Jeon Jeongguk bắt chéo chân phải, rồi lại chân trái, chống cằm tay trái rồi chống bằng tay phải, rồi tiếp tục làm vậy trong 5 phút tới, một vòng tuần hoàn dường như vô vọng với tầm nhìn luôn đặt ở phía cửa ra vào tiệm coffee.
Cậu chọn một tiệm coffee vắng vẻ nhưng cũng rất dễ tìm thấy, sự im lặng luôn luôn được duy trì lâu dài khi ở đây, đôi lúc tiếng chuông gió treo trên phía đầu cửa sẽ phá vỡ đi sự im lặng đó.
Âm thanh tiếng chuông gió dịu dàng luôn là âm thanh cậu mong đợi nhất.
Jeongguk nhìn đồng hồ, trở nên bồn chồn với ly coffee đen đặc bị vơi đi quá nửa – kết quả việc chờ đợi với tâm thế lo lắng. Hôm nay cậu không hề tròng bừa vào người chiếc quần đùi thể thao, áo phông màu sắc nhàm chán, chiếc hoodie nào đó trong hàng sa số những chiếc áo y hệt nhau trong tủ đồ.
Cậu tin lời những người anh của mình, sơ mi và jean, trông Jeongguk vẫn bảnh chết đi được.
Jeongguk căng thẳng nhìn chằm chằm vào con số 29 bước qua 30, và cuối cùng phút thứ 31 trôi qua mà vẫn không hề có sự chuyển biến nào ở cánh cửa.
Taehyung cuối cùng cũng đã đến. Đầy toả sáng và tất nhiên là IT boy không hề có từ luộm thuộm hay ngớ ngẩn trong từ điển về anh ấy.
Anh ấy vẫn đang tìm kiếm Jeongguk, kẻ đang nửa muốn chạy trốn nửa muốn ở lại cũng bởi vì sức hút từ Taehyung.
Ngay lập tức, anh đã biết chính xác vị trí đôi mắt hào hứng nào đó đang hướng về phía mình. Anh không thể kiềm chề được nụ cười, anh chỉnh lại tóc mái, và anh nhận ra lần gặp đầu tiên của anh cùng Jeongguk, cả hai đều mặc giống nhau một cái áo sơ mi.
Taehyung thầm cảm ơn stylist của MAC cho buổi chụp hình này.
Và anh biết đấy, cái ánh nhìn mà cậu để nó rơi tự do một lượt từ trên xuống theo cách có chủ ý làm anh thích thú, anh sẽ không nói là anh đoán có lẽ fetish của Jeongguk là những người có chân đẹp trong chiếc quần đen ôm khít.
Chắc chắn như thế. Vì Jeongguk cứ nhìn chằm chằm đâu đó phần dưới của anh.
“ Xin lỗi Jeongguk nha. Để Jeongguk đợi lâu rồi.”
“ Chào Taehyung. Và tuyệt vời là chúng ta mặc giống một cặp đôi ấy.”
“ Nhưng kích thước hai đứa thì hơi bị khác…”
Jeon Jeongguk có thể là một anh chàng nóng bỏng nhất thế giới, cố tình bộc lộ vẻ tán tỉnh giỏi nhất có thể, nhưng chung quy vẫn là cậu bé thôi. Răng thỏ toe toét làm tan chảy trái tim Taehyung, sự đáng yêu vô đối không thể chối từ.
Taehyung cảm thấy không thể nào tuyệt hơn được nữa, trải nghiệm việc hẹn hò với Jeon Jeongguk chẳng có gì sánh bằng, thậm chí còn hơn cả việc Dior mỗi tháng gửi cho anh quà tặng. Thế đấy, Jeon Jeongguk là vô giá dưới con mắt Taehyung.
“ Jimin hyung đâu rồi Taehyung ?”
“ À anh ấy nói với anh ấy không đi được cho nên-“
“ Ừm nhưng mà, sao bạn Jeongguk vẫn chưa đến nhỉ ?”
“ Họ cũng bận.”
“ Vậy thì.”
“ Chỉ có chúng ta, đi với nhau thôi hở ?”
“ Ừa đúng rồi. Chúng ta có thể làm bất cứ điều gì chúng ta muốn với nhau. Taehyung thích không ?”
Bên dưới gầm bàn, tay Taehyung cấu chặt vào đùi mình để ngăn không la thét như con gà bị chọc mông.
“ Mình chụp ảnh chung đi Taehyung ha ?”
“ S-sao ?”
“ Chụp ảnh chung.”
Jeongguk di chuyển chỗ ngồi từ đối diện sang phía bên cạnh Taehyung. Anh giật thót cả cửa mình với sự thay đổi đột ngột này. Mặt Jeongguk đang quá là gần Taehyung, kể cả cơ thể cũng vậy. Đùi anh chạm vào đùi Jeongguk, cả tay cũng vậy. Khiến tâm trí kiên cố ai đó đã sụp đổ.
Và chính Jeongguk cũng vậy.
” Ồ. Họ biết.”
“ Ai cơ ?”
“ Những người hâm mộ của chúng ta. Họ biết chúng ta hẹn- đi chơi với nhau hôm nay.”
Jeongguk đầy hào hứng, trái ngược anh đang lo lắng.
“ Vậy điều đó có ổn không ?”
“ Về cái gì thế ?”
“ Jeongguk biết đấy, một vài người…tâm hồn họ không được bình ổn cho lắm. Taehyung không có vấn đề gì đâu, nhưng Guk thì khác.”
” Không sao, dù gì những người đó cũng không phải người hâm mộ thực thụ của chúng ta. Nếu như Tae không cảm thấy gì quá đáng thì họ cũng chẳng tổn thương gì được Guk cả. Và Guk mong là mình sẽ ừm…”
“ Thân mật hơn một xíu sau này.”
Cái bàn tay to hơn rất nhiều của Taehyung bao lấy tay anh, lúc lắc lấy nó đến khi tay Taehyung không còn cảm nhận được bất cứ điều nào nữa. Nó tê rần và cứng đờ như dở hơi.
Đó là câu hỏi được lặp đi lặp lại trong đầu Taehyung suốt cả quãng đường về nhà, đan xen là liên tục những hình ảnh về Jeongguk như một cuộn phim không hồi kết.
Kim Taehyung đã thực sự trải qua một đêm với giấc ngủ cực kỳ thoải mái, lần đầu tiên anh không phải thức đến gần sáng để chỉnh sửa mấy cái video của mình, lần đầu tiên anh chịu ngoan ngoãn đi ngủ sớm.
Bạn sẽ thức dậy với sự rạng ngời xinh đẹp, nếu bạn được đắm chìm trong hạnh phúc của tình yêu, hoặc đơn giản bạn là Kim Taehyung. Nhưng một khi bạn là Kim Taehyung biết yêu, thì 10 giờ mỗi sáng thức dậy không phải là cực hình ( thông thường buổi sáng thức dậy vào 10 giờ đối với Kim Taehyung vẫn là cực hình. )
“ Mình cảm thấy mình như một nàng công chúa Disney. Chào sáng với tiếng chim hót lảnh lót và trong chiếc giường nhung mượt mà. Quá sức tuyệt vời…”
Kim Taehyung tràn đầy hưng phấn vớ ngay chiếc điện thoại, lẩm nhẩm.
“ Ít ra mấy nàng công chúa đó đời nào được hoàng tử nhắn tin chúc ngủ ngon chứ Kim Taehyung thiệt là đẳng cấp- ối cha cái gì đây !”
Tin nhắn của Jeongguk từ đêm qua
Được rồi. Chúng ta có gì ở đây ?
Taehyung đoán hội giáo phái những anh chàng Latin nóng bỏng gồm Park Jimin và Jeon Jeongguk đương nhiên là hai thành viên sáng giá của hội bà nó rồi.
Và nhất là Jeon Jeongguk quý ông Latino có những đường khiêu vũ rực lửa nhé.
“ Tuần trăng mật hai đứa nên đi đâu đây ? Mexico ? Brazil ? À thôi Tây Ban Nha vậy.”
Jimin liếc Jeongguk đến muốn toét cả mắt.
“ Vì điều gì mà em dám cả gan giật điện thoại anh ?”
“ Vì fanboy đáng yêu của em.”
“ Láo toét.”
“ Đi thôi.”
Jeongguk kéo Jimin đứng dậy khi anh còn chưa có giọt coffee nào vào miệng.
“ Đi đâu chứ ?”
“ Đi sắm đồ. Cho buổi hẹn cuối tuần với Kim Taehyung á.”
“ Không-“
Đối với Park Jimin, anh ấy chưa bao giờ thật sự mở lời từ chối được với Jeon Jeongguk, dù muốn hay không.
“ Anh ghét chú mày.”
“ Em chuyển tiền vị trí bàn ở club mà mấy anh book trước rồi đó.”
“ Dùng tài khoản anh hay là của mày đây ?”
“ Của.em.đó.cha.nội.”
Jimin giở giọng hòa hoãn.
“ Ừ thì anh không ghét em lắm. Nhưng nó có vấn đề gì không nếu tên của em xuất hiện kế bên strip club chứ ? Kiểu như một buổi sáng sớm thức dậy thấy tràn làn tin Jeon Jeongguk xuất hiện ở strip club. Toi đời sự nghiệp thằng em anh.”
“ Nó có đỉnh hơn việc thằng em anh có nghi vấn hẹn hò, và được đặt kế cái tên Kim Taehyung không ?”
“ Bọn trẻ ngày nay cư xử như chúng phê pha suốt ngày.”
“ Gu của Taehyung là gì đây ? Em nên mua gì để mặc để tạo ấn tượng tốt ? Em muốn là một quý ông. Có lẽ vest chăng ?”
Như lời hứa với bản thân, Kim Taehyung đã đến ngày 2 của concert Jeon Jeongguk.
