[ Hoàng thượng, đừng cắn Hanh nhi nữa ] – guktae 🥀

Mọi sự kiện và những chi tiết xảy ra đều là hư cấu, hoàn toàn không dựa trên lịch sử, đời thật.

Hiên viên hoàng đế của triều đại mới – Tuấn Chung Quốc, từ nhỏ đã khí chất anh tuấn bất phàm, nói thế nào khi hắn nhậm chức năm mười lăm tuổi, không phụ thân phụ mẫu, nhưng liền khiến cả một triều đình phải cúi đầu sát đất ngàn trượng tôn kính từ trong tâm, nhãn long cứ vậy mà liên liên khoái trá quét qua bọn gian thần từ trên xuống dưới không một mảnh hở.

Đất nước dưới sự cai trị của vị hoàng đế trẻ tuổi minh mẫn này lại thêm phồn thịnh, nhân dân ấm no.

Ấy vậy mà, thiên hạ truyền tai nhau chưa từng thấy một hình dáng của bóng hồng khuê nữ nào lả lướt bên cạnh Tuấn Chung Quốc, nói rằng người là kẻ lãnh cảm, hay thậm chí tệ hơn là cực kỳ chán ghét nữ nhân. Tin như thế rồi truyền vào náo khắp cung, từ quan thần đến nô tì cố giấu diếm chuyện đến tai Tuấn Chung Quốc. Mà nói Tuấn Chung Quốc không biết là nói dối, nhiều lần các đại thần nhã ý đưa ra biện pháp hòng mong dẹp tan những lời xằng bậy, nhưng Tuấn Chung Quốc chỉ cười nhạt rồi phất tay bảo phỉ phui bỏ đi.

Bảo phỉ phui bỏ đi, không phải Tuấn Chung Quốc không muốn náo loạn đến đời sống chúng sinh, hay hắn nghĩ chuyện thế nào rồi cũng im lặng mà trôi qua, đúng hơn là hắn y như lời của thiên hạ.

Hắn không biết mình có lãnh cảm hay không, vì từ xưa nay, hắn đều lánh xa nữ nhân ngay khi vừa thấy, chán ghét việc kết duyên cùng nữ nhân, chưa một lần nghĩ tới sẽ lập hậu cùng ba ngàn phi tần rồi chàng chàng thiếp thiếp triền miên tháng này qua năm nọ. Mà quan trọng hơn cũng không ấn tượng với nam đồng nào. Hắn thiết nghĩ, chẳng lẽ ý nhân của hắn không thuộc trần gian ?

Tuấn Chung Quốc nửa đêm nằm nhớ lại ba tháng trước linh đình yến tiệc, nàng ái nữ của Đông Cứ tể tướng cứ vậy mà giả vờ quá chén khi nhấp môi chưa đến nửa ly rượu đào, mặc nhiên trong sự cổ vũ âm thầm từ người cha mình mà đổ ập lên người hắn, cái miệng luyên thuyên cạ cạ đôi gò bồng vào tay hắn. Nếu Tuấn Chung Quốc không nể tình Đông Cứ tể tướng có công phò trợ phụ vương hắn ngày trước, không thì hắn tru di tam tộc vì tội phạm thượng khi quân rồi. Phải nói Tuấn Chung Quốc khi đó chưa bao giờ kinh hãi đến vậy, thân thể cứng đờ như gặp phải yêu quái, mắt thao láo còn không chớp nổi.

Ngày mai còn có buổi đi săn, hắn nghĩ tới nàng ái nữ Đông Cứ đó mà không sao ngủ nổi.

***

Trời hôm nay thoáng đãng đẹp đẽ, nắng dịu nhẹ gió thổi lồng lộng, vừa vặn thích hợp cho buổi đi săn.

Tuấn Chung Quốc không thích có người làm phiền hắn lúc săn bắt, hắn ung dung một ngựa một mình, dù sao đây cũng là mộc lâm viên của triều đình, nếu có mối nguy hiểm thì đích thân Tuấn Chung Quốc loại trừ.

Mải mê săn bắt chừng nửa ngày trời, bên tai bụi cây là tiếng xạc xào, Tuấn Chung Quốc tính vươn cung nhắm vào. Một con nai lông như đốm lửa nhỏ xộc thẳng vào hắn, mà bất ngờ hơn, là có thân ảnh nhào đến che lấp con nai nhỏ.

