Những từ được in nghiêng đậm sẽ là bằng tiếng Pháp.
—
Tôi không hề hay biết là từ phòng mình có thể thấy được bãi vườn sau nhà. Tôi đang ngồi trước bàn làm việc, sách vẫn đang mở và mắt thì hướng đến một góc vườn xa xa.
Bé Tae của tôi vẫn đẹp như thế, đứng đó chào tạm biệt đám bạn mình, rồi quay đầu chạy thật nhanh vào nhà.
Tôi ngắm Taehyung như thế từ lúc em ấy bắt đầu xuất hiện ở bãi vườn, tất cả hoạt động của em đều thu mắt tôi, ừ đúng vậy, tất cả.
“ Má à, đã có bữa trưa chưa thế ? Con sẽ thành ma đói mất.”
Taehyung lên tiếng bằng giọng Pháp lơ lớ đáng yêu, lần đầu tôi nghe giọng em ấy. Em ấy hẳn là sắp vỡ giọng, nó có lẫn chút khàn khàn, nhưng đối với tôi, nó không khó nghe một tí nào, mà thanh âm như thể đại phong cầm từ thiên đàng vọng xuống.
Tôi lại chạm mắt với em – một lần nữa, rồi bối rối trốn tránh em.
“ Ồ, xin chào.”
Ôi trời, bé Tae đang nói chuyện với tôi, em ấy còn đang tiến lại gần tôi. Tôi không thể nào nhìn thẳng được vào mắt em, dù tôi là người đàn ông gần 30, nhưng tránh làm sao được luống cuống khi đối diện với một tiểu thiên thần.
“ C-chào, Taehyung.”
“ Chú biết tên cháu à ? Và má cháu đâu rồi ?”
“ Chú nghĩ là mẹ c-cháu đã đến cửa hàng thực phẩm.”
“ Ừm. Cháu nên gọi chú là gì đây ?”
“ Namjoon.”
“ Chú Namjoon, chú đang đọc gì thế ?”
Em không còn nói cái giọng Pháp lơ lớ nọ của mình nữa, mà chuyển sang ngữ Anh thành thục, bé Tae nói chuẩn hơn bà mẹ của em nhiều.
“ Ừ thì, một cuốn sách nói về-“
Tôi như ngừng thở khi em ấy trèo vào lòng tôi ngồi, dán cả thân hình mảnh khảnh nơi ngực tôi.
“ Nói về cái gì ấy nhỉ ?”
“ Nói về gã nhà văn và cô gái trẻ…”
“ Giữa họ làm sao ?”
Taehyung vòng tay qua cổ tôi, cố ý đưa đẩy phần hông, tôi đê mê, lời nói tắc ứ ngay cổ họng không thể thoát ra đáp lại em được.
“ Taehyung, cháu k-không thể hiểu đâu.”
“ Ý Namjoon là tình yêu ?”
Ôi chết tiệt, em gọi thẳng tên tôi, cái hông tuyệt vời của em thì đang áp sát vào hạ thân tôi đấy Taehyung.
Tôi chỉ biết ậm ừ gật nhẹ đầu thay cho câu trả lời.
“ Taehyung nghe nói, nếu người ta yêu, thì hai người sẽ cùng nhau hôn. Đúng chứ ?”
“Vậy, họ có hôn nhau không ạ ?”
“ Có chứ…”
Taehyung xoay người, vòng hai chân thon qua eo tôi rồi siết chặt, ép buộc đôi mắt tôi phải nhìn thẳng nơi em ấy. Tôi chẳng biết làm gì khác ngoài điều khiển đôi tay mình khỏi run rẩy khi đang đặt trên rãnh lưng cong cong của em.
Tại sao em có thể nghịch ngợm như thế? Tôi chết mê chết mệt với cái tính hư hỏng bẩm sinh của em.
Em vẫn giữ tư thế đó, miệng lưỡi tôi khô khốc đi vì mắt lỡ quét lên một đường ngay cánh môi đầy đặn hồng hồng trên gương mặt em.
“ Taehyung à ?”
Tiếng bà Charlotte dưới lầu vọng lên.
Lạy thánh thần ban phước cho con, con chưa muốn rời xa tiểu thiên thần đang trong vòng tay con lúc này.
Tay tôi định chạm đến môi Taehyung, rồi bất ngờ nó đứng khựng giữa khoảng không khí, bỡ ngỡ lẫn gượng gạo. Tôi đành cười trừ rút tay mình về.
Em đã nhảy phốc xuống từ đời nào, dựa vào cánh cửa phòng tôi nói xuống.
“ Con ở đây.”
“ Đã chào hỏi ngài Kim chưa ?”
“ Rồi ạ. Hì.”
Tôi thoáng thấy bóng dáng bà Charlotte đi lên lầu, và tôi giả vờ cắm mặt vài cuốn sách không để ý.
“ Ngài Kim, thằng bé có sai sót gì mong ngài bỏ qua nhé.”
Bà ta đan lòng bàn tay vào nhau.
“ Taehyung rất ngoan ngoãn, hoàn toàn không có vấn đề gì.”
Tôi nói dối mà chẳng hề chớp mắt lấy một cái, Taehyung thật sự thật sự là một cậu bé hư. Tôi liếc lên em, Taehyung quay mặt nhìn tôi, nở ra điệu cười châm biếm.
“ Thật tốt quá. Sẵn tiện ngài có muốn dùng bữa cùng mẹ con tôi ?”
“ Nếu được thì tôi cảm ơn bà.”
“ Tôi xin phép xuống nhà chuẩn bị.”
Nói rồi bà ta đi thẳng một mạch xuống nhà dưới.
Sau khi bà Charlotte đi, Taehyung đã chạy nhanh đến, sà vào lòng tôi một lần nữa, đầy bất ngờ.
“ Taehyung…”
“ Đâynày, tặng cho chú Namjoon, xem như quà ra mắt. Sẽ không một ai có thể chạm vào cháu như thế này chỉ sau mười phút nói chuyện đâu.“
Em chộp lấy bàn tay cứng đờ của tôi, và đặt nó lên đôi môi mềm mại của em. Chúa ơi, xúc cảm tuyệt vời từ những đầu ngón tay truyền đến đại não tôi, phát ra tín hiệu thúc đẩy hormones tính dục trong tôi tăng cao.
Ngón tay tôi không ngừng chà xát làn môi kia, nhanh chóng khiến nó sưng đỏ hơn bình thường.
Tôi chưa kịp định hình bất cứ cái gì đang xảy ra, thì Taehyung ngồi bật dậy, chạy vụt ra ngoài hành lang rồi quay đầu lại, thè cái lưỡi đỏ hỏn tinh ranh trêu tôi.
“ Đặc cách cho chú Namjoon, vì chú giúp Taehyung có một thỏi chocolate mỗi ngày nhờ vào tiền nhà của chú đó.”
Tôi sẵn sàng mua cả cái cửa hàng bánh kẹo cho em, không riêng gì mấy thỏi chocolate nho nhỏ kia.
Namjoon này thực sự mê muội Taehyung rồi.
Em thật khiến người ta muốn sa ngã vì em mà.