Jeon Jeongguk đánh hơi được tung tích của fanboy đáng yêu. Và cậu đang cố làm mọi thứ trở nên mờ ám.
Cậu luôn cảm thán Kim Taehyung không ngừng. Hội anh em thì luôn chửi bới rằng account của Jeongguk chẳng khác gì fan account của Taehyung cả, và điều đó ít nhiều lại làm cậu tự hào.
Buổi concert diễn ra, Kim Taehyung đang phát điên một lần nữa, vì Jeongguk.
Với tất cả ánh đèn, khói xổ lên sân khấu như vườn địa đàng, và vài tia lửa đáng sợ bắn liên tiếp, Jeongguk lại nhận ra Taehyung, nhảy xổ qua hàng rào và những gã bảo vệ to lớn để được gửi gắm một nụ hôn lên tay người đẹp.
Xung quanh là hỗn loạn và gào thét, nhưng đủ để Taehyung nghe những lời thì thầm.
“ Đúng như trong suy nghĩ, Kim Taehyung rất xinh đẹp. Và Guk mừng là Taehyung đã đến.”
Điều này ngoài sức tưởng tượng. Jeon Jeongguk đang tán tỉnh người đẹp công khai trước hàng triệu con người.
Kim Taehyung cần một liều an thần mạnh, rất mạnh, để khống chế con tim anh và sự kích động của toàn bộ những người hâm mộ của chàng hoàng tử không khuôn mẫu này.
Kim Taehyung chết tạm thời trong 5 phút kể từ sau khi Jeongguk đã rời khỏi.
“ Ôi chết tiệt Taehyung chết rồi hả ?”
“ Anh thấy gì không Jimin ?”
“ Không. Anh đui rồi. Chả thấy gì sất.”
Jimin hạ cặp kính đen Louis Vuitton của mình xuống. Trông vừa ngớ ngẩn, lại vừa chanh sả lạ kì.
“ Đó là hôn phu tương lai của em…”
“ Cái gì ? Ai cơ ?”
Mắt anh ấy vẫn dán chặt lên sân khấu. Jimin chỉ đang nỗ lực cố gắng không quan tâm quá nhiều đến cái vấn đề tình yêu đôi lứa bồng bột này của hai trẻ.
“ Thì còn ai vào đây nữa. Quý ngài Jeon-trai-hư-Jeongguk.”
Jimin trề môi.
Thua. Giơ cờ trắng mãnh liệt.
Đủ để biết Kim Taehyung chẳng còn đường lui với cái ngõ hẻm mang tên Quý-Ngài-Jeon-Trai-Hư-Jeongguk.
“ Nhìn sự nóng bỏng của Jeonggk kìa…Jeongguk còn thơm thơm tay em và nói em xinh đẹp…em cảm thấy như mình sắp khóc tới nơi.”
“ À thiệt ra thì em đang khóc tèm lem rồi nên là, khăn giấy đây.”
“ Coi bộ em vẫn chưa ổn sau cú sốc tinh thần ngọt ngào đấy ?”
“ Em nghĩ em hoàn toàn ổn- cái quái gì thế xin lỗi Jeon Jeongguk vừa đẩy hông trước mặt em đó hả má ơi em không ổn em không ổn…”
Cưỡi ngựa Jeon Jeongguk.
Yeehaw !
Cuộc đời là những niềm đau. Mà niềm đau đầu tiên luôn là đau tim. Ít hay nhiều, tích cực hay tiêu cực, về nghĩa đen hay nghĩa bóng, bạn đều phải trải qua ít nhất 2 lần trong đời con tim bị hành hạ. Và thật không may cho Taehyung bé nhỏ, chứng co-thắt-tim-trước-trai-hư lại tái phát, trong nhiều lần, chắc chắn là sẽ còn lâu dài khi mà đời anh tự nhiên xuất hiện thêm một Jeon Jeongguk.
“ Chào em. Chị sẽ liên lạc với em sau về ngày giờ chính xác diễn ra show diễn. Em biết đó urgh mấy staff set up hơi lâu.”
“ Vâng ạ. Gặp Step sau nha.”
Taehyung vừa xong buổi dợt, khác gì là địa ngục dưới sự quan sát của miss Stephany Young dù rằng nàng ta yêu quý anh, nhưng nàng Stephany thì luôn nghiêm khắc trong công việc.
Và Taehyung vừa hét lên giữa đường.
“ Đẹp mà bị điên mày ơi.”
Ai nói đó ?
Đấm chết bây giờ.
Taehyung tiếc nuối cơ hội ngàn vàng. Tự nghĩ làm sao mà Jeongguk sẽ phải bỏ thời gian ra chờ đợi mình chứ. 1 giây cũng không thể nào.
“ Ớ âu người ta không thể tới như dự định rồi. Xui cho em Jeongguk.”
“ Cho em 5 giây.”
Jimin nhướn mày hứng thú.
“ Trời đất quỷ thần ơi !”
“ Gì vậy trời hết hồn ?”
Kim Taehyung đứng giữa quầy Starbucks hét thêm lần thứ hai sau khi hớp ngụm Latte đá, và nhân viên phục vụ thì đang cố trấn tĩnh bản thân rằng do hiệu ứng đậm đặc của Latte thôi chứ vị khách này không bị điên.
Sao cũng được. Jeongguk nhắn tin trước với mình, thích mê.
“ Cốc cốc cốc hả, con thỏ của em…”
Taehyung cười đến mất nhận thức.
Taehyung không muốn hét lên lần thứ ba, nhưng không thể. Anh bỏ ly Lattle đá bơ vơ giữa dòng đời trên bàn và chạy ngay vào nhà vệ sinh để xoa dịu nỗi lòng thổn thức vì tình yêu.
Ôi ông anh trai kính mến. Bây giờ về nhà ông anh có tét mông Taehyung đến bầm dập như trái cà thiu với lý do tàng trữ hình ảnh cấm của ông anh thì Taehyung vẫn sẽ cười thiệt tươi bởi đời anh đã bắt đầu nở hoa và tươi đẹp hơn bao giờ hết.
Hai cái răng thỏ đó có thể cắn nát Taehyung bé bỏng bất kỳ lúc nào.
Jeon Jeongguk giờ đây cũng không đỡ nổi năng lượng đáng yêu mạnh mẽ của fanboy Kim Taehyung.
Một chiếc tweet của mèo nhỏ thủy thủ mặt trăng tím thả tim. Ai mà đỡ nổi Taehyung.
Nhưng đồng bào chị em thì không nghĩ như vậy, luôn liên tục réo gọi tên người-nào-đó-mà-ai-cũng-biết-là-ai-đó.
“ Mọi người ơi Kim Taehyung thả tim công khai cho em nè.”
Cầm trên tay lon coca – cái thứ Seokjin lẫn Jimin dặn dò anh hàng trăm lần đừng có tọng cái đấy vào mồm mãi như thế, kiểu nó sẽ giết chết Taehyung dần dần trong ngọt ngào và làm Taehyung phát phì và chắc chắn điều đó là sự ám ảnh tột độ đối với đặc thù nghề mẫu hay trong giới làm đẹp.
Nhưng.
Taehyung kệ mẹ.
Anh luôn tự nhủ mình là một thiên thần chính hãng rớt xuống cuộc đời này nên không thứ gì có thể làm tổn hại được anh.
Nhưng trừ Jeon Jeongguk…chắc chắn bây giờ cậu ấy là điểm yếu công kích trái tim anh mạnh nhất có thể.
Nhưng không sao. Taehyung vẫn yêu Jeongguk chết đi được và đang lội tới công ty chỉ để xin số người ta nè.
“ Ô Taehyung tới rồi-“
“ Số của Jeongguk số của Jeongguk đưa em đi đưa em điii.”
“ Nói với anh là em đến đây không chỉ để lấy số Jeongguk mà còn đến vì buổi tập dợt cho show của miss Stephany đi…và cất ngay cái thứ đồ uống đó vào trước khi cô ấy thấy.”
Taehyung đắn đo nhìn lại Jimin.
“ Em không nhận được thông báo nào cả ?”
Đồng thời đó là lúc mẹ ghẻMaleficent của giới mẫu Hàn – Stephany Young, xuất hiện trên đôi cao gót Louboutin đế đỏ, kèm cái miệng cay độc và tò tò đi theo sau là hàng dài thư ký, trợ lý, nô lệ, tù binh hay bất cứ chức vụ quái gì đó mà bắt buộc phải làm miss Stephany hài lòng.
“ Nội trong ngày mai ả không đặt cái mông hàng nhựa đó lên sàn thì đừng hỏi tại sao tôi không tự tay vặt lông con ả như gà tây đãi lễ Tạ ơn.”
“ Thôi bỏ bu bả tới rồi !”
Nàng make-up artist nhỏ nhắn thật sự vừa trốn nhẹm đi sau chiếc xe đẩy trang phục.
Miss Stephany đảo qua Taehyung, trong sự bất ngờ tột độ của mọi người, nàng ta chạy bay đến bên Taehyung trên đôi cao gót 10 phân, và ôm chầm lấy anh như đứa nhóc của nàng.
“ Ui cha em trai bé bỏng của chị. Lâu quá không gặp em. Thế nào rồi nhóc, mọi thứ ổn chứ ?”
“ Em khá tận hưởng.”
“ Hôm nay đến tổng dợt đúng không nè ? Nào, vứt cái lon coca nguy hiểm này và nhanh nhanh thay đồ nào.”
“ E-em-“
Stephany đẩy Taehyung về phía stylist, trước khi quay ngoắt thái độ 180 chiều hướng và tiếp tục phê bình người khác.
“ Nhìn cái gì làm việc tiếp đi.”