Hắn thở dài, nhìn con nai nhỏ chạy mất tám ngàn thước không buồn đuổi theo.

Một giọng nói trong lanh lảnh vang lên.

“ Hoàng thượng. N-người không sao chứ ?”

Đối diện Tuấn Chung Quốc là một thái giám ngã chổng mông vào đống lá rụng, lồm cồm chạy tới hắn. Bỗng nhiên hắn cảm thấy nực cười, chả lẽ thái giám này lo sợ một con nai nhỏ ám sát hắn sao.

“ Ta không sao. Ngươi mới có sao.”

“ Người không sao là tốt rồi. Hì.”

Chỉ là một con nai con còn không có khả năng tự vệ…

Tuấn Chung Quốc từ trên cao lưng ngựa, cúi đầu quan sát kĩ người trước mắt. Tuy là bộ dạng hơi lấm lem, cũng không thể nào che lấp nổi sự xinh đẹp ấy. Mắt phượng lóng lánh lệ mang đầy ý cười, gò má đầy hồng hồng, môi đỏ nhuận như cánh anh đào. Cả người nhỏ nhắn lọt thỏm trong lớp áo dày, tỏa ra tư vị thanh thoát lại đáng yêu.

Tuấn Chung Quốc bỗng nhiên lại nổi lên tà ý kỳ lạ mà trước giờ hắn chưa từng có.

“ Ngươi tên là gì ?”

“ Bẩm hoàng thượng, nô tài tự là Thái Hanh, Kim Thái Hanh.”

“ Được rồi. Ngươi vừa nãy coi như là có lòng bảo vệ trẫm khỏi một con nai-“

Nói đến đây đến Tuấn Chung Quốc cũng không ngăn được mình phì cười, nhìn tiểu thái giám tai đỏ rực lúng túng cúi đầu thấp lại càng làm hắn vui vẻ.

“ Người không đi săn nữa sao ?”

Trông thấy Tuấn Chung Quốc dắt ngựa quay về, Thái Hanh ba chân bốn cẳng đuổi theo.

“ Ngươi phá hỏng tâm trạng ta rồi.”

Tưởng rằng hoàng thượng tôn kính đã nổi giận, hắn vừa phi ngựa chầm chậm, vừa nén cười thành tiếng, vì phía sau là Thái Hanh đang không ngừng đuổi theo luôn miệng tạ tội với hắn.

“ H-hoàng thượng. Hoàng thượng. Nô tài biết lỗi rồi ! Nô tài biết lỗi rồi mà. Chờ nô tài với…”

***

Qua mấy ngày từ sau buổi đi săn đó, cuồng quay chuyện triều đình khiến Tuấn Chung Quốc cũng dần quên lãng đi thái giám họ Kim đáng yêu kia.

Ắt vậy mà hôm nay chầu triều, từ người trẻ như hắn cho đến các bậc thượng hiền bô lão, đều không thể đưa ra cách giải quyết nào thích hợp.

“ Bẩm hoàng thượng, cống phẩm sính lễ cùng bức tâm thư từ công chúa Cố Lặc Trát Dĩ Na Y đã được đưa đến trước cung. Tuyệt nhiên không thể trả về.”

Phụ chính đại thần lên tiếng.

“ Hoàng thượng. Đây không khác là thái độ mong muốn sáp nhập với vương triều của chúng ta, chi bằng người hãy đưa ra lời từ chối.”

“ Khanh nghĩ thế nào mà từ chối. Quân Mông là hung hãn bậc nhất, nếu có mệnh hệ gì xảy ra, e rằng đến phụ vương ta trên trời cao cũng không che chở nổi.”

Cả triều đình im ắng, lại cái giọng nói lanh lảnh quen thuộc vọng lên.

“ Hoàng thượng hoàng thượng. Công chúa Cố Lặc Trát Dĩ Na Y nổi tiếng là lòng tự tôn cao, đời nào mà nàng chịu làm phi thứ, mà phụ vương nàng lại rất thương nàng. Chi bằng bây giờ người cứ nói lại với họ rằng người đã lập hậu, nếu nàng chịu nguyện làm một tiểu phi thì sẽ tính chuyện tiếp. Nhưng thần nghĩ chuyện đó sẽ không đời nào xảy ra đâu.”

