Miss

“donne-moi la main.”

*✭˚・゚✧*・゚*✭˚・゚✧*・゚*

hôm nay đặc biệt là ngày nắng ấm, cái nắng không gay gắt, nó dịu nhẹ. thật là thích hợp cho việc cuộn tròn trong chăn bông làm con sâu ngủ.

và thật sự là em đang làm vậy. con sâu ngủ be bé, cuốn quanh mình thật kín cái chăn tím phớt, chỉ để lộ cái mũi nhỏ ửng đỏ.

em khẽ trở mình, làm chùm tóc trên mái đầu cũng lắc lư theo.

“ uhm…”

taehyung biếng nhác, dụi lấy đôi mắt còn mập mờ. nhìn sang phía giường bên kia.

trống trơn.

em có chút hụt hẫng. à không, hụt hẫng rất nhiều là đằng khác.

quên mất là hôm nay chàng có việc sớm phải ra ngoài, tới sẩm tối chàng mới về cơ.

taehyung cảm thấy đói meo. rời bỏ cái giường mềm mại vương vấn mùi hương của chàng, làm vệ sinh cá nhân và đi đến nhà bếp, mong sao có cái gì đó có thể lấp đầy cái bụng rỗng tuếch này.

nếu có ai hỏi, ai là người ân cần nhất thế giới này.

là jimin – người yêu em.

trên tường bếp, một tờ giấy note với hàng chữ viết tay quen thuộc.

bữa sáng hôm nay anh làm cơm chiên và canh rong biển, đơn giản cho cái bụng nhỏ khó nuôi của em. nếu có nguội hãy hâm nóng lại đấy. đồ ăn cho bữa trưa anh cũng đã làm và để trong tủ lạnh, nhớ mà lấy ra ăn.

ngon miệng nhé taehyung.

anh sẽ cố gắng về sớm.

yêu em, hôn em thật nhiều.

thoáng chốc mà tâm tình em hạnh phúc đỉnh điểm.

chàng vẫn như thế, vẫn luôn quan tâm đến em không rời nửa giây.

lại một tờ giấy note chói lọi đập vào mắt taehyung, nó được để bàn, bên cạnh ly nước cam.

nhớ uống nó sau khi ăn nhé.

“ mình muốn uống sữa dâu. thế, mình sẽ để nước cam cho jimin vậy…ừm…”

“ tuyệt v-”

em chợt nhớ hình như lời dặn dò của jimin vẫn chưa hết. em ghé mắt nhìn lại.

sữa dâu không phải là thứ có mặt trong bữa sáng. bằng một cách diệu kỳ nào đó nó sẽ khiến em chán ăn.

anh biết đấy.

anh yêu em mà nên nghe lời anh đi.

“ thôi được rồi. em sẽ nghe lời jimin.”

“ uống sữa dâu sau vậy.”

“ jimin nói yêu mình tận hai lần. trong một buổi sáng sau khi mình thức dậy được 20 phút.”

em cười rõ tươi.

“ em cũng yêu anh.”

taehyung thực hiện chuỗi độc thoại kỳ quặc, lại trầm ngâm ngẫm nghĩ cái gì đó, một chân gác trên ghế, để cằm lên đầu gối.

“ mới có đi một chút mà nhớ cái ông bé đó chết đi được…”

Smile

“je suis amoureux.”

*✭˚・゚✧*・゚*✭˚・゚✧*・゚*

hôm nay là một ngày đẹp trời, nhưng taehyung bất ngờ thấy lòng mình chẳng vui vẻ và đẹp đẽ như tiết trời ngoài kia. em đang buồn chán đến phát bực trong người. rồi lại nghĩ ngợi linh tinh, lại buồn, lại bực thêm.

taehyung hướng mắt đến chàng đang yên vị chỗ ghế sofa với tờ báo trên tay, chẳng một chút mảy may đến em, điều này lại góp phần làm cho tâm trạng em tồi tệ hơn nữa. taehyung bất ngờ trèo lên người chàng, như một con mèo lười biếng, em vươn tay và gạt nhẹ tờ báo jimin đang đọc dở sang một bên, hòng mong chàng đặt sự chú ý nơi mình. nhưng chàng lại nhìn em với cái nhìn khó hiểu, sau đó lại tiếp tục vào việc đọc dở dang. và khóe mắt taehyung bây giờ sóng sánh long lanh kỳ lạ, em cất lên cái giọng mè nheo.