“ Có cái quái gì với mớ lookbook này vậy ? Thưa những quý vị tự cho mình là toàn năng, miss Stephany Young xin nhắc lại. Định hướng concept là hoang dại rũ rượi vùng Bắc Phi, thiệt là Naomi Campbell vô với màu mắt khói chanh sả, tóc rối, và bất kỳ cái gì các vị có thể nghĩ đến. Chứ không phải là lookbook lễ hội Halloween hóa trang thây ma đội mồ lúc nửa đêm hay poster tuyên truyền chống thảm họa đại dịch Ebola !”
Jimin suýt phì cười ra tiếng, nghĩ nếu mình còn ngồi thêm một phút giây nào nữa ở đây chắc chắn cũng bị bà chằn đó nhai đầu, thế nên anh ấy đã luồn vào phòng thay đồ cùng Taehyung.
“ Chết tiệt anh suýt điên luôn vì sự hài hước của bà già ấy.”
“ Rõ là chị ấy đáng yêu mà.”
“ Được rồi số Jeongguk nè. Toàn quyền cho hoàng tử của chúng ta. Anh lượn sớm đây. Chúc em may mắn.”
“ Em cảm ơn, thế nào với một bữa ăn ở Bamboo house ?”
“ Tuyệt vời đấy. Gặp lại em sau.”
Jimin hôn vào tay Taehyung thay cho câu tạm biệt. Quý ông họ Park luôn ga lăng, nhất là luôn luôn với những người đẹp.
Taehyung ngắm danh bạ lưu tên người tình trong mộng dấu yêu mà thở dài.
“ Không phải chị nhiều chuyện đâu nhưng mà em đang buồn gì hả ?”
Chị stylist đang ủi lại cái áo và hỏi Taehyung.
“ Buồn tình…”
“ Em quá đẹp để phải thở dài vì tình luôn á Taehyung. Ai có thể tổn thương em được chứ ?”
Taehyung lại tiếp tục thở dài.
“ Bé ơi chuẩn bị xong chưa ra dợt show nè em ơi.”
“ Bé ra liềnnnn.”
“ Này. Anh không muốn dự trù hay tỏ ra xui xẻo với cái việc này. Nhưng nếu, không thành công thì sao ?”
Yoongi hỏi với sự ngập ngừng, cái thái độ mà trước đây anh ít khi nào để lộ ra nó ra.
“ Ôi Chúa ơi Min Yoongi đang lo lắng, sự thật rành rành không hề thay đổi.”
“ Và anh ấy đang lo lắng cho tình hình của Jeongguk. Nó làm em, phấn khích.”
Jimin chêm vào, có vẻ hứng thú hơn nữa theo chiều hướng điên rồ. Nhìn qua bàn anh ấy mà xem, tận hai ly coffee lăn lóc chẳng còn sót một giọt đáy cốc. Quả là phi thường.
“ Em phải thừa nhận với sự tội lỗi, em gài hàng Jeongguk cả trăm lần, và thằng nhỏ dính chín mươi chín lần rồi, lần còn lại là nó bận đến nỗi không thể nghe em nói, chứ không phải em thất bại trong công cuộc lừa lọc nó đâu.”
“ Không. Ý anh mày là.”
“ Việc book bàn trong club cơ. Mấy đứa biết đấy, cái club đắt đỏ ấy không dễ để book bàn. Và anh hy vọng Jimin nó sử dụng tên anh vào việc đó. Một cái bàn siêu vip đủ để chứng minh danh tiếng của anh.”
“ Cái đ-“
Hoseok cười phá lên điên khùng, bàn tay theo thói quen vỗ lên thứ da quần bò đến đỏ, thật sự mặt Hoseok cũng đỏ rần rần cả lên vì cười quá nhiều.
“ Jimin. Đừng nói thêm bất cứ điều gì với anh ấy nữa. Chú sẽ còn nhận thêm nhiều câu trả lời khó ưa hơn nữa đấy. Anh thề đó.”
“ Ủa gì đây em thấy cái gì đó ?”
Jeongguk vô tình nghía đầu vào điện thoại Jimin.
“ B-bé yêu Tae ?”
“ Ừa rồi sao ?”
“ Anh gọi Taehyung vậy luôn đó hả ?”
“ Ờ ?”
Jeongguk bắt đầu trệu trạo nhai đá từ ly Cappuccino.
Taehyung luôn mỏi mệt, không hề còn chút năng lượng nào vào ngày cuối tuần hay nói đúng hơn là bất kể những ngày nào, vì trong tuần anh đã làm đủ thứ việc, catwalk trên mấy sàn runway, làm việc với những tạp chí, và cuối cùng là tự hành hạ tinh thần lẫn thể chất bằng việc ngồi chỉnh sửa 3 video hướng dẫn make-up của mình. Nhưng sự hào phóng từ sugar daddy Park Jimin ( hoặc ông tiên Park Jimin ), Taehyung – theo một cách kỳ diệu, đã chịu cắp mông mình khỏi cái ổ để đến buổi concert của Jeon Jeongguk. Và cảm thấy đời tuyệt vời hơn bao giờ hết khi tận mắt chứng kiến sức hút nóng bỏng của Jeon Jeongguk trai hư trứ danh.
Đương nhiên, ngồi ở hàng ghế VIP ở concert của Jeon Jeongguk luôn được chứng kiến mọi cảnh đẹp nhất thế gian. Những âm thanh chát chúa từ mấy cái loa tổ bố giờ đây đối với Taehyung chẳng là cái chi với nụ cười của Jeongguk. Điều quan trọng nhất, ánh mắt cả hai vừa thật sự giao nhau và nó khiến anh kích hoạt chế độ chết tạm thời trên vai Jimin.
Kim Taehyung chính thức là fanboy của Jeon Jeongguk trong 5 giây.
Private account twitter của Taehyung. Cái account anh dùng để xí mứng về người tình trong mộng Jeongguk bây giờ và mãi mãi về sau.
Kim Seokjin, người anh trai diễn viên thân thiết của Taehyung đã phải chịu khốn khổ từ ngày Taehyung bắt đầu hành trình đam mê việc bày tỏ cho cả thế giới rằng mình yêu Jeongguk nhiều đến nhường nào.
Taehyung đã ngồi gặm cánh gà trong 2 tiếng đồng hồ và nó khiến Seokjin phát điên lên với cái đèn chùm 7749 màu sắc trên trần nhà, tiếng gặm cánh gà và tiếng gõ phím lạch cạch từ cái điện thoại chết tiệt của Taehyung – nó khiến anh ấy không thể an ổn giấc ngủ của mình đầy bình yên.
“ Tại sao ban đêm mày lại chọn việc ăn cánh gà trong phòng anh thay vì nhà bếp ?”
“ Vị trí đắc địa, nó khiến em ăn ngon hơn, so với nhà-“
“ Rồi rồi ăn nhanh lên !”
“ Và tại sao chúng ta lại nhắn tin cho nhau trong khi ngồi kế chưa đầy nửa mét vậy ?”
“ Vì anh không muốn nói chuyện trực tiếp với đứa sắp thành con lợn.”
“ Nhưng con lợn này sắp là bồ Jeon Jeongguk đó.”
Kim Taehyung lập tức dí đĩa thịt gà vào miệng Kim Seokjin, và anh ấy thì đời nào cưỡng được mùi thịt trong khi anh đang ăn kiêng với thực đơn đầy rau củ quả mà Taehyung bảo anh là đồ khủng long ăn cỏ.
“ Anh ghét mày Taehyung em ơi nhưng anh cũng yêu mày chết đi được !”
Jeongguk sau buổi concert thành công, và update tag từa lưa hội anh em đồng minh chí cốt vào sinh ra tử.
Taehyung táo bạo đến nỗi Min Yoongi phải cảm thán.
Private account của Jeongguk. Nơi duy nhất cậu dùng để rình mò những người hâm mộ của cậu và than vãn về các thành phần xiên xỏ mình cùng hội anh em.
Jeongguk không chắc về việc này.
Nhưng thật ra Jeongguk đang nói dối.
Khoan đã ?
“ Chết cha…”
Jeon Jeongguk nhầm account…
Jeongguk hoảng loạn mất phương hướng.
Tự trấn tĩnh lại tâm hồn bằng một chiếc tweet vào 2 giờ sáng.
Nhưng có đồ ngốc nào sẽ tin Jeongguk chứ ?
Không một ai cả.
Đồng thời, Taehyung cũng hoảng loạn và mất phương hướng chẳng kém.
Trong một buổi chiều mùa xuân man mát lúc tôi đang bới tung thùng rác góc phố, cậu ấy nói chuyện với tôi, rồi cậu nghĩ ngợi. Tôi không hề có ấn tượng nào khi mà một con người lúc nghĩ ngợi lại trông đáng yêu đến vậy. Hầu như ngoại trừ Taehyung, thì họ luôn mang khuôn mặt dữ tợn và đăm chiêu khi mà làm hành động ấy.
“ Thế cậu có muốn sống chung với mình không ? Mỗi ngày cậu sẽ có sữa tươi lẫn cá nướng, nằm bên trên tấm thảm cạnh lò sưởi. Cậu thích không ?”
Taehyung không nói dối. Cậu ấy suy nghĩ rất lâu, và nhìn đôi mắt ấy đi.
“ Ừ thế tốt quá rồi. Đổi lại tôi sẽ làm gì cho Taehyung đây ?”
“ Nếu Shiro cho mình mỗi ngày ôm cậu thì tuyệt lắm.”
Shiro ?
Tôi không biết ý nghĩa cái tên cậu thức thời đặt cho tôi, nhưng tôi biết nó mang điều tốt đẹp nhất. Đối với tôi đó cũng là cái tên đầy oai vệ – đủ để vươn đuôi đập tan tác mấy con mèo hoang khác trong phố.
“ Vì cậu trắng tinh như tuyết đông, như một đám mây giữa trời hạ thuần khiết, trên mắt phải có vết sẹo ngầu thật ngầu. Shiro theo một loại ngôn ngữ khác của loài người nghĩa là màu trắng.”
Tôi biết cái tên đó sẽ khiến tôi tự hào ra làm sao mà.