Cái đầu nhỏ ló ra, khúc khích cười như thể chuyện chỉ cỏn con bé tí.

“ Kim Thái Hanh ?”

Tâm tình rối ren của Tuấn Chung Quốc nhanh chóng được xoa dịu, ngờ đâu cách giải quyết lại đơn giản đến mức ngốc nghếch như thế này mà chẳng một ai thật sự nghĩ ra, gấp rút gọi bộ quan văn đáp lại thư từ của công chúa Cố Lặc, nhanh chóng bãi triều, lệnh cho Kim Thái Hanh đi theo mình trong hàng ngàn ánh mắt đủ loại suy nghĩ của quan thần trong triều.

Thái Hanh lại như lần đầu gặp Tuấn Chung Quốc, tò tò sau hắn, nhấc tà áo, thở hồng hộc mà chạy theo Tuấn Chung Quốc.

Bước chân hắn dài quá, bộ dáng lại nhẹ nhàng ung dung như dưới gót nở rộ từng đài sen, thật sự là trái ngược Kim Thái Hanh chạy theo cũng không kịp. Đúng là người sinh đã xưng vương, đến từng bước đi cũng khác biệt với người khác.

Mà không ngờ đến lúc dừng chân, trước mắt y lại là bốn chữ to đùng Thưởng Xuân Nguyệt cung.

“ T-Thưởng Xuân Nguyệt cung…”

Chỗ này là nơi hoàng thượng cùng phi tần mỹ nữ ái ân, mà chắc chắn Tuấn Chung Quốc chưa một lần đi tới. Làm sao có thể hôm nay lại dẫn Kim Thái Hanh đến chỗ này.

“ Hoàng thượng…”

Tuấn Chung Quốc đẩy Thái Hanh vào bên trong, khóa chặt cửa lại. Y cảm thấy điều không lành sắp xảy ra, khí thế áp bức từ bậc đế vương khiến Thái Hanh phải rụt vai co người như một vật nhỏ.

“ Thái Hanh. Biểu hiện vừa rồi của ngươi rất xuất sắc, ta sẽ ban thưởng cho ngươi sau. Nhưng mà, trẫm cũng muốn ngươi giúp trẫm việc này.”

“ Vậy…vậy. Phụng sự Tuấn đế là bổn phận của nô tài. Người cần Thái Hanh làm chuyện chi ?”

Kim Thái Hanh tràn đầy hưng phấn.

“ Cái này, không hứng thú được với nữ nhân.”

Y liếc nhìn theo hướng tay của hắn.

Kim Thái Hanh tràn đầy hưng phấn, liền biến thành Kim Thái Hanh tam quan sụp đổ.

Trông thấy Thái Hanh bất động, Tuấn Chung Quốc cũng thôi làm khó vị tiểu thái giám này.

“ Trẫm cùng lắm trêu ghẹo ngươi một tí.”

Hơi thở Thái Hanh lúc ấy mới trở lại hoàn toàn.

“ Trong cung này không quá rộng lớn, cũng không gọi là nhỏ, người ta nói ba lần là hữu duyên, nhưng hai lần ngươi đối diện với ta, đều là hai lần khiến trẫm có hứng thú, thậm chí trẫm tin rằng cũng sẽ có lần thứ ba. Hay là như thế này đi, ta cho ngươi được kế bên ta mà tiện bề hầu hạ, từ chuyện triều đình đến chuyện riêng tư.”

Tuấn Chung Quốc vừa dứt lời, liền thấy đôi mắt phượng kia mở to sáng ngời, gò má lại ửng hồng. Trông như con cáo nhỏ thấy đĩa thịt gà trước cửa, lại ngập ngừng sợ sệt. Hắn thầm nghĩ, tiểu thái giám này cùng lắm vẫn là nam, chỉ là bị mất đi cái đó thôi, tại sao bộ dạng đáng cưng đến mức khiến người ta sinh ra hảo cảm muốn bảo bọc thế này. Trời sinh đã vậy rồi sao.

“ Đa tạ hoàng thượng, nhưng Thái Hanh thần, chuyện chi cũng được, nhưng e rằng thần không đủ năng lực ở chuyện riêng tư đó…”

Hầu hết thái giám đều là những người rành rọt chuyện phòng the của đế vương, nhưng Thái Hanh không phải là một trong số đó.

