“ Em rất vui khi khi nghe được lời này từ chính miệng anh đấy, và em có nhiều câu hỏi dành cho anh lắm.”
“ Ừm ?”
“ Anh trước đó đã quen bao nhiêu người thế ?”
Gã có chút chần chừ, đắn đo.
“ Anh không nhớ nổi, tính từ lúc anh học trung học đến bây giờ.”
Cậu chẳng chút hài lòng khi nhận được câu trả lời như vậy, cậu nghĩ ít ra gã cũng phải nói giảm nói tránh chứ không huỵch toẹt ra như này.
“ Đồ đào hoa…”
“ Là em hỏi đó chứ, anh chỉ việc thành thật thôi.”
Và Taehyung bắt đầu gắt gỏng một cách kỳ lạ.
“ Dẹp đi, coi như em chưa đá động bất cứ điều gì.”
Taehyung đứng dậy bỏ đi, gã chới với gọi cậu, đứng dậy theo Taehyung rồi trông thấy cậu trong bếp, nhồm nhoàm dĩa bánh kem, miệng đầy ụ.
“ Em giận ? Thật sự luôn ?”
“ Em cảm thấy đói, nên em muốn ăn-“
Chưa kịp dứt lời, cậu bỗng dưng ho sằng sặc, gã lục tung tủ lạnh rồi cho Taehyung tu một hơi gần nửa bình nước dâu ép.
Chờ cậu trải qua cơn nạn vừa rồi, gã bình tĩnh khoanh tay.
“ Em đang ghen, cậu bé.”
“ Không, em chỉ đói mà thôi.”
“ Như kiểu em bị bỏ đói một tháng trời vậy, với đừng có lừa anh.”
“ Ăn là một loại hạnh phúc, vả lại đồ ăn ít ra nó còn biết an ủi Taehyung này hơn anh ghệ chỉ biết đứng đó nhìn.”
Gã nheo mắt, điều đó làm cậu cảnh giác, Taehyung giấu nhẹm cái hành động bĩu môi vừa rồi cậu trưng ra.
“ Nhưng anh ghệ này đã giúp Taehyung khỏi chết nghẹn bởi bánh kem, em cũng ngầm thừa nhận mình ghen rồi kia.”
“ S-sao cũng được.”
Cậu vờ lơ đi Jeongguk.
“ Ăn bánh không ? Em còn-“
Gã từ đời nào ép chặt người cậu vào vòng tay rắn chắc, Jeongguk trìu mến đụng trán mình vào trán cậu, mũi cả cậu và gã chạm với nhau. Bình thường Taehyung đã nhỏ người hơn gã, bây giờ còn rụt vai lại, càng trở nên vô cùng bé bỏng trong lòng gã.
Đáy mắt gã sóng sánh biển tình mật ngọt, Taehyung ngẩn ngơ, quên cả việc chớp mắt.
Gã cảm thấy buồn cười trước dáng vẻ chân thực này của cậu , cười khì một tiếng, làm Taehyung chỉ biết ngại ngùng ẩn đi con người trong veo sau hàng mi rậm.
“ Cái sự ghen tuông của em thật vô lý đó, em biết chứ ?”
“ Ừ, em biết…”
“ Nhưng trong mắt anh thì vô cùng đáng yêu, nó thể hiện việc em muốn chiếm hữu anh tuyệt đối, nhiều đến mức nào.”
“ Ừ, em cũng biết…”
Tâm tư Taehyung liền nhanh chóng bị vạch trần dưới ánh nhìn từ người tình.
“ Nhìn anh này.”
Đó không phải là câu ra lệnh, mà là lời cầu khẩn yêu thương chân thành.
Cậu ngẩng mắt lên, cả hai dường như đã bị đắm chìm trong sự cuồng si ở đối phương.
Taehyung kiễng chân.
Hơi nóng ấm quen thuộc dán trên cánh môi Jeongguk.
Cậu trong cơn mộng mị, cảm nhận lờ mờ hơi ấm lẫn sự đụng chạm dịu dàng quen thuộc, một nụ hôn khe khẽ, đáp xuống gò má căng mịn và nó làm Taehyung choàng tỉnh.
Đập vào mắt cậu là ánh sáng chói lòa không hề êm dịu, cả gương mặt hoàn hảo cậu hằng mong kia nữa.
“ Công chúa…”
“ Ý anh là công chúa ngủ say ?”
Thật tình trước đó cậu đã đấm mấy tên trêu ghẹo cậu danh từ ấy, cậu chỉ là không thích nó thốt ra từ miệng mấy tên đó, nhưng riêng đối với Jeongguk thì nghe lại vô cùng lọt tai, cậu ngốc nghếch cười.
Sức mạnh tình yêu chăng ?
“ Anh tới lâu chưa ?”
“ Khoảng mười lăm phút trước, nhưng anh không nỡ đánh thức em.”
Cậu vươn người hết mức, đấm bóp hai bả vai và sau gáy mình.
“ Không nỡ đánh thức em ?”
Jeongguk nở nụ cười răng thỏ mà từ lâu rồi Taehyung chưa được thấy.
“ Ừ, không nỡ.”
“ Vì trông em lúc ngủ xinh đẹp lắm.”
Trái tim Taehyung tan chảy bởi lời tán tỉnh đáng yêu của gã, đè nén sự mơ mộng ngắn ngủi để quay về với thực tại chẳng chút vui vẻ – làm bài tập.
Cậu ngập ngừng vơ đại một cuốn sách gần đó, và gã thì không hề có dấu hiệu sẽ rời tầm nhìn khỏi Taehyung.
“ Anh có thấy buồn cười không ?”
“ Về điều gì ?”
“ Em gọi anh đến đây chỉ nhờ anh giúp em làm bài tập. Trẻ con quá đi mất.”
“ Học hành luôn là chuyện ai cũng phải trải qua. Anh có chút bất ngờ, chưa bao giờ anh biết ai đó muốn gặp gỡ anh chỉ để nói về tích phân hay cách Napoleon phá đảo nước Pháp.”
“ Vậy, cuối cùng thì, anh có thể giúp gì được cho em ?”
Vẫn đặt đôi mắt trên người Taehyung.
“ Em có hàng tá bài tự luận, hay một điều là em không biết làm.”
Cuối cùng thì Jeongguk cũng dành sự chú tâm cho trang giấy trắng bóc, chẳng lấy một nét chữ nào.
“ Anh tưởng ít nhất em cũng phải hoàn thành xong vài câu.”
“ Không đâu, em viết thì sẽ đần lắm cho coi, thà không viết còn hơn.”
“ Em nên tự tin vào khả năng của mình, không việc gì em làm là đần cả.”
Gã nói cực kỳ nghiêm túc, vệt hồng hồng dần lây lan rộng hơn, hết cả vành tai Taehyung. Phản ứng trông nhỏ nhặt thật đấy, thế mà gã lại để ý hết.
“ Đưa anh xem.”
Gã nhích người ra phía sau, cánh tay mấp mé chạm sau lưng Taehyung, cậu thuận thế nằm gọn một góc nho nhỏ trong lồng ngực Jeongguk.
Taehyung chìm đắm vào cái cách gã tiếp xúc thân mật cậu thế này, vô cùng tự nhiên và ngọt ngào.
“ Tae ?”
“ D-dạ ?”
Mãi sau hai lần gọi như thế cậu mới có phản ứng.
“ Anh nói, đưa bài tập cho anh xem.”
Jeongguk nghiên cứu một hồi, vẻ mặt bình thản.
“ Đơn giản mà.”
Taehyung nghe vậy, bĩu môi tỏ ra thành kiến.
—
Đống bài tập lịch sử mà Taehyung than phiền rồi bỏ xó trong hai ngày, chẳng mấy chốc đã được xử lý nhanh chóng bởi sự trợ giúp của gã.
“ Em cảm ơn anh.”
“ Chúng ta đã quen nhau gần ba tháng rồi, Taehyung.”
Cậu hiểu, Jeongguk đang nhắc nhở Taehyung đừng nói theo kiểu khách sáo mất tự nhiên như thế.
“ Em thường hay xử sự kỳ quặc mỗi khi em cảm thấy quá vui vẻ và hưng phấn.”
Cậu giải thích.
Gã cười thật tươi, khi nghe cậu nhắc đến hai từ hưng phấn.
“ Ngay lúc này ? Tại sao nhỉ ?”
Jeongguk chống tay lên bàn, dùng mu bàn tay miết lên má cậu.
“ Anh dành cho em cảm giác rất tốt, và em thấy mình thật may mắn vì gặp được anh. Chắc có lẽ em nên biết ơn mấy quả táo đấy.”