—
Tôi là một con mèo hoang, mèo hoang từng không tên, bây giờ đã có tên mới, và bây giờ tôi biết Kim Taehyung cậu ấy thích gì nhất.
Không phải sữa tươi, cũng chẳng phải cá nướng, Kim Taehyung thích Jeon Jeongguk, nhiều hơn tất thảy mọi thứ trên trần gian loài người, cả luôn tất thảy mọi thứ trong thế giới loài mèo. Vì cách cậu nhìn cái người tên Jeon Jeongguk, tương tự cách tôi nhìn sữa tươi và cá nướng.
“ Đó là ai vậy Taehyung ? Đồng bọn cậu à ?”
“ Không không. Phải gọi là bạn mình. Jeon Jeongguk dễ thương lắm. Cậu sẽ quý em ấy thôi.”
Khi tôi gặp được Jeongguk, em ấy ( đối với tuổi mèo, thì tôi lớn hơn Jeongguk nhiều ) em ấy nhìn giống y hệt người em trai của tôi. Em ấy trắng bóc, mắt em to tròn đen láy, thân người ấm áp, và Jeongguk có cả mùi của Taehyung bao quanh.
Sự say mê trong Taehyung trào dâng lúc kề bên Jeongguk, nó hiện rõ ở từng hơi thở luống cuống, từng lời nói lắp bắp, từng bước chân trẹo vào nhau, để rồi cậu ấy sẽ vẫy đuôi đương lúc té nhào vào lòng Jeongguk.
“ Taehyung không sao chứ ?”
“ A-anh không sao…”
Nói rồi, một hành động nhỏ nhoi ở em, tôi cá là đủ để Taehyung sướng rơn. Em ôm cậu ấy, bằng tất cả bảo bọc và yêu quý. Em ấy thật rất dịu dàng.
“ Anh mềm mại quá đáng đó Tae.”
Tôi bỗng nhiên cảm nhận, có lẽ Kim Taehyung trong lòng Jeon Jeongguk, bỗng dưng hoá nhỏ bé, còn nhỏ hơn cả một cái móng chân chú mèo con mới sinh.
Cũng muốn ai đó ôm tôi như vậy, tôi nghĩ mình nên đòi hỏi cái ôm đấy từ bọn họ. Nghĩ là làm, tôi chen chân vào giữa lồng ngực cả hai.
Ôi chao sao mà ấm quá…
Tôi rên rỉ. Những tiếng cười khúc khích thân mến của loài người lọt qua hai bên tai tôi.
“ Shiro cần một cái ôm.”
Jeongguk khẳng định.
Hy vọng một lúc nào đó, loài mèo cũng có thể mỉm cười, để họ biết tôi hạnh phúc bấy nhiêu khi ở bên họ.
Thời điểm mặt trăng và những ngôi sao in hằn lên bầu trời, tôi gác cằm bên cửa sổ nhàn nhã, không ngủ. Tôi cũng chẳng cô đơn, bởi hai kẻ người đang nằm chung một cái ổ đang thao láo đôi mắt, không tài nào nhắm lại. Họ giống con chim cú, giống đến bất thường phi lý.
Cả hai bắt đầu thủ thỉ, Taehyung không hề bận tâm tôi sẽ nghe chuyện của họ.
“ Jeongguk.”
“ Dạ.”
“ Hai đứa con trai, nằm chung giường-“
“ Hơi chật hả anh ? Em xin lỗi. Để em ra sofa nằm.”
“ K-không.”
“ Ý anh là…”
“ Anh, hơi ngại…”
“ Anh dễ xấu hổ thật. Đây, em sẽ ôm anh ngủ. Anh nên tập làm quen dần. Chúng ta quen biết nhau lâu lắm rồi đó Tae à.”
“ G-Guk !”
Đôi tai sắc bén của tôi bỗng ngoe nguẩy thích thú.
—
Em ấy có chất giọng rất khác biệt, Jeongguk khi với tôi đều là một thanh âm trong trẻo, và khi có Taehyung, em sẽ dùng loại trầm thấp để trò chuyện cùng, tông giọng nào của Jeongguk cũng đều xoa dịu thính giác đối phương.
Chắc đó cũng là phần nhỏ những điều cậu ấy thích Jeongguk.
“ Này Taehyung, cậu thích Jeon đúng không ?”
Tôi nhắm nghiền mắt, tận hưởng hơi ấm của than hồng lụi tàn, đã quá già để lo lắng cho mọi thứ xung quanh, nhưng Taehyung là ngoại lệ trong thế giới của tôi.
Không nghe tiếng cậu đáp lại lời, tôi đành mở con đôi con người sắc lẹm trong bóng tối ra, quan sát cậu cũng đang lười biếng nằm nghiêng người vuốt ve bộ lông tôi.
Cậu giỏi che giấu, nhưng hai cái tai bé xíu của cậu đang đỏ dần. Con người thật kì lạ.
“ Mình không biết nữa.”
“ Có lẽ…”
“ Nhưng mình thể hiện điều ấy rõ ràng thế sao ?”
Tôi ngáp dài. Cọ đầu vào sinh vật to lớn để an ủi.
“ Tôi đơn thuần chỉ là một con mèo hoang. Cậu không nhất thiết phải bận tâm đến thế.”
“ Nhưng.”
“ Có vẻ như Jeon cũng thích cậu lắm.”
“ Có vẻ như, mình cũng thích em ấy lắm…”
Lần đầu tiên, tôi thấy nụ cười Taehyung rạng rỡ tới nhường ấy, đủ thắp sáng một căn phòng. Lần đầu tiên, tôi làm cậu ấy hạnh phúc nhiều vậy.
—
Tồi tệ lắm. Taehyung nhà tôi buồn rồi.
Tại sao cậu lại buồn ? Taehyung dấu yêu của tôi ơi ?
Tôi thật muốn hoá to lớn, để ôm cậu vào lòng như cách em ấy đã từng làm. Nhưng tôi không thể, tôi sẽ chỉ biết ngước mắt nhìn, và chạm nhẹ mọi phần cơ thể cậu an ủi.
“ Cậu buồn bởi không có quần áo mới sao ?”
Đối với tôi, cậu vận cái gì cũng xinh cũng đẹp.
Cậu lắc đầu, bảo rằng không phải đâu.
“ Hay cậu đánh lạc mất thứ gì của mình.”
Tôi sẽ tìm lại cho cậu. Tôi hứa đấy.
Cậu lại lắc đầu, bảo rằng không phải đâu.
“ Hay hôm nay Jeongguk không ôm cậu ?”
Cậu không lắc đầu, cũng chẳng gật.
“ Em ấy. Thích ai đó rồi.”
“ Cậu sắp rơi nước mắt.”
“ Ừ. Mình sẽ chẳng bao giờ được khóc, vì mình là con trai.”
Cậu hoàn toàn được phép khóc ấy chứ, tôi nghe bảo, bởi lẽ sinh vật nào cũng có tuyến nước mắt, cũng đâu thể không khóc suốt quãng đời. Đến một lúc nào đó, sẽ tự vỡ oà mà thôi.
“ Nhưng mình không thể không khóc, vì mình thích em nhiều lắm.”
Kim Taehyung thích Jeon Jeongguk nhiều tới mức đó.
À, hoá ra.
Tôi lại quên mất.
Con người không giống loài mèo, họ không buồn vì không có sữa tươi hay cá nướng, không buồn vì bị nhốt trong lồng một ngày trời không được ra bên ngoài kia rong ruổi, họ chỉ đơn giản buồn, vì người mình thích đến muốn phát khóc không thích lại mình mà thôi.
Tôi làm gì cho cậu được đây ?
Chẳng làm gì được, tôi bèn ngồi cạnh cậu suốt buổi chiều râm ran mưa. Ngắm nhìn tí tách từng giọt nặng trĩu. Vài chỗ trên đỉnh đầu tôi ướt nhẹm chẳng phải bởi mưa, mà vì nước mắt của Taehyung. Tôi chẳng lấy đó làm phiền hà.
“ Shiro đói chưa ?”
“ Tôi chẳng biết nữa. Khi thấy cậu khóc, tôi không muốn ăn cá nướng và uống sữa tươi.”
—
Rất lâu những ngày sau, tôi chẳng bao giờ biết Taehyung có gặp lại Jeongguk hay không. Cậu bảo đó là cảm xúc điên rồ lắm, thật khó để tôi hiểu, lại càng khó hơn để cậu hiểu. Cậu chẳng dám đối mặt em ấy, chẳng biết bởi vì gì.
“ Này Shiro, loài mèo cậu yêu đương như thế nào ? Có cảm xúc hụt hẫng như con người không ?”
“ Có đấy chứ. Mấy nàng mèo tiểu thư đỏng đảnh rất hay thích làm nát tan trái tim các chàng mèo khác.”
“ Mình có nên cảm thấy may mắn vì không làm mèo không nhỉ ?”
“ Tôi nghĩ làm con người rất khó khăn ấy chứ.”
“ Khó khăn hơn nhiều khi thích một người nào đó.”
“ Sao cậu không thử gặp em ấy một lần.”
“ Mình hơi sợ.”
“ Tôi đi cùng cậu.”
Cậu ấy mân mê vết sẹo cách trên mắt phải tôi, như muốn thoả lấp làm lành lặn vết sẹo ấy.
“ Thế tốt quá rồi. Cảm ơn Shiro.”
—
Mãi đến tận nhiều ngày tới.
“ Đi thôi.”
“ Đi đâu cơ ?”
“ Gặp Jeongguk.”
“ Tôi tưởng cậu sẽ chẳng bao giờ nghĩ tới việc đó.”
Taehyung cho tôi vào ba lô cậu ấy, vắt vẻo, tôi nghễnh ngang chúi đầu ra phía ngoài. Tầm nhìn khác xa nhiều so với những ngày tháng tôi đi bên dưới chân người.