” jimin không thương em nữa à ?”

chàng thoáng có vẻ bối rối trước câu hỏi của em, em chưa bao giờ hỏi chàng những câu hỏi mang hàm ý như vậy trước đây. jimin đành phải buông tờ báo đang đọc dở dang trong tay.

” sao em lại hỏi như thế ?”

” thì anh đâu quan tâm đến em nữa.”

đến lúc này, jimin mới biết ra rằng mình đã không để ý đến tâm trạng em người yêu đã tồi tệ như thế nào.

” em đang không vui à ? nói anh xem nào.” 

” không có gì đâu.”

jimin nhìn thẳng vào mắt em rồi cau mày.

chàng đành phải làm thế này để em nói ra điều làm em vướng bận trong lòng. mặc dù nó khiến em khó chịu đi chăng nữa, em không thích mỗi khi chàng nhìn em như thế.

” em cảm thấy việc này rất ngu ngốc.”

” chẳng sao hết, hãy cứ nói với anh, không có điều gì về em là ngu ngốc cả. được chứ ?”

rồi jimin cười, phần nào dỗ dành được con tim người nọ.

lại thoáng đôi nét lo lắng khi nhìn đôi mắt đỏ hoe ầng ậng nước là nước của taehyung.

chàng kéo em ngồi vào lòng. ân cần vỗ về em.

” em sợ đến một ngày anh không thương em nữa…”

chàng lơ mơ, sau đó mới hiểu ra vấn đề. chàng cười khổ. vén mớ tóc mai lộn xộn sang một bên. một tay nhẹ nhàng lau nước mắt cho em, một tay luôn xoa nhẹ vào eo taehyung để xoa dịu em.

” taehyung của anh đừng khóc. ngoan. anh thương em, anh thương em mà. nước mắt lem nhem như một con mèo.”

” em xin lỗi…em không muốn vậy đâu. tâm trạng em bây giờ tệ tệ lắm luôn.”

” lại đa cảm rồi. em khóc xấu ghê á.”

taehyung nghe vậy, còn ra sức gào lên làm chàng một phen giật mình, cuống quít lên.

” thôi anh xin lỗi , anh xin lỗi mà. taehyung dễ thương.”

dỗ dành một hồi, em mới thôi khóc, bực tức nâng tay đánh nhẹ vào vai jimin.

giọng em lạc đi hẳn.

” anh nói em dễ thương. dễ thương thiệt không ?”

chàng nhéo nhéo cái mũi nhỏ.

” mấy người dễ thương nhất. suy nghĩ linh tinh rồi gào khóc mè nheo với tôi, tôi là tôi thương mấy người nhất.”

em thở dài ra một hơi.

” mấy ngày nay tăng ca mệt lắm. nên em mới thế thôi.”

” ở nhà anh nuôi.”

” thôi không đâu. cực anh.”

” thế muốn như nào ?”

” hôn em một cái.”

Heart

“je t’aime de tout mon coeur.”

*✭˚・゚✧*・゚*✭˚・゚✧*・゚*

chẳng biết từ lúc nào, chàng đã len lén trú ngụ trong tim em. em nghĩ, từ khi em bắt gặp nụ cười chàng vào một ban nắng nhạt nhòa. khi chàng giúp em lấy đi cánh hoa nở rộ vào đầu xuân trên tóc.

chàng thiệt quá đáng, cứ thế mà bất ngờ chui tọt vào lồng ngực taehyung, mãi chẳng chịu bước ra.

làm em mấy hồi khổ sở vì tương tư chàng.

ngày đó thương chàng, tuy là mệt mỏi là thế, và buồn nhiều điều về chàng là thế, nhưng em vẫn chẳng dám mở lời, em sợ.

sợ lỡ lời một lần mà vỡ tan nghìn cơ hội ở bên cạnh chàng. sợ em chẳng đủ dũng cảm kiềm chế nước mắt khi nhìn lên bầu trời đầy sao rồi nghĩ đến chàng. em sợ. cái sợ của em sao mà đáng thương quá.

taehyung nhạy cảm đáng thương, cũng cho rằng em biết hết cảm xúc và suy nghĩ đối phương với mình ra sao. mà taehyung lại chẳng biết, jimin thương em nhiều đến thế nào. dốc hết lòng mà thương, thương đến chẳng còn cái gì. trời biết, đất biết, ai cũng biết, chỉ có em ngốc là không biết mà thôi. nói thế thì cũng không công bằng cho em, chàng cũng ngốc vô cùng tận.