“ Anh chấm ngay em khi mới nhìn thôi đó.”
Cậu hài hước nói.
“ Bây giờ thì em đã hết thắc mắc tại sao gặp gỡ nhau lần đầu mà anh đã bắt đầu đụng chạm em rồi.”
Trong mắt gã thoáng chốc dao động.
“ Anh đã cố để bản thân thật nhã nhặn, nhưng anh không thể, khi trước em…thật kỳ lạ…”
Cậu thích thú khi lần đầu tiên thấy gã bối rối vì mình.
“ Anh đã là quý ông của lòng em rồi Jeongguk, và anh đang gián tiếp khen em quyến rũ đó hả ?”
“ Sự thật là thế rồi cưng, hơn nữa, đàn ông thường trở nên mất kiểm soát và kỳ quặc khi đứng trước người họ có cảm tình.”
Taehyung nhìn gã châm chọc.
“ Tiếp đi Jeongguk.”
“ Em biết không, anh rất sợ, sợ sẽ làm em phật ý, hay tổn thương…anh từng nghĩ, anh chẳng thể có được em.”
Chuyện này ngoài tầm tưởng tượng của cậu, Taehyung còn nhận ra, gã thật sự vô cùng lo lắng.
Ôi Chúa ơi cái con người dịu dàng này, mình muốn vỗ về anh ấy…
“ Sự tự tin ngạo nghễ trong anh lẩn đâu mất rồi ? Em đếch hề phải than vãn câu nào về anh kể từ lần gặp mặt đầu tiên của chúng ta.”
“ Này, em vừa mới chửi thề-“
“ Anh đẹp trai bỏ mẹ, anh thành đạt, gu ăn mặc thuận mắt em cực, biết nấu ăn, ngọt ngào, hài hước, anh chăm sóc em thật tốt, hôn giỏi, trên giường thì khiến em sướng vật ra. Và Chúa ơi, lần đầu em dành cho anh là cả một vinh hạnh tự hào to lớn. Anh hoàn hảo miễn chê, em còn chẳng hiểu em đào đâu ra may mắn mà quen được anh. Tuyệt vời. Em yêu anh rất nhiều, Jeongguk…”
Gã ấp úng hệt gà mắc tóc.
“ Anh-“
“ Em yêu anh, em yêu anh, em yêu anh, em yêu anh-“
“ Taehyung, ngừng nào !”
Cậu im bặt.
“ Anh cũng yêu em.”
Một khoảng không lặng thinh, đột nhiên bị phá bỏ, cả Jeongguk lẫn Taehyung cùng cười vang. Cả hai ôm nhau ngã soài ra sàn nhà.
Taehyung mắt trân trân nhìn trên trần nhà.
“ Anh thú vị hơn trần nhà em nhiều.”
Cậu xoay người, tay gối lên đầu.
“ Ừ nhỉ.”
Gã phì cười.
“ Taehyung…”
“ Vâng ?”
“ Đây là lần thứ hai anh được ngắm em một cách trọn vẹn như thế.”
“ Em xinh đẹp, đúng chứ ?”
Taehyung khẳng định lại một lần nữa.
Gã gật đầu thay cho câu trả lời.
“ Thế…anh thích gì trên gương mặt em ?”
Jeongguk nhéo mũi nhỏ, Taehyung theo phản xạ mà bật ngồi dậy.
“ Ưm…”
“ Anh có nói rằng anh thích mọi thứ thuộc về em, đương nhiên thích nhất vẫn là đôi mắt.”
Gã nắm cổ tay cậu kéo về phía mình, lực tuy không mạnh nhưng đủ để Taehyung đổ ập lên người gã.
“ Vậy sau mắt, thì anh thích gì ?”
“ Hm…”
“ Thành thật nhé Jeongguk.”
Gã đắn đo, chợt thấy cậu mờ ám liếm quanh môi dưới.
Taehyung giơ cánh tay lên, thu hút chú ý người đang loay hoay tìm kiếm ai đấy.
“ Hôm sinh nhật tao, mọi thứ ổn cả chứ ?”
“ Con mắt mày để làm gì thế ? Trưng trên mặt cho đẹp chăng ? Chả có cái điều gì thể hiện là bữa đó tao ổn hết, ác mộng và kinh khủng còn hơn tàu lượn siêu tốc.”
Jimin nhanh chóng yên vị đối diện, lấy nĩa cắm một miếng thịt trong khay Taehyung, nhàn nhã bỏ vào miệng.
“ Ngon, mày nghĩ chúng ta nên đi lấy thêm chứ ?”
“ Thôi nào Jimin.”
“ Tao chỉ muốn lấy thêm thịt và mày tỏ ý kiến ?”
“ Không, ý tao là ăn hết khay thịt đi, hết thì đi lấy thêm, ăn đến khi nào mày thành con lợn thì thôi. Vấn đề, tao hiểu mày đang muốn nói đến việc gì.”
“ Oh, làm sao tao có thể không tò mò khi chính miệng mày thốt ra như thế.”
Taehyung gấp gáp hoàn thành xong bữa trưa, để chuẩn bị cho hàng loạt câu hỏi dồn dập mà Jimin đưa ra.
“ Một ngày nào đó tao sẽ chết nghẹn.”
“ Chẳng ai ép mày ăn như thế cả, mày luôn luôn rắc rối mọi việc-“
“ Rắc rối ? Ai cơ ?”
“ Mày.”
“ Không hề nhé.”
“ Rắc rối cực kỳ to bự, tên tiền bối lắm lời bảo với tao đã bị một-người-lạ-mặt-mà-tao-thừa-biết-đó-là-Jeon-Jeongguk đẩy một phát, rồi sao, ngã thảm hại chết đi được.”
Jimin cười khẩy.
“ Rồi có liên quan gì tới tao ?”
“ Phép ẩn dụ thôi, ý tao bảo mày cũng rắc rối như vậy đấy.”
Cậu ta tiếp lời.
“ Con trai, có thể tên đó đã ngủ với cả trường- à không tao xin lỗi, đã ngủ với tất cả mấy đứa con gái, mấy thằng gay như tao và mày…miễn là dễ dãi, đưa lên giường tất. Sẵn tiện cứ gọi anh ta là ăn tạp, đừng hỏi tên thật, tao quên mất rồi.”
“ Ăn tạp ? Nghiêm túc ?”
Jimin nhún vai, như thể đó là lẽ bình thường.
“ Thế mày đã bị ăn tạp chào hỏi chưa ?”
Cậu chỉ đùa, có lẽ là hơi quá trớn một chút, theo cảm nhận của Jimin.
“ Tởm chết đi được. Tao có quy tắc sống còn, giữ khoảng cách với tên đó càng xa càng tốt.”
“ Thư giãn, thư giãn, Jimin-nhạy-cảm.”
“ Một biệt danh ngu ngốc, hơn hết, Jeongguk xử mày ra sao ?”
“ X-xử ?”
“ Thì kiểu như phạt đó. Đừng có bắt tao huỵch toẹt ra chứ thằng đần.”
Taehyung thoáng chốc mặt đỏ lửng.
“ Vậy ra là có rồi.”
“ Không !”
“ Có !”
“ Đó là kết quả của trí tưởng tượng khi mày xem phim khiêu dâm quá nhiều !”
“ Không.đời.nào. Thành thật với nhau dùm cái coi.”
“ Thì, có phạt.”
“ Phạt như nào ?”
Jimin được đà lấn tới.
“ Tao không có bị điên mà đi kể với mày.”
“ Sao ? Nó DÃ MAN lắm à ?”
Thề với Chúa, Jimin cố ý nhấn mạnh từ dã man.
“ Dẹp đi, mày nghĩ sao cũng được.”
“ Ờ. Được cho mày thôi.”
Năm giây, mười giây, cậu ta vẫn nhìn chằm chằm Taehyung, làm cậu thấy không thoải mái, cảm giác như bị chính Jimin vạch trần, dù mình chẳng làm gì.
“ Được rồi, tao nói.”
“ Thế có phải tốt hơn không, tiếp tục.”
“ Erm…đ-đánh vào mông-“
“ Chúa ban phước cho mày, Taehyung, tao thề là mỗi ngày trước khi đi ngủ tao đều cầu nguyện tao có một daddy tét mông tao bất cứ lúc nào.”
“ Quái gì ? Thằng khổ dâm, nó đau-“
“ Đồng ý tao khổ dâm, nhưng mày không thấy sướng chắc ? Ừ thì dù có hơi thốn tí.”