Hôm nay, Taehyung có hẹn với Jeon Jeongguk.
Cả hai có thể như đôi mèo lần đầu yêu, sẽ hò hẹn nhau trên nóc nhà, quấn đuôi vào nhau, cạ mũi và liếm nhau đầy thắm thiết.
Nhưng Kim Taehyung và Jeon Jeongguk không hò hẹn trên nóc nhà, không quấn đuôi, cạ mũi hay liếm nhau.
Mọi người đang ngoái nhìn theo tôi, và tôi thì đang ngoái nhìn Jeongguk.
Tôi không biết vẻ mặt Taehyung lúc này là gì ? Buồn, hay vui đây ? Có thể là không chút gì động đậy trên cơ mặt.
Tôi mải đếm, nên không thể nghe thấy cả hai người nói gì.
Một, hai, ba, bốn…chín mươi tám, chín mươi chín…
Nhiều quá.
Em ấy đem theo những chín mươi chín bông hoa hồng, giấu nhẹm sau tấm lưng áo khoác rực rỡ nắng vàng.
“ Một tí nữa mình đến thư viện của trường nha.”
“ Anh hy vọng mình sẽ kiếm được cuốn sách hoàng tử bé.”
Họ im lặng. Không gian cả hai như ngưng đọng và chẳng liên quan tẹo nào đến thế giới ngoài kia. Đôi khi, Taehyung và Jeongguk cũng có bầu trời riêng của họ.
“ Tại sao chúng ta lại tránh mặt nhau một thời gian vậy ?”
“ Do chúng ta bận cả thôi. Đừng buồn em nhé.”
“ Liệu em có làm anh giận không ? Anh có ghét em không ?”
“ Không. Sẽ thật ngốc nếu em nghĩ anh ghét em. Anh thích em còn chẳng hết nữa mà. Em là bạn thân nhất của anh.”
Cả hai duy trì âm thanh bình yên ở đôi mắt nhau rất rất lâu.
“ Này Tae.”
“ Em từng nói có người mình thích rồi. Ý em không phải là sự đơn thuần trong cảm xúc…”
“ Anh nhớ.”
“ Mừng vì anh còn nhớ.”
“ Em t-thích…”
“ Anh.”
“ Em thích Taehyung.”
Giọng em trong trẻo hơn tất thảy, hơn cả mấy nhóc chim sẻ gan nhỏ, như dòng sông, như làn gió mơn mởn lên bộ lông tơ này, như bầu trời vào ngày hôm nay.
“ Em thích Taehyung nhiều lắm, cái kiểu muốn mỗi ngày hôn anh và âu yếm anh muốn chết đi được, cái kiểu muốn anh lọt thỏm trong chiếc áo quá khổ của em, cái kiểu muốn nắm tay anh khi dắt anh qua đường đó…”
Ôi chao sinh vật khi rơi vào trạng thái tình yêu, thì cũng đều ngốc nghếch như nhau, cũng đều mùi mẫn đến nhường ấy, và rất đỗi chân thành.
“ Tặng anh nè. Anh không đồng ý cũng chẳng hề chi đâu. Em buồn chút xíu rồi sẽ thôi à.”
Này, là em đang nói dối phải không ? Thích một người mà bị từ chối, cớ nào em lại buồn chút xíu. Khéo em sẽ khóc ngay trên đường về nhà, còn nhiều hơn Taehyung vật vã sưng vù bọng mắt ngày hôm kia ấy chứ nhỉ ? Vì tôi biết, em thích Taehyung lắm mà.
Em đẩy những cành hồng về phía Taehyung, chúng lay khe khẽ dưới gió và dưới tình yêu của Jeongguk.
“ Không. Anh cũng thích em vậy mà, tương tự như cách em thích anh.”
Họ đan chặt tay nhau thế thôi, Jeongguk nghiêng đầu mình, và giữ chúng ở đó trong giây lát, hàng mi em run run khi khép lại chúng. Kỳ lạ lúc đó tôi không thể nhìn thấy gì cả, nên tôi trèo khỏi ba lô đầy nhẹ nhàng để không cố phá vỡ bức tranh động đó.
Và họ để môi mình chạm lên nhau, thật lâu. Mắt tôi mở to, chẳng biết vì cái gì thôi thúc.
Lần đầu tiên tôi thấy loài người thật sự trao cho nhau tình yêu.
Nhiều tháng ngày về sau, tôi có hỏi lý do tại sao em lại tặng cậu ấy chỉ duy nhất chín mươi chín đóa hoa mà không tròn trĩnh một trăm. Taehyung đỏ rơn hai bầu má tròn, khe khẽ cắn cái vành tai Jeongguk lúc em còn nằm ngủ say và rúc vào bên trong chiếc áo bông dày hai người mặc chung.
“ Em ấy nói với mình, mình là bông hoa cuối cùng trong tim em.”
Mọi sự kiện và những chi tiết xảy ra đều là hư cấu, hoàn toàn không dựa trên lịch sử, đời thật.
Hiên viên hoàng đế của triều đại mới – Tuấn Chung Quốc, từ nhỏ đã khí chất anh tuấn bất phàm, nói thế nào khi hắn nhậm chức năm mười lăm tuổi, không phụ thân phụ mẫu, nhưng liền khiến cả một triều đình phải cúi đầu sát đất ngàn trượng tôn kính từ trong tâm, nhãn long cứ vậy mà liên liên khoái trá quét qua bọn gian thần từ trên xuống dưới không một mảnh hở.
Đất nước dưới sự cai trị của vị hoàng đế trẻ tuổi minh mẫn này lại thêm phồn thịnh, nhân dân ấm no.
Ấy vậy mà, thiên hạ truyền tai nhau chưa từng thấy một hình dáng của bóng hồng khuê nữ nào lả lướt bên cạnh Tuấn Chung Quốc, nói rằng người là kẻ lãnh cảm, hay thậm chí tệ hơn là cực kỳ chán ghét nữ nhân. Tin như thế rồi truyền vào náo khắp cung, từ quan thần đến nô tì cố giấu diếm chuyện đến tai Tuấn Chung Quốc. Mà nói Tuấn Chung Quốc không biết là nói dối, nhiều lần các đại thần nhã ý đưa ra biện pháp hòng mong dẹp tan những lời xằng bậy, nhưng Tuấn Chung Quốc chỉ cười nhạt rồi phất tay bảo phỉ phui bỏ đi.
Bảo phỉ phui bỏ đi, không phải Tuấn Chung Quốc không muốn náo loạn đến đời sống chúng sinh, hay hắn nghĩ chuyện thế nào rồi cũng im lặng mà trôi qua, đúng hơn là hắn y như lời của thiên hạ.
Hắn không biết mình có lãnh cảm hay không, vì từ xưa nay, hắn đều lánh xa nữ nhân ngay khi vừa thấy, chán ghét việc kết duyên cùng nữ nhân, chưa một lần nghĩ tới sẽ lập hậu cùng ba ngàn phi tần rồi chàng chàng thiếp thiếp triền miên tháng này qua năm nọ. Mà quan trọng hơn cũng không ấn tượng với nam đồng nào. Hắn thiết nghĩ, chẳng lẽ ý nhân của hắn không thuộc trần gian ?
Tuấn Chung Quốc nửa đêm nằm nhớ lại ba tháng trước linh đình yến tiệc, nàng ái nữ của Đông Cứ tể tướng cứ vậy mà giả vờ quá chén khi nhấp môi chưa đến nửa ly rượu đào, mặc nhiên trong sự cổ vũ âm thầm từ người cha mình mà đổ ập lên người hắn, cái miệng luyên thuyên cạ cạ đôi gò bồng vào tay hắn. Nếu Tuấn Chung Quốc không nể tình Đông Cứ tể tướng có công phò trợ phụ vương hắn ngày trước, không thì hắn tru di tam tộc vì tội phạm thượng khi quân rồi. Phải nói Tuấn Chung Quốc khi đó chưa bao giờ kinh hãi đến vậy, thân thể cứng đờ như gặp phải yêu quái, mắt thao láo còn không chớp nổi.
Ngày mai còn có buổi đi săn, hắn nghĩ tới nàng ái nữ Đông Cứ đó mà không sao ngủ nổi.
***
Trời hôm nay thoáng đãng đẹp đẽ, nắng dịu nhẹ gió thổi lồng lộng, vừa vặn thích hợp cho buổi đi săn.
Tuấn Chung Quốc không thích có người làm phiền hắn lúc săn bắt, hắn ung dung một ngựa một mình, dù sao đây cũng là mộc lâm viên của triều đình, nếu có mối nguy hiểm thì đích thân Tuấn Chung Quốc loại trừ.
Mải mê săn bắt chừng nửa ngày trời, bên tai bụi cây là tiếng xạc xào, Tuấn Chung Quốc tính vươn cung nhắm vào. Một con nai lông như đốm lửa nhỏ xộc thẳng vào hắn, mà bất ngờ hơn, là có thân ảnh nhào đến che lấp con nai nhỏ.
Hắn thở dài, nhìn con nai nhỏ chạy mất tám ngàn thước không buồn đuổi theo.
Một giọng nói trong lanh lảnh vang lên.
“ Hoàng thượng. N-người không sao chứ ?”
Đối diện Tuấn Chung Quốc là một thái giám ngã chổng mông vào đống lá rụng, lồm cồm chạy tới hắn. Bỗng nhiên hắn cảm thấy nực cười, chả lẽ thái giám này lo sợ một con nai nhỏ ám sát hắn sao.
“ Ta không sao. Ngươi mới có sao.”
“ Người không sao là tốt rồi. Hì.”