tình yêu sao mà dại mà khờ, nhìn nhau mỏi mòn đôi mắt mà chẳng hề biết tâm tư của người kia.

jimin thương em thì đã rất lâu. thương em trước cả khi em thương chàng.

chàng gặp taehyung vào một ngày rất chi bình thường, không nắng lóa, không mưa phùn lất phất, chỉ là rất bình thường mà thôi. nói bình thường cũng là chẳng phải cho lắm, ngày hôm đó, trời rõ quang, mây hồng và đẹp hơn một chút đỉnh so với thường ngày. ít nhất là đẹp trong mắt chàng. thế thôi.

vì ngày đó jimin đã gặp taehyung mà. và cũng là thời khắc chàng đổ rầm rập trước em với cái đầu lắc lư và hai bàn tay cứ xòe ra cong cong mỗi khi em bông đùa. chàng nghĩ từ trước giờ chàng chưa thấy ai đáng yêu như em hết.

nói kiểu gì, cũng là jimin mở lời với taehyung trước.

ngọt ngào làm sao, chàng đã dùng tờ giấy nhỏ mang màu mật ong, với cái bút máy và những lời yêu thương cằn cỗi mà taehyung lại cho rằng trong mắt em là mượt mà hơn bất cứ cái gì trên đời.

jimin nhút nhát chỉ biết gửi tâm tình của mình vào hàng chữ với niềm an ủi đáng thương là điều này sẽ ổn hơn việc trực tiếp nghe lời từ chối từ em.

gửi em.

taehyung của anh.

chẳng biết phải bắt đầu từ đâu. thật dài. anh là người không thích loanh quanh, cũng không giỏi lời đường mật. anh chỉ muốn nói.

anh thương em,  nhỏ.

chỉ biết rất lâu rồi em à. từ lần đầu gặp em, có lẽ vậy, và cũng có lẽ em không tin. còn một điều, nếu em không thể chấp nhận tình cảm này của anh, cũng xin em đừng chối bỏ nó. cứ giữ nó, em nhé. vì anh tự hào rằng tình cảm của anh đối với em là vô cùng đẹp đẽ.

mong em hồi đáp. đợi em.

cho phép anh chứ ?

hôn em.

jimin.

taehyung vui mừng, mắt đã sớm rớm lệ vì quá đỗi hạnh phúc. em không nghĩ, không bao giờ nghĩ tới, sẽ có ngày người em thầm thương tỏ lời yêu với em. em có thể mường tượng ra hình ảnh chàng bên chiếc bàn phủ đầy nắng, nắn nót ghi từng chữ, dành cho em một nụ hôn gửi qua bức thư sau khi thổ lộ dưới ngòi bút tinh tế.

và tại sao em không nhận ra sớm hơn.

em nhớ chàng đến nhường nào. em nhớ mùi hương từ chàng, nhớ cái ấm áp, nhớ cái nhìn đong đầy âu yếm, sự ân cần dịu dàng làm em yêu thương chẳng thể nào cho bằng hết.

tất cả, ngay từ đầu đều của em. của mỗi mình em. em đặc biệt, em là duy nhất.

em kiếm tìm chàng trong nức nở xen lẫn là gấp gáp. và chào đón jimin là cái ôm chặt cứng. chàng cũng thế, cũng ôm em thật chặt, tựa như thể cả hai đã hiểu tình yêu người kia dành cho mình như thế nào. đậm sâu và nhiệt thành.

hai con người ngốc nghếch này.

taehyung nói với jimin trong nghẹn ngào.

” em thương jimin. thiệt sự. rất thương anh đó…”

lời em vỡ vụn xen vào trong lồng ngực, tình em tràn ra theo từng giọt nước mắt. chàng đã mủi lòng vì em hàng tỷ lần trước đây rồi, lần này cũng có phải ngoại lệ đâu, hay bây giờ còn hơn cả thế, tựa như tim chàng bị nung chảy thành một ly chocolate nóng – ngọt ngào đi kèm ấm áp.

” em-“

taehyung lắp bắp. còn cơn nấc đọng lại sau nỗi xúc động làm lời nói em không được trọn vẹn. em lại càng rối bời hơn nữa, chẳng thể cất lời. nhưng chàng hiểu cả mà.