Jimin tặc lưỡi, và rồi nhướn mày, giống như đang nói việc gì bình thường nhất trên đời.
“ Dừng lại, chuyện này không phải là chuyện thích hợp dành cho cái chốn thiêng liêng.“
Jimin chán nản đảo mắt lên xuống.
“ Okay.”
“ Mà dù sao mày không ưa tên tiền bối thì mời làm gì cho phí bia chật đất vậy ?”
“ Người quen của chị họ tao, tao đương nhiên không thể từ chối.”
“ Sức mạnh của người quen quyền lực thật. Mà khoan đã, dẹp chuyện này qua một bên đi, bài tập vớ vẩn môn lịch sử mày làm xong chưa ? Tao cần mày giúp, ngày mốt là hạn chót và tao đếch biết làm thế nào.”
Những nhánh tóc trở nên rối bù dưới lòng bàn tay Taehyung.
“ Tao hoàn toàn không nhớ nổi trong cuộc đời tao là có bài tập lịch sử luôn đó. Chết chắc rồi.”
Cậu ta thở dài thườn thượt, đầy sự ảo não.
“ Có lẽ Jeongguk-“
“ Mày nghĩ anh ta dư hơi để giúp mày làm bài tập lịch sử ?”
“ Ừ, tao nghĩ thế, mày cũng phải nghĩ thế.”
“ Bất khả thi-“
Cuộc nói chuyện của hai người bị cắt ngang, vì tiếng chuông kết thúc giờ nghỉ vang lên.
“ Tin vậy đi Jimin. Chúa không bỏ rơi tao và mày đâu.”
“ Nếu thật sự Chúa không bỏ rơi tao và mày thì hai đứa chẳng phải ngồi đây xoay mòng mòng với bài tập lịch sử đâu.”
—
“ Jeongguk, anh rảnh không, bây giờ ấy.”
“ Khoảng nửa tiếng nữa thì anh mới rảnh, có chuyện gì ?”
“ Ừm…bài tập của em, môn lịch sử, liệu anh có thể qua nhà và giúp em được chứ ?”
Đúng như Taehyung hy vọng, Jeongguk đã nói có.
“ Gì cơ ? Bài tập lịch sử ?”
“ Được không vậy ?”
“ Dĩ nhiên rồi, tại sao lại không chứ. Vậy gặp em, trong nửa tiếng nữa.”
“ Tuyệt, yêu anh tận cùng luôn.”
Cậu vội vàng tắt máy, không thể để gã kịp nói lời chào, Taehyung bắt đầu bày ra đống sách vở cần thiết để chuẩn bị cho buổi học.
Đoán xem Jeongguk đồng ý hay từ chối ?
Jimie : 100% từ chối. Không bàn cãi!
Bây giờ anh ấy bận...
Jimie : Đấy!
Nhưng nửa tiếng nữa Jeongguk đến nhà tao. 🙂
Jimie : Tin tao đi, mày sẽ sớm đá đít mớ vớ vẩn đó qua một bên. 🙂
Cái “mớ vớ vẩn” mày nói ảnh hưởng đến điểm số tháng này của chúng ta đó, tao không muốn mạo hiểm thế đâu🙂
Jimie : Tao tin tưởng mày. Con trai😉
Cậu nằm dài ra bàn, mắt trông chờ ở cửa, dù mới khoảng vài phút, mà Taehyung cứ ngỡ hàng vạn thế kỷ trôi qua.
Hai mắt lừ đừ, nhanh chóng bị đánh gục bởi cơn buồn ngủ kéo ập đến đầy bất ngờ, Taehyung thiếp đi.
Hai ngày nữa là đến sinh nhật của Jimin, và Taehyung thật sự mong chờ nó, vì một phần đó là sinh nhật tên bạn thân của mình, một phần nữa là Jimin sẽ tổ chức một bữa tiệc. Taehyung làm sao có thể từ chối, cậu là một người ưa tiệc tùng hơn ai hết.
Trước khi đi, Taehyung đã được Jeongguk dặn dò đừng uống quá say, gã không muốn cậu làm gì đó điên rồ, dĩ nhiên không quá khó chịu về lời căn dặn của Jeongguk, cậu biết mình khi say thì dễ mất kiểm soát vô cùng.
Đúng như trong tưởng tượng, bữa tiệc sinh nhật của Jimin thật sự khiến cậu choáng ngợp.
“ Jimin, mày đã đốt bao nhiêu tiền cho cái sự hoành tráng lệ này vậy ?”
Taehyung huých cùi chỏ vào người cậu ta.
“ Mấy tháng tiền lương làm thêm cực khổ đấy. Nhưng mỗi năm mới có dịp, tất nhiên tao không thể không chơi lớn được. À mà lại đằng kia với tao đi.”
Mọi người nhanh chóng làm quen với Taehyung, Jimin biết cách làm chủ bữa tiệc, không lâu sau kéo theo một Taehyung-hưng-phấn-vô-cùng đang liên tục nốc bia bởi những lời cổ vũ quá khích xung quanh.
“ Này Taehyung, ngừng uống đi. Say rồi, để tao gọi cho Jeongguk đưa mày về.”
Jimin gào lên giữa tiếng nhạc ì đùng và mọi tiếng la hét ở khắp nơi trong buổi tiệc, cậu ta chật vật tìm kiếm điện thoại, trong túi áo không, túi quần cũng không.
“ Mày để cái điện thoại ở đâu ?”
“ Ở áo khoác, t-tao đoán là tao đã quăng nó ở phòng mày.”
Cậu ngà ngà say, cố gắng vận dụng hết đầu óc còn chút tỉnh táo chưa biến mất, giọng nói lè nhè khó nghe.
“ Thằng khỉ này, đứng yên đó cho tao. Đứng.yên.đó.”
Jimin nhấn mạnh, sau thì trở lại với cái điện thoại của Taehyung trên tay, lại thấy có một ai đó đứng bắt chuyện với cậu, cậu ta dúi điện thoại vào túi quần Taehyung, rồi quay sang người kia.
“ Cậu ấy say rồi, tiền bối trông cậu ấy một lúc giúp em được không ? Nhanh chóng sẽ có người đến đón cậu ấy.”
“ Được thôi.”
Người được Jimin gọi là tiền bối mỉm cười, không lâu sau Jimin rời khỏi, người đó đã thân mật khoác vai Taehyung.
“ Em tên gì thế ?”
“ Taehyung…”
“ Vậy Taehyung, em có người yêu chưa nhỉ, nếu chưa thì-“
Tên tiền bối chưa kịp dứt lời, đã bị đẩy ra, ngơ ngác nhìn con người đối diện đang ghim ánh mắt ác ý ở mình.
Jeongguk không nói gì, sự lẳng lặng đến đáng sợ, bế thốc cậu lên và đi đến chiếc xe đắt tiền.
—
Taehyung tỉnh dậy trong trạng thái đầu như sắp nổ tung tới nơi, và cậu nhận ra, căn phòng quen thuộc này, chiếc giường cậu đang nằm cũng quen thuộc nốt, nhưng lại không phải ở nhà cậu.
Đồ bẩn trên người đã biến đi đâu mất, thay vào đó là được tròng vào một cái sơ mi to đùng, bên dưới thì trống rỗng, còn cơ thể thơm tho, hoàn toàn không có chút hơi men hay vết ô uế nào – hậu quả của cơn say, vướng lại trên người.
Cậu theo quán tính, đưa mắt đến phòng tắm, nơi phát ra tiếng nước chảy.
Nghe tiếng cửa mở, Taehyung vội vàng nhắm mắt, giả vờ như mình vẫn còn say. Gã bước ra ngoài, quan sát cậu một lượt rồi kéo chăn ra.
“ Tỉnh táo rồi thì ngồi dậy đàng hoàng đi.”
Giọng gã đanh lại, không chút cảm xúc, Taehyung có phần hoảng sợ, mau chóng ngồi dậy như lời gã bảo. Đối diện với Jeongguk đang bán khỏa thân, chiếc quần bó ôm sát từng centimet đôi chân gã, nổi bật từng thớ rắn chắc, thật sự làm Taehyung luống cuống.
“ Em xin lỗi.”
Ánh mắt gã như xoáy sâu vào bên trong cậu, Taehyung cụp mắt né tránh.
“ Đứng lên, quay mặt và chống tay vào tường.”
Gã đang thật sự ra lệnh, lưỡi đảo quanh má trong, cho thấy gã kiềm nén cơn tức giận. Nhưng Jeongguk sắp làm chuyện quái gì với cậu chứ, cậu sợ chính suy nghĩ trong đầu.
