•ו
Hai ngày nữa là đến sinh nhật của Jimin, và Taehyung thật sự mong chờ nó, vì một phần đó là sinh nhật tên bạn thân của mình, một phần nữa là Jimin sẽ tổ chức một bữa tiệc. Taehyung làm sao có thể từ chối, cậu là một người ưa tiệc tùng hơn ai hết.
Trước khi đi, Taehyung đã được Jeongguk dặn dò đừng uống quá say, gã không muốn cậu làm gì đó điên rồ, dĩ nhiên không quá khó chịu về lời căn dặn của Jeongguk, cậu biết mình khi say thì dễ mất kiểm soát vô cùng.
Đúng như trong tưởng tượng, bữa tiệc sinh nhật của Jimin thật sự khiến cậu choáng ngợp.
“ Jimin, mày đã đốt bao nhiêu tiền cho cái sự hoành tráng lệ này vậy ?”
Taehyung huých cùi chỏ vào người cậu ta.
“ Mấy tháng tiền lương làm thêm cực khổ đấy. Nhưng mỗi năm mới có dịp, tất nhiên tao không thể không chơi lớn được. À mà lại đằng kia với tao đi.”
Mọi người nhanh chóng làm quen với Taehyung, Jimin biết cách làm chủ bữa tiệc, không lâu sau kéo theo một Taehyung-hưng-phấn-vô-cùng đang liên tục nốc bia bởi những lời cổ vũ quá khích xung quanh.
“ Này Taehyung, ngừng uống đi. Say rồi, để tao gọi cho Jeongguk đưa mày về.”
Jimin gào lên giữa tiếng nhạc ì đùng và mọi tiếng la hét ở khắp nơi trong buổi tiệc, cậu ta chật vật tìm kiếm điện thoại, trong túi áo không, túi quần cũng không.
“ Mày để cái điện thoại ở đâu ?”
“ Ở áo khoác, t-tao đoán là tao đã quăng nó ở phòng mày.”
Cậu ngà ngà say, cố gắng vận dụng hết đầu óc còn chút tỉnh táo chưa biến mất, giọng nói lè nhè khó nghe.
“ Thằng khỉ này, đứng yên đó cho tao. Đứng.yên.đó.”
Jimin nhấn mạnh, sau thì trở lại với cái điện thoại của Taehyung trên tay, lại thấy có một ai đó đứng bắt chuyện với cậu, cậu ta dúi điện thoại vào túi quần Taehyung, rồi quay sang người kia.
“ Cậu ấy say rồi, tiền bối trông cậu ấy một lúc giúp em được không ? Nhanh chóng sẽ có người đến đón cậu ấy.”
“ Được thôi.”
Người được Jimin gọi là tiền bối mỉm cười, không lâu sau Jimin rời khỏi, người đó đã thân mật khoác vai Taehyung.
“ Em tên gì thế ?”
“ Taehyung…”
“ Vậy Taehyung, em có người yêu chưa nhỉ, nếu chưa thì-“
Tên tiền bối chưa kịp dứt lời, đã bị đẩy ra, ngơ ngác nhìn con người đối diện đang ghim ánh mắt ác ý ở mình.
Jeongguk không nói gì, sự lẳng lặng đến đáng sợ, bế thốc cậu lên và đi đến chiếc xe đắt tiền.
—
Taehyung tỉnh dậy trong trạng thái đầu như sắp nổ tung tới nơi, và cậu nhận ra, căn phòng quen thuộc này, chiếc giường cậu đang nằm cũng quen thuộc nốt, nhưng lại không phải ở nhà cậu.
Đồ bẩn trên người đã biến đi đâu mất, thay vào đó là được tròng vào một cái sơ mi to đùng, bên dưới thì trống rỗng, còn cơ thể thơm tho, hoàn toàn không có chút hơi men hay vết ô uế nào – hậu quả của cơn say, vướng lại trên người.
Cậu theo quán tính, đưa mắt đến phòng tắm, nơi phát ra tiếng nước chảy.
Nghe tiếng cửa mở, Taehyung vội vàng nhắm mắt, giả vờ như mình vẫn còn say. Gã bước ra ngoài, quan sát cậu một lượt rồi kéo chăn ra.
“ Tỉnh táo rồi thì ngồi dậy đàng hoàng đi.”
Giọng gã đanh lại, không chút cảm xúc, Taehyung có phần hoảng sợ, mau chóng ngồi dậy như lời gã bảo. Đối diện với Jeongguk đang bán khỏa thân, chiếc quần bó ôm sát từng centimet đôi chân gã, nổi bật từng thớ rắn chắc, thật sự làm Taehyung luống cuống.