” anh hiểu, anh hiểu. nào nào, ngừng khóc nào. mặt em đỏ cả lên, trông xấu xí chưa.”

chàng nói dối, đối với chàng, miễn là em thì tất thảy đều là xinh đẹp, đều là tuyệt vời nhất. chàng chỉ nói thế để tình yêu của mình thôi khóc mà.

tay ai đó thì ướt đẫm nước mắt ai kia. còn ai kia trong lòng ai đó thì ra sức cạ mặt vào vai áo người ta, phần vai áo nhanh chóng ướt đi một mảng, nhưng người ta chẳng thể nào thấy vậy là phiền hà.

chàng kề môi nơi tai em, rủ rỉ với taehyung một câu hỏi ngớ ngẩn làm em phải cười nắc nẻ.

” mai chúng ta đi ăn bánh cá sông hàn nhé, được không ?”

” thiệt tình anh chẳng lãng mạn xíu nào. ai đời lại rủ ăn bánh cá sau khi tỏ tình chứ.”

” nhưng mà thật sự anh rất muốn cùng em thử ăn bánh cá ở đó…nghe bảo ngon lắm ý.”

” hm. vớ vẩn.”

giọng taehyung khản đặc vì cơn khóc dữ dội khi nãy.

” em thích nhân đậu đỏ.”

anh nhìn đôi mắt đỏ hoe đang chớp không ngừng.

” anh cũng thích.”

” em không nghĩ anh thích bánh cá nhân đậu đỏ đấy.”

” mà giờ em đã biết rồi đó.”

” ừa.”

” anh thích bánh cá nhân đậu đỏ, nhưng yêu thì anh yêu em.”

” điên à.”

chàng cười ngặt nghẽo khi nghe em trêu mình như thế, và hơn hết, là chàng cuối cùng cũng được nghe câu nói mà chàng hằng mong ước từ em bấy lâu nay.

” em cũng yêu anh mà.”

jimin hôn cái chóc lên cái môi xinh xinh, thỏa mãn ngắm nhìn cái má hây hây đỏ.

” biết rồi.”

” taehyung nè.”

” ừa ?”

” hôn cái nữa nha.”

” đã nói hôn thì đừng-“

thêm cái nữa.

” anh đâu có xin, anh nói trước đó. mà môi em thơm thơm mềm mềm hôn ghiền thiệt ha.”

” thích hơn bánh cá nhân đậu đỏ không ?”

” đồ ngốc, tất nhiên là hơn chứ.”

Coffee ? I like it

“i like my coffee how i like myself :

dark, sweet, and too hot for you.”

*✭˚・゚✧*・゚*✭˚・゚✧*・゚*

chàng trở về với đống lỉnh kỉnh trên tay.

“ anh trông như một cái giá treo đồ ấy.”

“ haha. này, kem dâu của em.”

“ aw. yêu jimin thế.”

chàng mỉm cười, tay đưa ly kem dâu cho em, còn miệng thì nhấp một vài ngụm coffee đậm đen.

“ anh đang uống gì thế ? cappuccino ? hay trà ? cho em thử một tí.”

“ là coffee. và em chẳng thể uống thứ nước nào đắng như vậy đâu.”

“ cứ để em thử đi mà.”

“ em chẳng thích nó đâu, anh thề đấy.”

“ người ta chỉ là muốn biết mọi thứ về anh, về những điều anh yêu, thích. điều đó là bình thường với những người yêu nhau mà anh.”

“ được rồi được rồi.”

chàng cười thật vui vẻ.

“ chẳng lẽ em chưa từng thử coffee sao ?”

“ em đã uống, nhưng là với sữa. sữa thật nhiều. và chẳng có tí đắng nghét nào trông như ly của anh vậy.”

em nhận ly coffee nóng ấm từ chàng, nhưng tay chàng vẫn nắm chặt cái ly, quyết không để em nếm được thứ thức uống không thuộc về vị giác của em. chàng biết, em chỉ luôn thích cái ngọt ngào của milkshake hay kem dâu mà thôi. bất quá thì em chỉ nếm được cacao hoặc coffee sữa như em nói.

“ nào nào. bỏ cái tay của anh ra nào.”

em cười cười, đánh yêu vào cái tay chàng. thế là chàng đành phải buông ra rồi.

taehyung nhăn mặt sau khi cổ họng cảm nhận được dòng nóng ấm đăng đắng từ cái ly trên tay mình.

