“all i need is
a little rain,
a little coffee,
and a lot of you.”
*✭˚・゚✧*・゚*✭˚・゚✧*・゚*
“ jimin ơi.”
em kéo dài quãng giọng ra, chàng buồn cười đáp lại em.
“ ơi, anh nghe ?”
“ lại đây em nhờ.”
“ em nói đi, anh đang bận dọn đồ rồi.”
“ đau !”
nghe tiếng taehyung la toáng lên trong phòng, chàng bỏ dang dở việc đang làm để vào xem em như nào.
em ôm chân, mặt chực như sắp khóc nhìn chàng. jimin đi lại gần.
“ bị gì đưa anh coi.”
trái lại thái độ lo lắng của jimin, taehyung nhìn vậy mà vài giây sau cảm xúc liền nhanh chóng thay đổi, cười tươi rói, nhanh chóng lấy chân bấu vào người chàng ôm cứng ngắt không buông, hệt như gấu con.
jimin lắc đầu nguầy nguậy, thừa biết em lại định mè nheo cái gì nữa.
“ làm sao ? em lại muốn gì đây ?”
“ dỗ em ngủ đi.”
“ mấy người có phải con nít đâu ?”
taehyung bĩu môi.
“ thôi ngoan, buông ra cho anh xếp xong cái đống đồ đi rồi quay lại liền.”
“mai rồi muốn làm gì làm, nay dỗ em ngủ đi.”
“ dọn có chút xíu à, anh làm nhanh rồi qua đây dỗ em. được chưa ?”
“ tin em vứt hết đống đồ anh không ?”
chàng dở khóc dở cười, chày cối tới lui mãi với em, cuối cùng đành chịu thua.
jimin ngả người về trước, thuận thế mà đè lên em, taehyung hơi bất ngờ, rồi sau nhăn mặt.
“ nằm lại đàng hoàng coi, người nặng thấy ghê mà đè em.”
nghe em phàn nàn, chàng chầm chậm lật người sang bên, đem em vào lòng ôm thật cưng chiều.
chàng vỗ vỗ lưng em nhè nhẹ, tiếp là xoa tóc thơm mềm mà chàng yêu. jimin thường dỗ em như thế này mỗi khi taehyung bị mất ngủ.
hơi thở đều đều, người trong lòng cũng không cựa quậy, chàng nghiêng đầu hôn nhẹ vào trán em.
gió mạnh lùa vào khiến jimin phải nhìn ra ngoài cửa sổ.
mưa rồi.
em theo bản năng rúc vào lòng chàng sâu hơn, chàng ngỡ em đã tỉnh giấc, lại vội vàng đắp chăn kín cả cổ người ta, dỗ dành đưa taehyung vào lại cơn mộng.
jimin định bụng là vậy, mà cứ ôm em, mưa êm tai tí tách ngoài kia, thêm mấy hôm chàng mệt mỏi, một hồi mắt cũng lim dim, thiếp đi mất.
chắc tí nữa mình dọn dẹp sau vậy.
chàng bé em lớn, hai người ôm nhau ngủ đến tờ mờ tối mịt, chàng ngủ rất sâu, taehyung thì thức dậy trước, nhìn chàng thương không biết để đâu cho hết, em khẽ vuốt nhẹ gò má người yêu.
“ em làm anh thức hả ? nhắm mắt lại đi. còn sớm mà.”
“ tae dậy hồi nào vậy ?”
“ mới nãy thôi.”
“ mấy giờ rồi em ?”
“ 2 giờ sáng.”
jimin mở to mắt, không nghĩ mình ngủ một mạch đến 2 giờ sáng.
“ anh còn-”
“ nói nhiều quá, ngủ tiếp đi. mai còn đi làm.”
em áp môi mình lên môi người ta.
“ giờ anh hiểu tại sao em thích mưa chưa ?”
“ chưa.”
em bĩu môi.
“ ngốc.”
“ thế tại sao ?”
“ trời mưa dễ ngủ, mà được ôm người yêu ngủ lúc trời mưa thì thích cực. đúng ha.”