“ Em xin lỗi.”
Ánh mắt gã như xoáy sâu vào bên trong cậu, Taehyung cụp mắt né tránh.
“ Đứng lên, quay mặt và chống tay vào tường.”
Gã đang thật sự ra lệnh, lưỡi đảo quanh má trong, cho thấy gã kiềm nén cơn tức giận. Nhưng Jeongguk sắp làm chuyện quái gì với cậu chứ, cậu sợ chính suy nghĩ trong đầu.
“ Jeongguk em-“
Taehyung lặp lại hành động mà Jeongguk yêu cầu, nỗi sợ hãi kỳ lạ dâng theo nhịp tim bắt đầu chạy nước rút.
“ Nhanh. Kéo áo lên.”
Tay gã để ngay hông, nhẹ nhàng nhưng làm cậu run rẩy.
“ Em đã làm gì ?”
“ Em đã không nghe lời daddy…”
Cậu thỏ thẻ đầy ngoan ngoãn.
“ Như thế là ngoan hay hư ?”
Taehyung tì trán ở mặt bằng phẳng lạnh lẽo, lí nhí. Jeongguk lại càng không vui vì điều này, gã siết lấy eo cậu thật đầy răn đe.
“ Mở cái miệng em và nói thật rõ ràng nào, Taehyung.”
“ H-hư ạ…”
“ Một cậu bé hư thì nên phạt, đúng chứ nhỉ ? Em biết hình phạt dành cho em rồi chứ ?”
Jeongguk miết tay ngay rãnh lưng, nhẹ nhàng nhưng làm Taehyung run rẩy, run rẩy vì phấn khích, vì sắp được gã trừng phạt.
Một lực thật mạnh đột ngột giáng trên cánh mông đầy đặn, làm cậu đông cứng lại. Đau điếng, nhưng đó là cơn đau khoái cảm, ngọt ngào, chân kiễng lên trong vô thức và hông Taehyung tự động vểnh cao sau mỗi lần Jeongguk hạ tay xuống. Mặt ép vào bức tường lạnh xúc cảm hư hỏng lại cuốn lấy lý trí Taehyung.
Mỗi cú tát mỗi lúc một mạnh hơn, mông cậu hằn lên những vệt đỏ in dấu cả bàn tay, sưng tấy.
“ Ngoài chuyện em say xỉn, thì em biết mình còn làm gì nữa không ?”
Hơi thở gã sấn lại, đầy nóng bỏng, phả trên gáy Taehyung, cậu rụt vai mình, còn mắt run run khép.
“ Em không biết, daddy…”
“ Em để cho một thằng chết tiệt nào đó đụng chạm người em. Tôi đã cố đảm bảo rằng mặt thằng đó không nhận phải cú đấm từ tôi.”
Bị Jeongguk tét lên đầy đặn thêm một cái bất ngờ, cậu nức nở, điều này làm gã không đành, mủi lòng xoa dịu nơi kia hòng mong sự đau rát Taehyung chịu đựng giảm xuống được chút đỉnh nào.
“ Daddy. Em x-xin lỗi.”
“ Và còn gì nữa nào ?”
“ E-em hứa sẽ không tái phạm nữa.”
Gã cẩn thận ôm cậu đặt trên giường, dùng ngón tay vén gọn tóc mai cậu qua một bên. Đôi mắt lấp lánh như chực khóc bật mở, xoa dịu Jeongguk, khiến gã khác xa hoàn toàn với khi nãy.
“ Làm ơn đừng trưng ra bộ mặt khiến tôi mủi lòng đó Tae. Và lần đầu cũng như lần cuối, tôi sẽ chẳng tin rằng nếu còn lần sau thì em không chỉ nhận bấy nhiêu đó đâu.”
“ Nhớ chưa, cậu bé ?”
“ Vâng…”
Cảm nhận được mùi hương quen thuộc cùng lời dỗ dành dịu dàng, rúc sâu nơi hõm cổ Jeongguk, Taehyung đã phần nào an tâm hơn.
“ Dù tính chiếm hữu daddy cao nhưng em lại không nghĩ nó khủng khiếp đến độ ấy.”
Taehyung nói với tất cả sự kiềm nén, quăng vào mặt Jeongguk hai chữ trách móc to đùng.
“ Anh biết anh biết Tae.”
Gã bật cười, khác xa hình ảnh khiến cho Taehyung e ngại ban nãy.