?
chẳng qua lúc đi sắm đồ cùng nhau, em thích cặp vòng tay kia quá, mới lỡ rời chàng hơi xa một tí, em mất tiêu, làm chàng quay tới quay lui, tưởng rằng lạc em đến nơi, ai ngờ thấy em tò te từ trong cửa hàng trang sức bước ra.
“ taehyung, mua gì vậy ?”
“ có cái vòng đẹp lắm, em thấy thích nên-”
“ ừ, thôi về, nãy giờ đi mua nhiều rồi.”
chợt nhớ ra lời chàng dặn, em chỉ bẽn lẽn gật đầu, đi bên chàng mà không dám hé miệng nửa lời, chàng giận em thật rồi, chàng giận thì em sợ lắm.
giận là giận vậy, mà vẫn thương em, biết em đi chậm hơn mình thì dừng lại đợi em, đồ nặng nhẹ nhiều ít gì chàng cũng giành xách hết, em biết chàng rõ khỏe đâu cần lo, mà quan trọng người ta chỉ muốn nắm tay chàng xin lỗi thôi mà không có được.
đi cả một đoạn dài gần đến nhà, em bứt rứt chẳng thôi, mới cào nhè nhẹ lưng chàng.
“ đưa em xách giùm cho.”
“ được rồi, để anh.”
em thấy chẳng ổn, mới len lén móc ngón tay thon thon của mình vào ngón tay chàng. thời khắc đó tim chàng mềm xèo như cọng mì udon, nhưng chàng giả ngơ hay lắm.
đã về đến nhà, chàng vẫn chỉ chăm chăm vào vài tờ hóa đơn.
“ j-jimin ơi ?”
“ gì ?”
cuối cùng cũng có lời hồi đáp cho em, nhưng nó cộc lốc.
“ anh giận em hả ?”
“ ai mà thèm giận em.”
chàng còn hờn còn dỗi vậy mà nói không, ai mà tin cho được. không thèm giận cái gì cơ.
em chầm chậm tiến lại gần chàng, hai tay mân mê góc áo len, cúi mặt nhìn những ngón chân miết miết lên sàn nhà gỗ.
“ thôi đừng có giận người ta nữa, người ta biết lỗi rồi.”
“ anh nói anh đâu có giận.”
xạo gì xạo vừa.
“ không giận vậy nhìn em cái đi.”
chàng xoay người, em vụng về ôm má chàng, một nụ hôn sâu đặt lên bờ môi nóng ấm, rồi hàng tỷ nụ hôn khác rơi xuống môi chàng.
có ai mà u mê người yêu như chàng không chàng ơi, người yêu mới chủ động hôn vài cái là nhắm tít hết cả mắt.
“ người ta để ý trước giờ hai đứa chưa có đồ đôi nào, người ta mới chạy đi mua cặp vòng xinh xinh, mà chưa gì hết, mấy người bày đặt làm căng với người ta.”
“ vậy chứ mấy người đi lạc rồi anh biết kiếm mấy người ở đâu ?”
“ người ta trong tim anh nè, cần chi phải tìm.”
em làm nũng, ngón tay đụng vào ngực trái của chàng.
em lấy từ trong túi quần chiếc vòng y hệt chiếc em trên tay em, đeo xong cho chàng một hồi, sờ nắn hôn hít mân mê tay chàng không ngừng.
“ khùng dễ sợ.”
chàng chỉ biết cười cười.
“ cục cưng đừng có giận em nữa là được rồi.”
“ anh thương mấy người chết mất.”
chàng ơi chàng ơi, có em người yêu xinh xắn thế kia thì mở mắt ra mà nhìn ngắm em đi, cớ gì mà mắt cứ nhắm tít thế kia, em chạy mất rồi phải đi tìm đấy.