“ Jeongguk em-“
Taehyung lặp lại hành động mà Jeongguk yêu cầu, nỗi sợ hãi kỳ lạ dâng theo nhịp tim bắt đầu chạy nước rút.
“ Nhanh. Kéo áo lên.”
Tay gã để ngay hông, nhẹ nhàng nhưng làm cậu run rẩy.
“ Em đã làm gì ?”
“ Em đã không nghe lời daddy…”
Cậu thỏ thẻ đầy ngoan ngoãn.
“ Như thế là ngoan hay hư ?”
Taehyung tì trán ở mặt bằng phẳng lạnh lẽo, lí nhí. Jeongguk lại càng không vui vì điều này, gã siết lấy eo cậu thật đầy răn đe.
“ Mở cái miệng em và nói thật rõ ràng nào, Taehyung.”
“ H-hư ạ…”
“ Một cậu bé hư thì nên phạt, đúng chứ nhỉ ? Em biết hình phạt dành cho em rồi chứ ?”
Jeongguk miết tay ngay rãnh lưng, nhẹ nhàng nhưng làm Taehyung run rẩy, run rẩy vì phấn khích, vì sắp được gã trừng phạt.
Một lực thật mạnh đột ngột giáng trên cánh mông đầy đặn, làm cậu đông cứng lại. Đau điếng, nhưng đó là cơn đau khoái cảm, ngọt ngào, chân kiễng lên trong vô thức và hông Taehyung tự động vểnh cao sau mỗi lần Jeongguk hạ tay xuống. Mặt ép vào bức tường lạnh xúc cảm hư hỏng lại cuốn lấy lý trí Taehyung.
Mỗi cú tát mỗi lúc một mạnh hơn, mông cậu hằn lên những vệt đỏ in dấu cả bàn tay, sưng tấy.
“ Ngoài chuyện em say xỉn, thì em biết mình còn làm gì nữa không ?”
Hơi thở gã sấn lại, đầy nóng bỏng, phả trên gáy Taehyung, cậu rụt vai mình, còn mắt run run khép.
“ Em không biết, daddy…”
“ Em để cho một thằng chết tiệt nào đó đụng chạm người em. Tôi đã cố đảm bảo rằng mặt thằng đó không nhận phải cú đấm từ tôi.”
Bị Jeongguk tét lên đầy đặn thêm một cái bất ngờ, cậu nức nở, điều này làm gã không đành, mủi lòng xoa dịu nơi kia hòng mong sự đau rát Taehyung chịu đựng giảm xuống được chút đỉnh nào.
“ Daddy. Em x-xin lỗi.”
“ Và còn gì nữa nào ?”
“ E-em hứa sẽ không tái phạm nữa.”
Gã cẩn thận ôm cậu đặt trên giường, dùng ngón tay vén gọn tóc mai cậu qua một bên. Đôi mắt lấp lánh như chực khóc bật mở, xoa dịu Jeongguk, khiến gã khác xa hoàn toàn với khi nãy.
“ Làm ơn đừng trưng ra bộ mặt khiến tôi mủi lòng đó Tae. Và lần đầu cũng như lần cuối, tôi sẽ chẳng tin rằng nếu còn lần sau thì em không chỉ nhận bấy nhiêu đó đâu.”
“ Nhớ chưa, cậu bé ?”
“ Vâng…”
Cảm nhận được mùi hương quen thuộc cùng lời dỗ dành dịu dàng, rúc sâu nơi hõm cổ Jeongguk, Taehyung đã phần nào an tâm hơn.
“ Dù tính chiếm hữu daddy cao nhưng em lại không nghĩ nó khủng khiếp đến độ ấy.”
Taehyung nói với tất cả sự kiềm nén, quăng vào mặt Jeongguk hai chữ trách móc to đùng.
“ Anh biết anh biết Tae.”
Gã bật cười, khác xa hình ảnh khiến cho Taehyung e ngại ban nãy.
Jeongguk níu tay áo Taehyung lại. Cậu thở dài, nhưng sau đó vì vẻ mặt chờ mong của gã mà không thể nào phớt lờ đi.
Taehyung chủ động vòng tay sau gáy Jeongguk, đẩy môi gã nhích gần môi mình.
Gã nhanh chóng thuận đà, ôm siết người nhỏ trong lòng mình, môi lưỡi trao cho nhau triền miên.
Taehyung chỉ định chạm môi một tí, chứ không phải là nụ hôn nồng đậm như vậy, cậu mặt đỏ gay, cắn chặt bờ môi dưới cố gắng đẩy vai Jeongguk ra.
“ Đừng cắn môi như thế, anh không muốn làm em lỡ buổi học hôm nay đâu.”
Taehyung đầy ngượng ngập, nhanh chóng ra khỏi xe và đi thẳng đến một mạch mà không thèm ngoái nhìn lại Jeongguk đang cười đắc ý.
Ngay khi bước đến lớp, vây quanh Taehyung hàng trăm tiếng xôn xao, mọi ánh mắt đều nhắm về cậu. Cậu đang biết cái gì đang thật sự xảy ra, với mình.
Cậu thấy Jimin, cùng lúc đó là giảng viên bước vào.
Jimin kéo cậu ngồi vào một góc khuất ở lớp, nhích sát gần, ra vẻ bí mật lắm, Taehyung cũng đang biết cậu ta muốn nói cái gì.
“ Này, mày-“
“ Tao biết.”
“ Thôi cái thói cắt lời tao, và mau giải thích đi.”
Jimin giả vờ tỏ vẻ nghiêm trọng.
“ Đó là Jeon Jeongguk.”
“ Jeon Jeongguk ? Nếu tao không nhầm là tên doanh nhân lúc trước mày hỏi tao ấy à ? Đồ phản bội Taehyung, mày còn giấu tao chuyện gì nữa.”
Cậu ta nắm chặt tay tạo thành nắm đấm, Taehyung trông thấy mà buồn cười, vì tay Jimin chẳng khác một đứa nhóc là bao.
“ Mày làm như tao với mày người yêu không bằng. Phản bội cái gì ?”
Cậu phì cười.
“ Mày giấu tao việc mày quen biết Jeongguk đã là phản bội rồi.”
“ Ngưng tởm lợm như thế đi. Mà, tao cũng ngạc nhiên là tao có thể quen được anh ấy. Với lại tụi nó có nói tao là trai bao Jeongguk nuôi chứ gì ?”
“ Thằng điên. Không hề, thế quái nào tụi nó nói mày như thế. Tụi nó chỉ tò mò thôi. Hay là-“
Cậu ta đập mạnh vào vai Taehyung, làm cậu rụt người lại.
“ Mày với anh ta có cái gì phải không ?”
“ Đoán thử xem.”
Cậu ta vừa lật trang sách ra, liền khựng lại vì câu trả lời ngoài tưởng tượng của Taehyung.
“ Không thể như thế được !”
“ Nhỏ cái mồm mày lại.”
Taehyung nhéo nhẹ vào hông Jimin.
“ Jimin, có hai điều mày cần làm, là lắng nghe, và đừng có hét toáng lên.”
“ Ừ được thôi, không khó mấy.”
Jimin nhún vai.
“ Tao và Jeongguk hẹn hò-“
“ Trời đất mẹ ơi.”
Jimin trố mắt ra nhìn cậu, Taehyung đã chờ mất một phút để cậu ta thật sự bình tĩnh lại.
“ Taehyung, cái chuyện này không thể nào tao không hét lên được.”
“ Jeongguk mở lời với tao trước đó lâu rồi, hôm qua tao đã- nói sao nhỉ có lẽ đồng ý hẹn hò.”
“ Có lẽ là thế nào cơ ? Mà chung quy tụi bây đã đi quá giới hạn chưa, tao hỏi chơi cho vui thôi chứ tao biết mày vẫn chưa-“
“ Làm rồi, cũng là h-hôm qua. Tao uống say quá, nên-“
Taehyung trả lời ấp úng.
“ Cái con mẹ mày Kim Taehyung !”
Cậu ta cố gắng nén giọng thấp nhất hết mức có thể, siết hai bả vai Taehyung lắc mạnh đến nỗi tưởng chừng như đầu cậu có thể rơi xuống bất cứ lúc nào.
“ H-hít ra thở vào. Jimin.”
“ Có cái mông mày hít ra thở vào ấy. Dù biết nói cái này rõ là vô vọng, nhưng tao vẫn cầu mong rằng là mày không phải là đứa kèo dưới.”
“ Tao nằm trên.”
“ Chà Taehyung-“
Sắc mặt Jimin trông đã dễ coi hơn một chút, thế mà ngay lập tức bị dập tắt đi.