“ taehyung à. nếu em không uống được thứ đó thì đừng uống nữa. chẳng khác nào em đang tra tấn cái lưỡi của mình.”

“ em uống được, chẳng sao mà. anh thích nó, thì em cũng thích.”

jimin ái ngại nhìn cái chất lỏng nâu đen trong ly vơi dần một tí.

“ nào. thưởng thức kem dâu của em và trả lại ly coffe cho anh đi.”

“ hửm. chẳng phải anh cũng đắng nghét và chẳng có tí ngọt ngào như coffee đậm đen này sao ? và em vẫn nếm thử anh, và sau đó yêu anh như vậy ? nên anh cứ tin là em yêu nó đi.”

suýt quên, trời ạ làm ơn. ai đó bảo jimin rằng hãy thôi cười ngốc nghếch đến lấp cả mí mắt và dừng taehyung lại trước khi em cố tống hết cả ly coffee vào bụng, để kem dâu biến thành một vũng-nước-có-vị-dâu.

La vie en rosé

“we didn’t need words, we just looked at each other and smiled.”

his eyes said everything.”

*✭˚・゚✧*・゚*✭˚・゚✧*・゚*

chàng ngắm nhìn em thật lâu, rồi buông lời tán thưởng ngọt ngào.

“ mắt em thật quá đỗi xinh đẹp. anh yêu đôi mắt này.”

chàng lấy tay mình chạm nhẹ nơi mí mắt em.

“ và tất nhiên. anh cũng yêu cả cái mũi này, cái môi này, làn da, mái tóc này. rất nhiều. tất cả mọi thứ thuộc về em.”

chàng vẽ vời từng đường nét của em bằng những cái đụng chạm. tinh tế và nhẹ nhàng.

nói về chàng. chàng không viết thư tình, vì lời bay bổng chàng không giỏi. nhưng chàng vẽ rất đẹp, nên chàng tặng em những bức tranh chàng vẽ em kèm lời tán tỉnh có đôi chút khô khan.

một bức tranh chàng vẽ. vẽ em, đang ngồi vắt vẻo trên thành cửa sổ lớn, ngắm cái mưa ào ạt bên ngoài. là bức tranh đầu tiên, em yêu nó. thật đẹp. em ngắm nhìn nó hồi lâu, hàng chữ viết tay ngay ngắn làm em chú ý.

anh họa em vào một chiều mưa. rất thuần khiết. 
em có muốn ta hẹn hò vào một buổi chiều mưa như thế ? sẽ rất đặc biệt. và vui nữa. mong em đồng ý đi với anh vào một ngày không nắng. yêu em.

chàng ơi, chàng không biết, lúc đó em vui đến nhường nào. biết người tình chàng yêu cái mưa đến như thế nào. em mong đến thế nào, trên đỉnh đầu hai đứa sẽ được che chắn bằng cái ô to, mưa tí tách nhảy nhót, rồi vỡ tan. em không mở lời, vì sợ chàng không thích, ai đời lại hò hẹn vào ngày trời trút nước – buổi trời mà ai cũng cho là không thích hợp để nhấc chân ra ngoài. nhưng. em yêu nó – tản bộ dưới cơn mưa. lãng mạn mà. may sao, chàng cũng thế.

nhưng rất buồn, kể từ lời ngỏ lời đấy, chẳng có một cơn mưa nào, dù chỉ là nhỏ. và đã lâu rồi, em và chàng chưa ra ngoài dạo phố.

” em muốn ăn bánh ở cửa hàng cuối phố.”

” taehyung muốn đi bây giờ ? dù trời không mưa ?”

chàng hỏi em, ngọt ngào làm sao.

“ chẳng sao cả. chỉ là em muốn đi dạo với anh thôi, lâu rồi chúng ta chẳng dạo phố. em nhớ mùi bánh ở đó nữa.”

“ nhanh đi em nhé.”

chàng hôn lên cái trán em. dịu dàng xoa rối bù phần tóc mái làm tầm nhìn của em có phần hạn hẹp. em nhắm mắt, tận hưởng sự âu yếm mà chàng chỉ dành cho riêng em.

những lần chàng vụng về yêu thương em như vậy, đôi mắt em đều khép lại – là em đang cảm nhận và tận hưởng nó. em nghĩ đa phần người khác sẽ thấy một màu đen tối, nhưng riêng em, em thấy một sắc hồng, sắc hồng tình yêu của đôi mình.