Chỉ là một con nai con còn không có khả năng tự vệ…
Tuấn Chung Quốc từ trên cao lưng ngựa, cúi đầu quan sát kĩ người trước mắt. Tuy là bộ dạng hơi lấm lem, cũng không thể nào che lấp nổi sự xinh đẹp ấy. Mắt phượng lóng lánh lệ mang đầy ý cười, gò má đầy hồng hồng, môi đỏ nhuận như cánh anh đào. Cả người nhỏ nhắn lọt thỏm trong lớp áo dày, tỏa ra tư vị thanh thoát lại đáng yêu.
Tuấn Chung Quốc bỗng nhiên lại nổi lên tà ý kỳ lạ mà trước giờ hắn chưa từng có.
“ Ngươi tên là gì ?”
“ Bẩm hoàng thượng, nô tài tự là Thái Hanh, Kim Thái Hanh.”
“ Được rồi. Ngươi vừa nãy coi như là có lòng bảo vệ trẫm khỏi một con nai-“
Nói đến đây đến Tuấn Chung Quốc cũng không ngăn được mình phì cười, nhìn tiểu thái giám tai đỏ rực lúng túng cúi đầu thấp lại càng làm hắn vui vẻ.
“ Người không đi săn nữa sao ?”
Trông thấy Tuấn Chung Quốc dắt ngựa quay về, Thái Hanh ba chân bốn cẳng đuổi theo.
“ Ngươi phá hỏng tâm trạng ta rồi.”
Tưởng rằng hoàng thượng tôn kính đã nổi giận, hắn vừa phi ngựa chầm chậm, vừa nén cười thành tiếng, vì phía sau là Thái Hanh đang không ngừng đuổi theo luôn miệng tạ tội với hắn.
Qua mấy ngày từ sau buổi đi săn đó, cuồng quay chuyện triều đình khiến Tuấn Chung Quốc cũng dần quên lãng đi thái giám họ Kim đáng yêu kia.
Ắt vậy mà hôm nay chầu triều, từ người trẻ như hắn cho đến các bậc thượng hiền bô lão, đều không thể đưa ra cách giải quyết nào thích hợp.
“ Bẩm hoàng thượng, cống phẩm sính lễ cùng bức tâm thư từ công chúa Cố Lặc Trát Dĩ Na Y đã được đưa đến trước cung. Tuyệt nhiên không thể trả về.”
Phụ chính đại thần lên tiếng.
“ Hoàng thượng. Đây không khác là thái độ mong muốn sáp nhập với vương triều của chúng ta, chi bằng người hãy đưa ra lời từ chối.”
“ Khanh nghĩ thế nào mà từ chối. Quân Mông là hung hãn bậc nhất, nếu có mệnh hệ gì xảy ra, e rằng đến phụ vương ta trên trời cao cũng không che chở nổi.”
Cả triều đình im ắng, lại cái giọng nói lanh lảnh quen thuộc vọng lên.
“ Hoàng thượng hoàng thượng. Công chúa Cố Lặc Trát Dĩ Na Y nổi tiếng là lòng tự tôn cao, đời nào mà nàng chịu làm phi thứ, mà phụ vương nàng lại rất thương nàng. Chi bằng bây giờ người cứ nói lại với họ rằng người đã lập hậu, nếu nàng chịu nguyện làm một tiểu phi thì sẽ tính chuyện tiếp. Nhưng thần nghĩ chuyện đó sẽ không đời nào xảy ra đâu.”
Cái đầu nhỏ ló ra, khúc khích cười như thể chuyện chỉ cỏn con bé tí.
“ Kim Thái Hanh ?”
Tâm tình rối ren của Tuấn Chung Quốc nhanh chóng được xoa dịu, ngờ đâu cách giải quyết lại đơn giản đến mức ngốc nghếch như thế này mà chẳng một ai thật sự nghĩ ra, gấp rút gọi bộ quan văn đáp lại thư từ của công chúa Cố Lặc, nhanh chóng bãi triều, lệnh cho Kim Thái Hanh đi theo mình trong hàng ngàn ánh mắt đủ loại suy nghĩ của quan thần trong triều.
Thái Hanh lại như lần đầu gặp Tuấn Chung Quốc, tò tò sau hắn, nhấc tà áo, thở hồng hộc mà chạy theo Tuấn Chung Quốc.
Bước chân hắn dài quá, bộ dáng lại nhẹ nhàng ung dung như dưới gót nở rộ từng đài sen, thật sự là trái ngược Kim Thái Hanh chạy theo cũng không kịp. Đúng là người sinh đã xưng vương, đến từng bước đi cũng khác biệt với người khác.
Mà không ngờ đến lúc dừng chân, trước mắt y lại là bốn chữ to đùng Thưởng Xuân Nguyệt cung.
“ T-Thưởng Xuân Nguyệt cung…”
Chỗ này là nơi hoàng thượng cùng phi tần mỹ nữ ái ân, mà chắc chắn Tuấn Chung Quốc chưa một lần đi tới. Làm sao có thể hôm nay lại dẫn Kim Thái Hanh đến chỗ này.
“ Hoàng thượng…”
Tuấn Chung Quốc đẩy Thái Hanh vào bên trong, khóa chặt cửa lại. Y cảm thấy điều không lành sắp xảy ra, khí thế áp bức từ bậc đế vương khiến Thái Hanh phải rụt vai co người như một vật nhỏ.
“ Thái Hanh. Biểu hiện vừa rồi của ngươi rất xuất sắc, ta sẽ ban thưởng cho ngươi sau. Nhưng mà, trẫm cũng muốn ngươi giúp trẫm việc này.”
“ Vậy…vậy. Phụng sự Tuấn đế là bổn phận của nô tài. Người cần Thái Hanh làm chuyện chi ?”
Kim Thái Hanh tràn đầy hưng phấn.
“ Cái này, không hứng thú được với nữ nhân.”
Y liếc nhìn theo hướng tay của hắn.
Kim Thái Hanh tràn đầy hưng phấn, liền biến thành Kim Thái Hanh tam quan sụp đổ.
Trông thấy Thái Hanh bất động, Tuấn Chung Quốc cũng thôi làm khó vị tiểu thái giám này.
“ Trẫm cùng lắm trêu ghẹo ngươi một tí.”
Hơi thở Thái Hanh lúc ấy mới trở lại hoàn toàn.
“ Trong cung này không quá rộng lớn, cũng không gọi là nhỏ, người ta nói ba lần là hữu duyên, nhưng hai lần ngươi đối diện với ta, đều là hai lần khiến trẫm có hứng thú, thậm chí trẫm tin rằng cũng sẽ có lần thứ ba. Hay là như thế này đi, ta cho ngươi được kế bên ta mà tiện bề hầu hạ, từ chuyện triều đình đến chuyện riêng tư.”
Tuấn Chung Quốc vừa dứt lời, liền thấy đôi mắt phượng kia mở to sáng ngời, gò má lại ửng hồng. Trông như con cáo nhỏ thấy đĩa thịt gà trước cửa, lại ngập ngừng sợ sệt. Hắn thầm nghĩ, tiểu thái giám này cùng lắm vẫn là nam, chỉ là bị mất đi cái đó thôi, tại sao bộ dạng đáng cưng đến mức khiến người ta sinh ra hảo cảm muốn bảo bọc thế này. Trời sinh đã vậy rồi sao.
“ Đa tạ hoàng thượng, nhưng Thái Hanh thần, chuyện chi cũng được, nhưng e rằng thần không đủ năng lực ở chuyện riêng tư đó…”
Hầu hết thái giám đều là những người rành rọt chuyện phòng the của đế vương, nhưng Thái Hanh không phải là một trong số đó.
Tuấn Chung Quốc phất tay.
“ Thôi thì ta cũng không câu nệ việc phòng the, đến một người thê thiếp ta còn không có thì nói chi đến cái chuyện đó. Từ nay về sau Kim Thái Hanh ngươi chỉ cần ở bên ta là được rồi.”
“ Đa tạ hoàng thượng.”
Kim Thái Hanh ngày hôm đó dập đầu tạ lễ với Tuấn Chung Quốc, khéo cả triều đình cũng phải nghe thấy tiếng y.
***
Ngày lại qua ngày, Kim Thái Hanh đều bên cạnh Tuấn Chung Quốc, dịu dàng ngoan ngoãn chăm lo đủ chuyện trên đời giúp hắn. Hắn sáng sớm mở mắt là Thái Hanh, ăn cơm là Thái Hanh, đọc sách cũng là Thái Hanh bên cạnh, đến khi đất trời tối mịt không ngủ được vẫn là hắn đòi Thái Hanh cùng đi ngắm trăng đàm đạo ở vườn thượng uyển.
Một tiếng Thái Hanh, hai ba tiếng Thái Hanh đâu rồi. Thật sự giờ đây nói Tuấn Chung Quốc mất đi Thái Hanh kề bên thì hắn sẽ rầu rĩ vô hạn.
Mà Tuấn Chung Quốc dạo này lại càng để ý vị tiểu thái giám kề cận bên mình cực kỳ đặc biệt.
Mỗi khi y đều có việc gì phải rời hắn, trở lại đều thấy y nhỏ thó bị bọn thị vệ binh lính trai tráng vây đầy xung quanh không còn đường lui. Chả trách chi vì Thái Hanh cực kỳ cực kỳ khả ái, cực kỳ xinh đẹp, thậm chí nói hơn cả nữ nhân càng không ngoa. Tên thị vệ, tên binh lính nào mở miệng trêu ghẹo lập tức lại đỏ mặt thỏ thẻ “kì cục, đừng có chọc ta nữa.” Nói thế có tác dụng gì không ? Có tác dụng gì đâu chứ ? Khiến bọn họ được đà làm càn mà thôi. Tuấn Chung Quốc lúc đó nhịn không nổi mà hướng ánh mắt tràn ngập sát khí lên bọn họ.
“ Hoàng thượng. Người phiền lòng Thái Hanh ở điểm nào sao ?”
Chỉ trách khanh là quá xinh đẹp.
Hắn nhủ thầm, chỉ hừ một tiếng, không đáp lại Thái Hanh.