“ Ở tư thế cưỡi-“
“ Im. Tao sẽ tính sổ với mày sau khi học xong bài về loài chim. Ví dụ như chim xanh Nam Phi, cú trắng Bắc Cực, hoặc là con chim be bé thiếu nghị lực Kim Taehyung.”
—
Jimin dùng ánh mắt phấn khích liếc qua Taehyung đang chuẩn bị cất bước tới chiếc xe hơi sang trọng đang dừng trước cổng trường, không nghi ngờ gì nữa, là Jeongguk. Taehyung huých cùi chỏ vào cậu ta.
“ Jimin, qua chào hỏi Jeongguk đi-“
“ Không Taehyung nhỏ bé đần độn của tao ơi, tao sẽ chào hỏi anh ta, nhưng không phải là lúc này, nó không thích hợp. Mày không thấy anh ta đang nhìn tao như thế nào chắc ?”
Cậu ta đanh mặt lại, và cái giọn thì thỏ thẻ như cái phường ăn trộm.
“ Jimin-“
“ Nghe nữa này, đừng có nhắc gì đến tao hoặc ai đó khác trong cuộc trò chuyện của mày với anh ta. Và giờ thì tao sắp trễ giờ làm thêm rồi, tao phải đi.”
“ À mà nhắc nhở nữa này, tao chắc chắn một trăm phần trăm là mày sắp sửa hoạt động mạnh đó, cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng. Chúc may mắn chàng trai.”
Điều đầu tiên chào đón cậu là cái đau, cái đau mà theo cậu là thỏa mãn nhất. Và một Jeongguk láu cá nằm đối diện, đang mơn trớn dọc trên sóng mũi Taehyung. Tất nhiên, bên dưới chăn bông dày sụ cả hai đều lõa thể. Sự ấm áp tiếp xúc giữa da thịt bọn họ nhắc nhở Taehyung gọi nhớ lại cuộc ân ái đầy nóng bỏng cả đêm qua.
Jeongguk hôn phớt lên môi cậu, bắt lấy cái cằm thon rồi cưng nựng, tràn đầy âu yếm.
Ấy thế mà cậu ngượng kinh khủng, vùi sâu vào bên trong lồng ngực phập phồng nọ. Taehyung rụt rè như một con mèo nhát người, mở miệng lí nhí nói lời chào sáng với Jeongguk. Tim gã đập liên hồi, cố gắng chống đỡ trước sự đáng yêu của người tình.
Gã xoa nhẹ mớ tóc đằng sau gáy Taehyung.
“ Sao em có thể dễ cưng như thế chứ.”
“ Jeongguk. Em cần làm sạch mình.”
Vài giây sau, Taehyung ngước lên nhìn gã, giọng nghèn nghẹn như bị cảm mạo.
“ Anh sẽ giúp em.”
“ Không-“
Gã vừa chạm đến hông, Taehyung đã cau mày.
“ Anh nhẹ nhàng, hứa đấy.”
“ Đêm qua anh cũng nói câu tương tự, ừ và anh không hề nhẹ nhàng với em một ti tí nào cả.”
“ Đừng có mà trả treo khi anh là người nắm kèo trên.”
Gã nhếch mép.
“ Thôi được.”
Taehyung dẩu môi tỏ vẻ không bằng lòng.
“ Nào, Tae.”
Gã dang rộng tay, ra hiệu cho rằng Taehyung hãy đến cạnh gã, Taehyung hiểu ý, tự động bám dính người Jeongguk hệt một con gấu koala.
“ Hàng dễ vỡ, xin nhẹ tay.”
Cậu lườm gã, ý châm chọc, làm Jeongguk cười khẽ.
Những vết thâm tím trên cổ taehyung trải dài xuống tận bắp đùi, lộ rõ mồn một dưới con mắt gã. Gã xả nước nóng đầy bồn tắm, cẩn thận bế Taehyung vào bên trong, còn mình thì ngồi trên thành bồn, từng chút cọ rửa kỹ càng nhẹ nhàng.
“ Tiếp đi, đúng rồi- chỗ đó đó.”
Cậu thở hắt ra mãn nguyện khi gã xoa bóp từng chút từng chút cơ thể nát nhừ.
“ Gân cốt em cuối cùng cũng được hồi sinh rồi.”
“ Thật ra anh chưa bao giờ thử chăm sóc ai theo cách như thế này.”
“ Thế thì bây giờ anh đã học được cách chăm sóc một ai đó rồi.”
Taehyung lướt mắt qua những vết cào đỏ thẫm trên da thịt trắng trẻo của Jeongguk, bản thân sinh ra một loại vui thích.
“ Đáng yêu phết. Ban nãy anh vừa soi gương ở lưng và trông như anh đã chọc phải con mèo hung dữ nào đó.”
“ Kiềm nén lại cái hớn hở trên mặt anh đi.”
Taehyung vỗ nhè nhẹ lên má gã, chút bọt xà phòng ở tay cậu làm gã cảm giác thật mềm mại.
“ Hôm qua anh không chút nhân từ vật em từ giường đến ngoài ban công.”
“ Anh xin lỗi.”
“ Mệt chết đi được, làm tình với anh trong khi chưa quen bao lâu thì đúng thật quá điên rồ.”
“ Chúng ta hấp dẫn lẫn nhau, Taehyung, và hôm qua thậm chí là chúng ta không dùng biện pháp an toàn…”
“ Ta hợp nhau thật đấy, liều lĩnh như nhau.”
Gã đồng ý, không bàn cãi gì nhiều. Vì đúng thật, cả hai đều quá đắm chìm vào sự tuyệt vời ở đối phương, và cả cơn say khiến bọn họ quá bận để kịp suy nghĩ điều gì trước khi cuốn nhau vào một nụ hôn sâu.
“ Không thể tưởng tượng được lần đầu của em sướng đến t-“
“ Anh chính là lần đầu của em ? Hoàn toàn ? Anh không nghe nhầm chứ ?”
Gã dậy lên cảm xúc vui sướng không nói ra lời.
“ Ừ đấy.”
“ Anh cảm thấy mình là thằng đàn ông may mắn nhất thế giới.”
Gã hôn nơi sau vành tai Taehyung. Jeongguk gọi tên cậu mấy lần, nhưng vẫn không có lời đáp lại, gã ghé mắt qua nhìn.
Ngủ rồi.
Tay lần mò xuống bên dưới Taehyung, làm sạch sẽ chỗ đó, cho hết những thứ dơ bẩn kia ra hết bên ngoài. Cậu ngủ mê man, rất sâu, hoàn toàn không biết được bản thân lại được chính tay Jeongguk cưng chiều như thế.
—
Lúc Taehyung thức dậy, bên ngoài trời đã sập chiều, phía giường đối diện vắng đi một bóng hình, cậu có chút không an tâm. Bọc quanh mình một cái chăn ám đầy mùi cả hai, Taehyung lững thững tim mọi ngõ ngách trong căn nhà to bự này.
Sau cùng mệt bở vì đi quá nhiều, cậu kết luận rằng Jeongguk đang ở tầng dưới nhà.
Taehyung suy nghĩ rằng, cậu có nên bước xuống đối diện gã với bộ dạng như thế này, hay là nên mặc vào một cái áo, cậu quyết định chọn phương án thứ hai.
Cậu bước đến tủ quần áo của Jeongguk, trong đống quần áo tối giản, cậu tìm thấy cái áo sweater rộng thùng thình, màu ghi, xinh xắn hợp mắt mình.
Cậu vui vẻ ngửi mùi hương nam tính đặc trưng không lẫn vào ai trên ống tay áo. Taehyung gọi thứ hương này là Jeongguk-người-yêu-em.
Oh. Jeongguk.
Ngay khi lần theo mùi đồ ăn thơm phức tỏa ra từ phòng bếp. Cậu đã thong thả ngồi vào bàn, chân đung đưa trái phải qua lại, ngắm tấm lưng trần từ phía sau.
Cực kì dịu dàng.
Gã không hề cảm nhận được sự hiện diện của cậu.
“ Em sẽ được ăn gì vậy ?”
Gã xoay người lại theo giọng nói quen thuộc phía sau, đập vào mắt là cái sweater của gã đang được cậu mặc trên người.
“ Cháo.”
Jeongguk ho khan, trả lời cộc lốc.
“ Anh thích em mặc sơ mi hơn.”
“ Em không ngốc đến mức độ không biết đó là đồ đi làm của Jeongguk.”
“ Mặc một cái không chết ai đâu, với lại, có mùi của em anh sẽ làm việc tốt hơn.”