Nhận thấy hắn trong lòng không vui, Thái Hanh cũng chẳng dám hó hé tiếp nửa lời.
Tuấn Chung Quốc nhớ lại, đang họa tranh thủy mặc yên yên tĩnh tĩnh mà lòng dậy sóng không thôi. Bỗng dưng muốn quay sang Thái Hanh trách mắng vô cớ, ngờ đâu lại ngắm bộ dạng ngồi kế bên ngoan ngoãn chuyên tâm mài mực cho hắn, tâm tình hắn mềm lại như nước.
“ Thái Hanh.”
“ Hoàng thượng gọi thần ?”
“ Khanh nói trẫm nghe. Chắc hẳn bọn nam nhân trong cung này, rất vô cùng say mê để khanh vào mắt đúng không ?”
“ Hoàng thượng. N-người tại sao lại nghĩ vậy chứ ? Không có đâu. Hoàn toàn là hiểu lầm.”
“ Mấy tên thị vệ đó, có người nào lọt vào mắt xanh khanh chưa ?”
“ Thần không có mà. Thật sự không có.”
Thái Hanh nghĩ mạng mình đã tận, chọc phải kẻ nào rồi để bây giờ hoàng thượng nghĩ mình thông dâm trong cung với thị vệ.
“ Hanh nhi.”
Giọng hắn vừa cứng rắn lại vừa nhu hòa.
“ Ta gọi khanh là Hanh nhi có được không ?”
Mặc cho Thái Hanh đang ngây ngốc có mở lời chấp thuận hay không, Tuấn Chung Quốc liền liếng thoắng.
“ Hanh nhi, sau này đừng quá gần gũi với kẻ khác được không ?”
“ T-tại sao hoàng thượng lại muốn vậy ?”
“ Trẫm không thích nhìn Hanh nhi cười đùa với kẻ nào khác ngoài trẫm. Trẫm chỉ muốn Hanh nhi với một mình trẫm, với một mình trẫm mà thôi. Hanh nhi hiểu mà.”
Hoàng thượng trở nên trẻ con lạ lùng như vậy, suy cho cùng cũng có nguyên do.
Thái Hanh bật cười thẹn thùng gật gật đầu, khuôn mặt che sau vạt y trang bạch khiết đơn thuần, như một đóa hoa ly giữa sương sớm. Ánh mắt nửa điểm không dám đáp lại Tuấn Chung Quốc. Ý tứ đối phương ra làm sao, cả hai đều thấu rõ.
“ Thật ra thần cũng có rất nhiều chuyện muốn nói với người. Chỉ cần người hứa đừng giận Thái Hanh.”
Tiếu ý ngập tràn. Giờ đây giữa hai người chẳng còn nặng nhẹ quần thần với nhau.
“ Trẫm hứa.”
Tuấn Chung Quốc đáp lại ngay mà không suy nghĩ.
“ Thật ra…thật ra lúc tịnh thân…thần đã che mặt bằng mạng, sau đó chuốc rượu vị tịnh sư nọ, sau cùng chạy trốn để lại đống bạc và lá thư, giả vờ nói là không muốn làm hoạn quan nữa, rồi thần lén vào đây, nên đâu có ai phát hiện. Thần ban đầu cũng chỉ là một thái giám nhỏ vào cung tìm phú quý, lại không tránh được ức hiếp bắt nạt, thần coi như chỉ còn cách nhờ sự chở che của hoàng thượng mà thôi. Thần nghĩ cùng lắm kề cạnh bên hoàng thượng thì sẽ yên ổn, nhưng lại không nghĩ bên người lại hạnh phúc đến nhường ấy. Người nói xem, thần chẳng phải là tu tám kiếp mới được may mắn vậy sao ?”
Thái Hanh đem tâm tư mình nói hết, y khép mi, quan sát tâm tình biểu cảm đang không ngừng biến hóa trên gương mặt nọ mà khóe môi không ngăn được nhếch lên.
“ Người ta là rất thông minh và hiểu chuyện phải không ? Ít nhất là người ta còn để lại số vàng bạc kha khá bồi đắp cho tịnh sư kia nữa ha ha.”
“ Ừ. Rất thông minh và hiểu chuyện.”
Tuấn Chung Quốc đột nhiên mỉm cười khiến Thái Hanh ngây ngốc, không nghĩ vị hoàng thượng này lại có nụ cười thuần khiết đến vậy, lại còn có răng cửa như một con tiểu thố, nói Tuấn Chung Quốc bây giờ là hài tử thì Thái Hanh cũng răm rắp tin.
“ Ui cha. Người lúc cười rộ lên, y như một tiểu bạch thố vậy. Thật đáng yêu biết bao.”
Thái Hanh nói rồi tay không quá phận, choàng qua sau gáy hắn, nhè nhẹ kéo hắn vào trong lồng ngực mềm mại nọ. Không phải là phạm tội khi quân, mà là từ trước đến nay hay sau này, chỉ có một kẻ tên là Kim Thái Hanh mới có riêng ân sủng này từ Tuấn đế. Cỗ mùi hương thơm phức hoa linh lan từ Thái Hanh bao quanh khiến Chung Quốc chìm đắm, hắn mê muội, ép vào lồng ngực Thái Hanh sâu hơn, ngả đầu tham lam hít hà mùi hương của ái nhân dịu dàng trong mộng.
Chung Quốc siết eo nhỏ mềm mại kia, tay luồn vào tóc lụa mượt mà của y ôn nhu vuốt lấy, ôn nhu chơi đùa.
“ Ta biết ta vẫn còn rất nhỏ tuổi, thậm chí còn nhỏ hơn Hanh nhi đây, nhưng trọng trách gánh vác thì rất lớn. Ta tưởng chừng nếu ta không tiếp tục tận lực cống hiến chăm lo cho đất nước, thì trong nội ngày mai tất cả phồn thịnh rồi cũng hóa thành tro tàn. Ta thực sự, ta thực sự rất phiền lòng…”
“ Thần biết chuyện triều chính luôn làm người đương vô cùng mỏi mệt. Nếu người muốn thần làm gì cho người, người cứ nói.”
Tuấn Chính Quốc nghĩ ngợi một hồi.
“ Ta muốn Hanh nhi mỗi ngày hôn ta năm mươi cái.”
“ Được.”
“ Ta muốn Hanh nhi ngủ chung với ta, dỗ ta ngủ.”
“ Đ-được…”
Tuy ngoài miệng chấp thuận, nhưng đầu óc Thái Hanh nhiễu loạn liên hồi. Cái gì là Hanh nhi mỗi ngày hôn ta năm mươi cái, cái gì là Hanh nhi ngủ chung với ta…
“ Ta muốn Hanh nhi gọi ta là Quốc Quốc.”
“ Được- K-không được-“
Thái Hanh lắp bắp, hắn nhanh chóng cầm lấy đôi bàn tay đang xua kịch liệt của y.
“ Vậy phu quân thì sao ? Hiền thê Hanh nhi.”
Thái Hanh ngượng ngùng nhỏ giọng.
“ Lại trêu ghẹo. Thần có phải là hiền thê của người đâu…”
“ Hanh nhi làm sao không phải là hiền thê của ta. Trẫm đây mới hẵng thân mật cùng Hanh nhi một tí, nắm tay một tí, ôm eo một tí, đòi hôn hôn một tí, dung nhan kiều lệ này bỗng nhiên đỏ hực rồi tính cắp đuôi bỏ chạy. Như thế há chẳng phải chỉ hiền thê của trẫm mới biểu hiện như vậy, chẳng phải rất đáng yêu sao ? Đúng không Hanh nhi bảo bối ?”
Hanh nhi, rồi đến hiền thê, sau đó là bảo bối, tiếp theo người còn muốn gọi thần là cái gì nữa đây ?
“ Người là đang lợi dụng dáng vẻ khổ ải sầu bi mà đùa bỡn thần. Không chính trực, không quân tử !”
“ Trẫm chính trực hay không, quân tử hay không thì nơi khuê phòng hoa chúc Hanh nhi đây tỏ tường sao ?”
Lần đầu tiên trong đời, Tuấn Chung Quốc cười sảng khoái đến thế, ôm Thái Hanh đang ngồi trong lòng mà tâm can hắn như nở rộ ngàn đóa hoa.
“ Hanh nhi, chữ ái có nghĩa là gì ?”
Thái Hanh ngẫm nghĩ một lúc, lấy bút viết thật lớn chữ “ái” trên giấy. Đầu nghiêng nghiêng chiêm nghiệm.
“ Chữ ái thần thấy thật rất bao la ý nghĩa, như tình yêu trên thế gian này vậy. Chữ ái phía trên là chữ trảo, tiếp đến là chữ mịch, ý là che đậy che chở, phía dưới là chữ tâm, rồi cách họa chữ tòng, là hai chữ nhân đi với nhau. Cũng có thể hiểu gian khó đến mấy, phu thê lấy chân tâm che chở cho người ta yêu thương. Ấy chính là ái.”
“ Hoặc chữ ái thì là chữ thọ tách ra để một chữ tâm xen giữa, phu thê đồng lòng đi với nhau qua hết năm tháng. Ấy chính là ái.”
Hắn không nhịn được dáng vẻ lúc này của Thái Hanh, từ trong say mê mà thổ lộ.
“ Ta đối với Hanh nhi. Ấy chính là ái.”
“ Thần đối với hoàng thượng. Ấy cũng chính là ái…”
Buổi chiều họa tranh ở vườn thượng uyển ngày hôm đó dạt dào gió xuân.