“ Thế ngày mai anh mặc cái này đi làm đi.”
“ Được rồi.”
“ Đừng có điên, anh định mặc như thế á ?”
“ Em dễ tin người thật đấy.”
Gã dùng tay vuốt ngược mái tóc nâu rối.
“ Ăn nhanh đi, trước khi nó nguội.”
Taehyung tọng một thìa cháo vào miêng híp mắt đánh giá rồi gật gù.
Jeongguk buồn cười trước điệu bộ Taehyung bày ra, luồn sâu bên trong mái tóc cậu, những đầu ngón tay cạ nhè nhẹ lên da đầu.
“ Anh có xài nước hoa gì không ?”
“ Thi thoảng. Mỗi khi anh ra ngoài.”
“ Vậy Jeongguk-người-yêu-em là hương tự nhiên của anh ?”
“ Và anh đoán Jeongguk-người-yêu-em là tên mùi hương trên cơ thể anh ?”
“ Bingo.”
“ Anh sẽ ghi nhận cái tên này.”
Môi gã tạo thành một đường cung ngọt ngào.
“ Nói anh nghe Jeongguk-người-yêu-em như thế nào vậy ?”
“ Giống như là. Em đang được đứng trong một cửa hàng kẹo đặt giữa một khu rừng vào mùa hạ vậy. Thanh ngọt, trầm ấm. Thích quá đi mất.”
Cậu lại đưa ống tay áo lên rồi ngửi ngửi, hệt như hình thành thói quen từ rất lâu rồi.
“ Tối nay em ngủ lại nhà anh nhé.”
“ Em không muốn về nhà ?”
“ Lười lắm, trên lớp cũng không có giao bài tập về nhà.”
“ Mai em có đến trường không ?”
“ Có.”
“ Anh sẽ đưa em đi.”
“ Dám cá bọn soi mói sẽ bảo em là đứa đào mỏ anh.”
Cậu dùng tay chùi miệng mình, bê cái bát sạch bỏ trong bồn và xoay gót đi lên phòng gã, vì cậu thừa biết Jeongguk cũng chẳng có cho cậu làm việc gì.
Taehyung ngã nhoài ra giường, gã đổ ập cả người bên phía bên phải cậu.
“ Anh nhớ anh đã từng đón em ở trường rồi mà, bây giờ cũng khác gì đâu.”
“ Thôi đi, hồi đó khác. Còn bây giờ chắc chắn ngay khi vừa tới trường thì anh sẽ yêu cầu em làm cái quái quỷ gì kỳ cục ngay trước cổng trường mà. Em biết tỏng.”
Mặt gã cứng đờ một cách thiếu tự nhiên, hẳn đã bị Taehyung đã chọc trúng tim đen.
Cậu đảo mắt.
“ Nói đúng rồi chứ gì.”
“ Bé Tae hay quá vậy nè.”
Taehyung dụi mắt, thì thầm vừa đủ gã nghe.
“ Em chỉ đang lo rằng mấy lời bịa đặt sẽ làm ảnh hưởng đến anh. Anh thì chắc chắn là không thích nghe mấy lời móc mỉa từ bọn trẻ con rồi.”
Jeongguk lấy mũi cọ nhẹ gò má cậu, như một cách để trấn an Taehyung.
“ Anh cũng có phải là mấy thằng nhóc đang trong quá trình dậy thì và nghe metal rock đâu. Em nghĩ anh sẽ lao vào đấy rồi đánh đấm một trận ra trò với chúng nó à ?”
“ Ai mà biết được đúng không.”
Bàn tay Taehyung co lại trong sung sướng khi nắm được thứ đã khiến mình phát điên vào đêm qua chỉ sau lớp khăn tắm mỏng dính gã quấn hờ hững bên eo.
“ Anh từng đánh em bằng cái này rồi chứ gì nữa, hơi bị đau đó daddy.”
Sáng sớm, thứ duy nhất mà Taehyung đã nói là vài câu chửi thề. Cậu thật không muốn chào sáng bản thân với đống từ ngữ tục tằn đó đâu, nhưng biết làm sao được, Taehyung trễ mất rồi.
“ Mẹ nó ơi. Chiếc còn lại đâu rồi ?”
Taehyung lăng xăng tìm chiếc giày còn lại trong góc tủ rồi xỏ vào thật nhanh, gấp gáp mà va cả đầu gối vào cửa nhà, cậu đau đến la thành tiếng.
Xui xẻo, Taehyung đã lỡ chiếc xe bus cuối cùng, cậu đảo mắt kiếm một ghế trống ở trạm, rồi ngồi vào yên vị. Taehyung mở điện thoại, nhắn tin cho Jimin, để thông báo cho cậu ta biết tình trạng của mình.
Jimin. Tao hôm nay đi trễ, lỡ luôn cả bus, có bài tập mày nhớ gửi mail cho tao đấy.
Chí cốt.
Jimin.
Park Jimin.
1m73.
Jimie : Dừng lại ngay trước khimày còn thiết tha cái cuộc đờicủa mày.
Tao chỉ nhờ mày nếu có bài tập thì gửi mail cho tao thôi mà ?
Jimie : Hôm nay là thứ bảy.Chúng ta đều đăng ký chung môn.
Thì ?
Jimin gửi đến cho cậu một đoạn ghi âm.
Jimie : “ Tao đếch có tiết, suy ra mày cũng đếch có tiết. Thế nên bảo tao gửi bài tập cho mày làm cái quái gì ? Hả ? Làm ơn đi Tae.”
Taehyung ngẩn ra vài giây.
Lại một đoạn ghi âm nữa từ cậu ta.
Jimie : “ TAO ĐANG NGỦ, LÀ ĐANG NGỦ. TAO ĐÁNH VẦN CHO MÀY NGHE RÕ NHÉ. Đ-A-N-G N-G-Ủ.”
Cậu ta nâng cao tông giọng lên, Taehyung có thể tưởng tượng được hình ảnh Jimin đang gào rú kinh khủng như thế nào ở trong phòng.
Một cái bánh cheese coi như đền bù cho mày.
Jimie: Biết điều đó 🙂
Đồ con lợn.
Cậu thở dài, thật chậm chạp nhấc chân quay trở về nhà.
Ngồi trên sofa phòng khách, cảm thấy có chút nhạt nhẽo, Taehyung hôm nay chẳng đi đâu, chẳng có việc gì để làm cả.
“ Chán thật.”
Cậu nghĩ mình phải chợp mắt một tí, đầu óc dạo này như vứt trên mây.
Ngủ mê man đến chiều, điều cậu làm đầu tiên khi thức dậy là kiểm tra điện thoại. Kết quả cho thấy, một cuộc gọi nhỡ từ Jeongguk, thêm một tin nhắn nữa, cũng là từ Jeongguk.
Taehyung cảm tưởng như cả thế giới quay lưng lại với mình, ngoại trừ gã.
Jeongguk: Taehyung ?
Vâng ?
Jeongguk : Chảlàtôi muốn mời qua nhà tôi ăn cơm cùng, mà hình như em bận.
Ôi trời đất mẹ ơi anh ấy muốn mình qua nhà ăn cơm cùng anh ấy.
Tôi ngủ quên mất haha.
Jeongguk : Không có gì, vậy em có muốn qua nhà tôi không ? Đừng lo, chỉ có một mình tôi sống ở đó.
Gã bổ sung vào.
Một lời mời gọi đầy hấp dẫn, không hề an toàn cho lắm, đương nhiên mà. Nhưng Taehyung nào đâu cưỡng lại được, bèn đồng ý ngay tắp lự mà không suy nghĩ.
Tất nhiên rồi.Nhưng khi nào ?
Jeongguk : Em bâygiờ rảnh chứ ?
Tôi rảnh.
Jeongguk : Tuyệt. 10 phút nữa nhé ? Được không ?
Hoàn toàn được.
Taehyung giọng điệu thì bình tĩnh, chứ trên thực tế là hoảng cả lên, nhanh tay nhanh chân mặc áo vào, vuốt gọn mái tóc rối bù, một chút nước hoa, mỉm cười khi thấy bản thân trong gương vô cùng ổn. Cậu bước ra ngoài chờ đợi gã.
Còn chưa đến 10 phút, đã thấy Jeongguk dừng trước trước mặt cậu bằng con xe nổi bật, Taehyung tặc lưỡi, không ngần ngại ngồi vào hàng ghế phụ lái.
Cậu dần quen với điều này rồi.
Gã mặc đơn giản, chỉ là một chiếc t-shirt đen cùng jean xám, thế mà nó không giảm bớt đi phần nào hình ảnh quyến rũ của Jeongguk, ngược lại còn tôn lên những điểm nam tính của gã.
Len lén nhìn xương quai xanh cùng đường hàm sắc lẹm kia, Taehyung đảo lưỡi bên trong miệng, cố xoa dịu bản thân thật bình tĩnh.
Nhưng gã biết tỏng.
Đường đến nhà Jeongguk bao trùm trong im lặng, ngại ngùng và đầy gượng gạo. Cậu hướng mắt ở cửa xe, vô thức ngắm nhìn mãi chuyển động bên ngoài kia.
Sau cùng, kết thúc chuỗi hành hạ tinh thần trên xe, tiếng gã cất lên phía bên tai cậu.
“ Nhà của tôi, đằng kia kìa.”
Taehyung ngước mắt lên, mắt mở to đầy kinh ngạc. Dù cậu biết gã là một tên lắm tiền, thừa sức mua một căn nhà to vật, nhưng như thế này không phải là to quá rồi sao.
Cả hai cùng rời khỏi xe, cậu có chút e dè hướng mắt đến gã.
“ Đừng ngại, vào đi.”
Nói rồi Jeongguk vòng tay đặt nơi eo Taehyung, cố đẩy cậu vào bên trong.
Tất cả phủ lên một màn sơn trắng, trông thật dễ chịu. Nội thất bên trong nhìn có vẻ thật đắt tiền, mọi thứ thì vô cùng ngăn nắp và sạch sẽ, không có một chút bừa bộn nào, hay nói đúng hơn là không lấy một hạt bụi. Chưa kịp để Taehyung nhìn lâu, gã đã kéo cậu ngồi vào bàn ăn ở bếp.
Và cuối cùng thì, Taehyung cũng đồng ý rằng Jeongguk nấu ăn còn tuyệt hơn cả cậu.
“ Một cuộc sống độc thân làm anh trở nên thật hoàn hảo đó.”
“ Tôi không nghĩ vậy.”
“ Thôi được rồi để tôi-“
“ Em cứ ngồi đó đi.”
“ Nhưn-“
“ Ngày mai sẽ có người giúp việc đến làm.”
“ Ít nhất hãy để tôi nói gì đó cho xong chứ.”
Thấy Taehyung khó xử, gã chìa ra trước mặt cậu một chai bia.
“ Em muốn uống không ?”
Cậu nhận lấy chai bia lành lạnh trong tay gã.
“ Cảm ơn anh.”
Mở nắp ra, rồi ngửa cổ dốc ngược hết thứ chất lỏng trong chai. Chỉ một chai, Taehyung thấy cơ thể mình bắt đầu nóng lên. Không khó chịu lắm, vả lại, cậu thích cảm giác như này.
“ Nữa chứ ?”
Gã mồi chài cậu.
Taehyung mờ mịt gật đầu, lại một chai nữa bị uống sạch, mặt mũi đỏ lên và mất dần tỉnh táo, tiêu cự chuếnh choáng đi hẳn.
Đúng vậy, tửu lượng Taehyung cực kỳ kém.
Thấy cậu nhìn chằm chằm vào cái chai bia còn hơn phân nửa mình đang cầm, Jeongguk càng thấy thích thú hơn, quyết tâm chuốc Taehyung thật say.
“ Đã say rồi ?”
Taehyung giương mắt, lắc đầu nguây nguẩy, trả lời gã bằng giọng mũi đáng yêu.
“ Không có.”
“ Nhưng nhìn em say rồi.”
“ Đã nói là không có.”
“ Không say thì uống nữa nhé ?”
Taehyung gật đầu liên hồi, bị thứ chất cồn kia làm cho mụ mị.
Vỏ chai rỗng trên bàn ăn hết thảy do cậu uống, gã từ nãy đến giờ vẫn chưa hớp quá ba ngụm. Cậu đang dựa vào lồng ngực Jeongguk, vô thức cọ mặt ở hõm cổ gã, gò má đỏ bừng.
Gã còn có thể làm gì ngoài đưa cậu lên phòng. Jeongguk xốc cậu lên, từng bước một nhẹ nhàng đặt Taehyung xuống giường.
Taehyung tham lam vòng tay qua cổ gã, cố níu lấy chút hơi ấm từ Jeongguk, miệng nỉ non.
“ Jeongguk…”
Cái tiếng khẽ khẽ gọi của cậu như những vết cào, khiến trái tim gã bắt đầu ngứa ngáy.
“ Ngoan. Làm sao ?”
Cậu không trả lời, thay vào đó lấy ngón tay vuốt nhẹ từng đường nét trên mặt Jeongguk, dọc xuống đến cằm, cổ, khuôn ngực. Rồi Taehyung dừng tầm mắt ngay môi gã, gã đã dặn lòng không được hôn Taehyung.
Cậu thở gấp gáp, cánh tay đang vòng qua cổ gã ôm chặt hơn nữa, sợi dây lý trí cuối cùng gã níu giữ cũng đứt ngang, Jeongguk không nhanh không chậm, kề sát đến môi cậu.
Gã dùng môi mình, mơn trớn môi Taehyung, từ từ cho lưỡi vào, cuốn lấy hết tất thảy dư vị ngọt lịm phảng phất chút rượu bia. Cậu luồn vào tóc gã, nắm chặt lấy mái tóc đó, như thể cậu đang bấu víu vào nó để giúp cậu khỏi chết chìm trong nụ hôn này.
Lưng Taehyung được nâng lên, cậu mềm nhũn trong vòng tay gã.
“ Em biết tôi khao khát em đến nhường nào không ?”
Đôi con ngươi đen láy của Jeongguk xoáy sâu vào cậu, nuốt chửng lấy cậu.
Gã thật tự nhiên, tiếp tục chiếm lấy môi cậu, khẽ cắn nhẹ môi dưới, tay thì tháo đi mấy cúc áo sơ mi của Taehyung. Chẳng chờ đợi, Jeongguk ngay tắp lự cúi người, để lại mấy dấu đo đỏ trên cổ cậu.
Toàn thân Jeongguk như bị thiêu đốt, gã vội lột đi cái áo phiền phức, lộ ra cơ thể nóng bỏng dưới ánh đèn mờ, gã cười khẩy, điệu bộ đầy tự tin của một tên lành nghề trên tình trường.
Taehyung ngây người, bị kích thích đến quên mất cả cơn say.
“ Tiếp tục chứ ? Kim Taehyung.”
Gã ghé sát tai Taehyung, thổi vào làn hơi nóng, gọi tên cậu, chứa đầy ham muốn xen lẫn hương vị tình dục.
Cậu dường như sắp bật khóc vì sự trêu chọc gã mang lại.
Jeongguk thò tay lần xuống quần cậu, khuy quần bị mở tung ra thật thô bạo.
“ Em vẫn chưa trả lời câu hỏi của tôi.”
Gã xoa chầm chậm cái thứ cương cứng của Taehyung.
“ Trả lời.”
Bàn tay thô ráp không ngừng ma sát ngày càng mạnh, cậu bám chặt lấy tay gã, nói trong dồn dập.
“ K-không, Jeongguk…”
“ Gọi là daddy, và bé bỏng à, em phải trả lời cho đầy đủ vào.”
Tiếng người nằm bên dưới thốt lên đầy bất ngờ, gấp gáp và nhạy cảm.
Jeongguk lật người Taehyung nằm sấp xuống, mạnh bạo tát vào mông cậu, thỏa mãn nhìn bờ mông căng mẩy bật lên như một cái pudding sau cú đánh kia.
Cậu đưa cái ly milkshake đầy ụ kem cùng với cherry đến trước mặt Jeongguk.
Và gã nhìn chằm chằm vào ly milkshake, sau đó lại nhìn vào Taehyung.
“ Huh. Sao thế ?”
“ Tay tôi bận rồi.”
“ Tay anh ? Bận ?”
Jeongguk bèn chụp lấy cái điện thoại mới giây trước còn đang nằm yên vị trong túi quần tây của mình.
“ Em thấy đấy.”
Cậu chun mũi. Cậu rõ ý gã là gì.
“ Anh không phải là con nít ba tuổi nữa.”
“ Tại sao con nít mới có đặc quyền được úm òa ?”
“ Úm òa là cái quái gì ? Anh nên nhớ không phải có mỗi mình chúng ta trong quán đâu.”
Gã giả vờ thở dài ngao ngán. Cậu thừa biết gã đang giả vờ mà thôi, đang.giả.vờ.