***
Ngày hôm nay là sinh thần của Tuấn Chung Quốc, ồn ào náo náo nhiệt nhiệt. Hắn ngồi trên cửu đỉnh xem mọi thứ trong mắt đều chán chường, tệ hại nhất hôm nay, mười mấy trưởng nữ ái nữ quận chúa gì đó như kiến bâu lấy hắn giống một cái màn thầu thơm ngon. Hại hắn khó chịu trăm bề với Thái Hanh, Tuấn Chung Quốc nhìn y bị một nữ nhân không biết trái phải khinh thường đẩy ra, không nén nổi tức giận cảnh cáo toàn bộ đám nữ nhân đó.
Bọn họ bắt đầu xì xào.
“ Thanh Hà tỷ tỷ, vừa rồi tỷ chứng kiến được loại chuyện gì không ? Nàng khuê nữ của vương gia động đến một tiểu thái giám, mà lại khiến hoàng thượng như vậy.”
“ Không chừng tên thái giám đó là nam đồng của hoàng thượng…vậy ra những lời đó là đều thật sao…thật sự bất công !”
Hắn nghe cái gì đều nghe hết rồi, mắng thầm họ bề ngoài lộng lẫy cao quý nhưng lòng dạ còn thua cả một con chồn.
Tuấn Chung Quốc nhàn nhạt liếc qua Thái Hanh đứng bên cạnh, xem sắc mặt của y, nhỏ giọng an ủi.
“ Khanh đừng để ý mấy lời xấu xí đó của các nàng ta. Bọn họ cùng lắm son phấn như vậy mà còn không thể bằng khanh, nên sanh ra ghen tức mà thôi. Mà ta thì thích những gì xinh đẹp thuần khiết nhất.”
Bất quá thà hắn lặng yên ngắm y như vậy, cũng cảm thấy tâm trạng tốt hơn, không lãng phí thời gian, thật rất yên bình.
Hắn kéo tay Thái Hanh, ghé sát tai thủ thỉ.
“ Hanh nhi. Có chán không ?”
Y lắc lắc đầu, nhu thuận mỉm cười.
“ Không chán. Rất vui mà. Hôm nay là sinh thần của người.”
Thái Hanh thấy hắn mè nheo, nhích lại gần bên hắn một chút, bàn tay thon dài của y nhìn trông có vẻ lớn, nhưng khi co lại chẳng khác hài tử mười tuổi là bao. Y len lén nắm lấy ngón út Tuấn Chung Quốc, nắm tay nhỏ xíu bao lấy ngón tay út của hắn.
Vạn tiễn xuyên tim Tuấn Chung Quốc.
“ Hoàng thượng đừng quấy, ta liền gọi người là p-phu q-qu-quân…”
Tuấn Chung Quốc thời điểm đó cực kỳ thảng thốt, như muốn nhảy dựng bay khỏi triều đình đáp lên cung trăng hỏi nàng Nguyệt Nga giã gạo cùng hiền thê mấy ngày mấy đêm mới đủ.
“ Ta không quấy ta không quấy. Chỉ cần Hanh nhi gọi ta một tiếng phu quân, ta nguyện ngồi im mấy canh giờ cũng được.”
Kim Thái Hanh ngó nghiêng qua lại, ánh mắt mơ màng, ghé đầu vào tai Tuấn Chung Quốc. Trầm trầm lãng lãng ngọt nị, tựa cánh bướm đập trong đêm thanh. Lại phả hơi nóng ngập ngừng, quyện cùng hương linh lan kiều mị. Khiến hắn bồn chồn, trái tim như vó mã Tây Phong, chạy loạn hoang dại không biết điểm dừng.
“ Phu quân…đêm nay Hanh nhi có gì không phải, mong người chỉ bảo cho Hanh nhi vậy…”
Y mới dứt lời đùa khích, đầu Tuấn Chung Quốc như vừa bị nổ uỳnh choáng váng, thật sự văng tận lên cung trăng gặp Nguyệt Nga rồi. Hắn mặt đỏ rần, đỏ từ trên xuống dưới, mường tượng đủ mọi loại chuyện trên trời dưới đất.
Có hai con thỏ.
Giã gạo liên hồi.
Giã gạo giã gạo.
Bình bịch bình bịch…
“ H-hoàng thượng ! M-máu ! Thái y-“
Thái Hanh sốt sắng lau máu trên mũi Tuấn Chung Quốc, liền bị hắn bịt cái miệng nhỏ xinh lại. Từ các quan nhân cho đến những nàng khuê nữ, thị vệ cho tới nô tì chưa hiểu chuyện gì, Thái Hanh đã bị hắn kéo đi.
“ Các khanh cứ vui vẻ thưởng rượu. Trẫm có chút chuyện.”
“ Hoàng thượng-“
“ Kẻ nào còn nhiều lời ta liền bãi yến, lôi ra thượng đình phạt một trăm roi. L-lắm chuyện !”
Hội yến nhốn nháo lo lắng hỏi han cho Tuấn Chung Quốc. Hắn nạt lại một mảnh im thin thít, rồi rời đi. Sau đó bọn họ cũng không màng đến quá nhiều, đơn giản là không người nào muốn mình vô duyên vô cớ bị đánh vào mông một trăm roi. Thể diện thì chắc chắn cũng không còn.
“ Cái mũi ngu ngốc này rốt cuộc cũng chịu ngừng chảy máu.”
Tránh xa khỏi nơi náo nhiệt đó, Tuấn Chung Quốc cao hứng cúi đầu ngang bằng vị tiểu thái giám.
Cười cười tràn đầy tà ý.
“ Hanh nhi…trẫm- à không phu quân người đầy dơ bẩn, nóng nực, ta muốn đi tắm…”
Chớp chớp mắt tỏ vẻ vô tội.
Thái Hanh trong lòng mắng thầm, cái dạng gì mà bỉ ổi vậy nè, nhưng thật sự không hề bài xích tí nào, ngược lại thích thú. Nhân gian người ta gọi là mắng yêu đó.
“ Vậy hoàng thượng, đi thôi…”
Hắn hí hửng nối gót sau Thái Hanh đến Thanh Dục trì.
Nô tì ở Thanh Dục trì đã đổ đầy bể nước nóng, tinh dầu hoa sực nức, hơi nóng ẩm ướt bao quanh mịt mờ cả căn phòng. Thái Hanh chưa bao giờ bước chân đến đây, nên có chút không quen, liền sặc vài cái.
“ Uhm…”
Y lấy ống tay áo lau lau cái mũi.
Tuấn Chung Quốc trong lòng kêu gào thảm thiết muốn ôm Thái Hanh xoay vòng vòng.
Hắn hưng phấn nhìn Thái Hanh nhắm chặt mắt khó khăn giúp hắn cởi bỏ y phục, nhắm chặt mắt cho tới tận khi quá nửa thân hắn đã ngập nước.
“ Hanh nhi. Mở mắt ra.”
Thái Hanh giúp hắn kì cọ, nhưng vẫn một mực lắc đầu nguầy nguậy, vẫn nhắm chặt mắt, giọng nhỏ như miêu. Một lòng kiên quyết không chịu khai nhãn.
“ Kim Thái Hanh tuyệt đối không được xâm phạm long thể của hoàng th-“
Lời còn chưa nói xong, y cảm thấy mình bị một cánh tay mạnh mẽ kéo xuống bể, móng cáo nhỏ hoảng sợ tìm nơi bấu víu. Tâm thần loạn một hồi mới nhận ra mình đang ôm chặt cứng hoàng thượng người ta, mà Tuấn Chung Quốc cũng cực kỳ phối hợp nâng mảnh eo lẫn ngọc đồn căng mẩy bên dưới.
“ Ta từng nói nơi này không hề hứng thú được với nữ nhân, cũng coi như là không hề hứng thú được với bất cứ ai. Mà Hanh nhi nhìn xem, ta chỉ mới bên cạnh Hanh nhi đã không thể chịu nổi.”
Bàn tay của Thái Hanh thuận theo bàn tay hắn chi phối, đưa đến nơi tư mật cấm kỵ của hắn. Y run rẩy vô lực tựa lên bờ vai rắn chắc.
“ L-lớn quá…”
Y buộc miệng, khiến cả hai lâm vào bối rối cùng cực. Thái Hanh y phục đã bị Tuấn Chung Quốc gian manh cởi từ đời nào, lộ ra cần cổ thanh tú, da dẻ mịn màng hồng nộn ướt đẫm, mắt to nhiễm sương như sắp nhỏ lệ đến nơi.
“ Hanh nhi bảo ta dừng trêu ghẹo Hanh nhi làm sao được. Hanh nhi cũng thật là hư quá nha…”
Kim Thái Hanh không nghĩ nụ hôn đầu đời của mình lại từ hiên viên hoàng đế Tuấn Chung Quốc, cảm xúc trong y là một mớ hỗn loạn. Nhưng nhanh chóng hắn bắt đầu lộng càn trong khuôn miệng y, đôi môi mọng mềm mại câu hồn Tuấn Chung Quốc cùng cực. Hắn cắn cắn môi Thái Hanh, cắn cắn vành tai Thái Hanh, khiến y hổn hển, khiến y được đắm chìm trong bể yêu thương.
“ Hanh nhi đêm nay có gì không phải, phu quân sẵn sàng chỉ bảo.”
Nói xong tay cũng không quên ăn vụng ngọc đồn Thái Hanh mấy cái.
Tuấn Chung Quốc cùng Kim Thái Hanh…
“ Quốc…Quốc-“
Từ bể tắm đầy hoa đến kệ sách thư phòng.
Nguyệt Nga chứng kiến tất thảy.
“ P-phu quân khô- không thể-“
Từ kệ sách trong thư phòng lại quần đến long sàn buông màn rèm che.
Đâu đâu cũng nghe thanh âm trầm bổng của vị tiểu thái giám Kim Thái Hanh. Nếu không phải là Quốc Quốc thì cũng là phu quân, không Quốc Quốc hay phu quân thì cũng là ưm ưm a a.
Hiên viên hoàng đế Tuấn Chung Quốc cả đời chưa bao giờ được nếm mùi hoa linh lan sâu đậm đến như vậy.