“ Thế tí em đi bộ về nhà nhé. Tôi có việc bận không tiện đường. Xin lỗi em. À mà từ nhà em đến đây cũng hơi xa đó.”
Đồ trẻ con…
“ Taxi.”
“ Có vẻ như chẳng có chiếc taxi nào cả ?”
“ Vậy xe bus.”
“ Trạm gần nhất ở đây hình như cách hai kilomet.”
“ Tôi sẽ đi bộ.”
“ Hy vọng em kiếm thấy trạm bus nhanh chóng.”
“ Xấu xa.”
“ Sao ?”
“ Anh là đồ xấu xa.”
Taehyung nheo mắt.
“ Cưng à. Rõ là tôi có việc bận mà.”
Đồng ý với gã rằng chẳng có chiếc taxi nào ở đây cả, và trạm xe bus thì đúng thật là cách đây hai kilomet. Còn Jeongguk bằng một cách nào đó mà đã khiến Taehyung tin rằng gã sẽ cho cậu cuốc bộ một quãng đường dài từ đây đến nhà của mình. Taehyung ngốc nghếch, cuộc đời Jeongguk chưa bao giờ sẽ để một người đẹp trong mắt xanh gã phải cuốc bộ cả.
Và may sao hai người ngồi nơi góc vắng vẻ, cậu đưa mắt dáo dác xung quanh quán, kiểm tra chắc chắn rằng sẽ không một ai chú ý đến cậu và gã, thì mới bắt đầu múc một thìa kem tươi đưa đến miệng Jeongguk.
Môi dưới Jeongguk vẫn còn vương lại chút kem tươi, và sau đó thì tất cả vết kem đều được gã quét sạch bằng cách mút lấy môi dưới của mình, tạo ra âm thanh không mấy đứng đắn.
“ Một muỗng nữa thôi.”
Gã được đà nên đề nghị nhiều hơn nữa.
“ Không. Như thế này là quá đủ rồi.”
“ Có lẽ bây giờ tôi sẽ về trước, tạm biệt.”
“ Ấy ấy, chờ đã.”
“ Thôi được. Một muỗng thì một muỗng.”
Miệng Jeongguk ban đầu từ cái cong mép thì bây giờ đã mở rộng thành một nụ cười lớn.
Lại một muỗng kem đưa tới gã, gã chần chừ làm cậu có chút sốt ruột, Taehyung sợ ai đó sẽ thấy mất, và còn kem sắp chảy đến nơi.
“ Nhanh đi mà.”
Cậu hối thúc, nhưng xui xẻo làm sao, kem đã rơi xuống quần Taehyung từ lúc nào.
Kem tươi dần lan ra trên chiếc quần jean bạc màu, Taehyung có chút hậm hực nhìn Jeongguk. Gã chần chừ nhìn thái độ của cậu.
“ Để tôi lau giúp em nha.”
Gã rút một tờ khăn giấy gần đó, rồi vội vàng làm sạch vệt kem trên cái quần của cậu.
Jeongguk nhờ đó mà tiếp xúc va chạm với Taehyung nhiều hơn, dù cách một lớp quần dày, gã vẫn cảm nhận được da thịt rắn chắc và nóng bỏng của cậu.
Gã muốn nhiều hơn thế nữa.
Taehyung thì cảm nhận được điều gì không ổn ở đây.
“ Như thế này là được rồi.”
Jeongguk một mực im lặng chà xát, cậu cảm tưởng rằng dưới tay gã chiếc quần jean của mình từ lành lặn sẽ thành một cái quần có đường rách to tướng mất.
“ Anh đang cố giết chết cái quần jean này đấy.”
Gã đành phải miễn cưỡng rút tay về.
“ Anh về chưa ?”
“ Em muốn về ? Em bận à ?”
“ Không phải, chỉ là tôi nghĩ anh nên về sớm để hoàn thành cho xong công việc thôi, anh có nói mà.”
“ Tôi nghĩ tôi sẽ dành cả ngày hôm nay với em.”
Gã vờn quanh tai Taehyung, làm tai cậu có chút ngứa ngáy, mặt thì nóng phừng lên như phát sốt.
Jeongguk gần đến mức không thể gần hơn được nữa.
Tại sao phải ngồi như thế này chứ ?
Taehyung khó hiểu đặt câu hỏi trong đầu. Hơn hết, cậu nghĩ mình sẽ sớm chết vì ngượng thôi.
“ J-Jeongguk.”
“ Tôi nghe.”
Gã thả làn hơi nóng vào cái tai nọ, đầy ám muội. Phấn khích nổi hứng muốn trêu chọc cậu khi thấy hô hấp của Taehyung ngày càng khó khăn. Tai luôn là nơi nhạy cảm nhất của cậu, Jeongguk nắm thóp điều này đến dễ dàng.
“ Chúng ta về thôi.”
“ Nhưng tôi thích chơi với em hơn, công việc để sau đi.”
Miệng gã thốt ra lời tán tỉnh, tay thì ve vởn vẽ lên những đường nét không rõ hình thù gì trên mặt Taehyung.
Cậu không tránh được, hay nói đúng hơn, là cậu không muốn tránh. Không thể từ chối được mị lực kỳ lạ từ ngón tay gã.
Taehyung khép chặt mắt, cầu nguyện gã sẽ không làm điều gì quá lộ liễu ở đây.
May sao, dường như Chúa đã nghe thấy lời khẩn cầu của cậu.
“ Xin lỗi, tôi không nên có những hành động quá đáng với em như vậy.”
“ Ừ-ừm…”
Jeongguk bỏ lại tờ tiền mệnh giá lớn rồi đứng bật dậy, hướng ánh mắt đến Taehyung. Cậu hiểu ý, rời khỏi ghế và thấp thỏm đi sau gã.
Suốt từ quãng thời gian chở cậu về đến nhà, Jeongguk đã không mở bất cứ một lời nào. Cậu chẳng thoải mái với một Jeongguk yên tĩnh bất bình thường như vậy thế nào cả, đôi khi Taehyung định nói gì đó, nhưng trông thấy gã như thế, đành thôi.
Cậu nghĩ ngợi, gã bận tâm chuyện ban nãy trong quán coffee à ? Nhưng rõ chuyện ấy đã có gì đâu, thật hài hước khi nói rằng Jeongguk cảm thấy khó xử khi gã đã hành xử như thế với cậu. Gã đã hôn vào má Taehyung trong xe, còn làm vô số trò khác nữa. Ừ thì, cậu cũng không ghét những điều Jeongguk làm với mình cho lắm.
Mối quan hệ giữa cậu và gã thật chẳng biết dùng từ ngữ nào để diễn tả.
Mập mờ đến khó hiểu.
Còn vấn đề quan trọng là, tại sao Jeongguk lại có sắc mặt không tốt như thế ?
Taehyung muốn biết, cần phải biết, và sẽ được biết. Làm thế nào ? Chỉ còn cách hỏi thẳng Jeongguk. Có thần thánh mới biết họa may lắm mới có cái gì đó phi thường ngăn lại sự tò mò của cậu.
“ Anh không nghĩ giữa chúng ta hôm nay có quá nhiều lời xin lỗi à ?”
Cậu phá hỏng cái ngột ngạt này bằng một câu hỏi.
“ Em không vui ?”
“ Có lẽ.”
“ Hẳn là em khó xử ?”
“ Ừ.”
“ Xin lỗi.”
“ Anh lại xin lỗi tôi nữa, mặc dù anh không làm gì sai.”
“ Là tôi đã làm em cảm thấy không thoải mái.”
“ Cảm ơn anh.”
Gã mang bộ dạng cau mày khó hiểu.
“ Anh không phải là một tên đẹp mã lắm tiền não tàn.”
“ Hẳn như em đã từng nghĩ về tôi như thế ?”
“ Không hẳn.”
“ Cũng đúng thôi, suy nghĩ ban đầu của em về tôi không sai lệch mấy.”
“ Nếu đổi lại một kẻ không biết cư xử thì có lẽ tôi đã nằm vật trong kia chết rồi ấy chứ. Nhưng anh lại là Jeon Jeongguk…ít ra cũng không tệ như tôi tưởng…”
Sắc mặt gã dần ổn hơn chút đỉnh, hẳn là tâm trạng Jeongguk đã khá hơn mấy phần.
“ À mà lỗi duy nhất của anh là lúc nào cũng không để tôi trả tiền cả.”
“ Hì. Theo thói quen cả. Lần sau sẽ để em trả.”
“ Anh làm việc đó nhiều đến mức thành thói quen luôn sao. Dù anh lắm tiền nhưng cũng đừng để bị lợi dụng chứ.”