Tuấn Chung Quốc phất tay.

“ Thôi thì ta cũng không câu nệ việc phòng the, đến một người thê thiếp ta còn không có thì nói chi đến cái chuyện đó. Từ nay về sau Kim Thái Hanh ngươi chỉ cần ở bên ta là được rồi.”

“ Đa tạ hoàng thượng.”

Kim Thái Hanh ngày hôm đó dập đầu tạ lễ với Tuấn Chung Quốc, khéo cả triều đình cũng phải nghe thấy tiếng y.

***

Ngày lại qua ngày, Kim Thái Hanh đều bên cạnh Tuấn Chung Quốc, dịu dàng ngoan ngoãn chăm lo đủ chuyện trên đời giúp hắn. Hắn sáng sớm mở mắt là Thái Hanh, ăn cơm là Thái Hanh, đọc sách cũng là Thái Hanh bên cạnh, đến khi đất trời tối mịt không ngủ được vẫn là hắn đòi Thái Hanh cùng đi ngắm trăng đàm đạo ở vườn thượng uyển.

Một tiếng Thái Hanh, hai ba tiếng Thái Hanh đâu rồi. Thật sự giờ đây nói Tuấn Chung Quốc mất đi Thái Hanh kề bên thì hắn sẽ rầu rĩ vô hạn.

Mà Tuấn Chung Quốc dạo này lại càng để ý vị tiểu thái giám kề cận bên mình cực kỳ đặc biệt.

Mỗi khi y đều có việc gì phải rời hắn, trở lại đều thấy y nhỏ thó bị bọn thị vệ binh lính trai tráng vây đầy xung quanh không còn đường lui. Chả trách chi vì Thái Hanh cực kỳ cực kỳ khả ái, cực kỳ xinh đẹp, thậm chí nói hơn cả nữ nhân càng không ngoa. Tên thị vệ, tên binh lính nào mở miệng trêu ghẹo lập tức lại đỏ mặt thỏ thẻ “kì cục, đừng có chọc ta nữa.” Nói thế có tác dụng gì không ? Có tác dụng gì đâu chứ ? Khiến bọn họ được đà làm càn mà thôi. Tuấn Chung Quốc lúc đó nhịn không nổi mà hướng ánh mắt tràn ngập sát khí lên bọn họ.

“ Hoàng thượng. Người phiền lòng Thái Hanh ở điểm nào sao ?”

Chỉ trách khanh là quá xinh đẹp.

Hắn nhủ thầm, chỉ hừ một tiếng, không đáp lại Thái Hanh.

Nhận thấy hắn trong lòng không vui, Thái Hanh cũng chẳng dám hó hé tiếp nửa lời.

Tuấn Chung Quốc nhớ lại, đang họa tranh thủy mặc yên yên tĩnh tĩnh mà lòng dậy sóng không thôi. Bỗng dưng muốn quay sang Thái Hanh trách mắng vô cớ, ngờ đâu lại ngắm bộ dạng ngồi kế bên ngoan ngoãn chuyên tâm mài mực cho hắn, tâm tình hắn mềm lại như nước.

“ Thái Hanh.”

“ Hoàng thượng gọi thần ?”

“ Khanh nói trẫm nghe. Chắc hẳn bọn nam nhân trong cung này, rất vô cùng say mê để khanh vào mắt đúng không ?”

“ Hoàng thượng. N-người tại sao lại nghĩ vậy chứ ? Không có đâu. Hoàn toàn là hiểu lầm.”

“ Mấy tên thị vệ đó, có người nào lọt vào mắt xanh khanh chưa ?”

“ Thần không có mà. Thật sự không có.”

Thái Hanh nghĩ mạng mình đã tận, chọc phải kẻ nào rồi để bây giờ hoàng thượng nghĩ mình thông dâm trong cung với thị vệ.

“ Hanh nhi.”

Giọng hắn vừa cứng rắn lại vừa nhu hòa.

“ Ta gọi khanh là Hanh nhi có được không ?”

Mặc cho Thái Hanh đang ngây ngốc có mở lời chấp thuận hay không, Tuấn Chung Quốc liền liếng thoắng.

“ Hanh nhi, sau này đừng quá gần gũi với kẻ khác được không ?”

“ T-tại sao hoàng thượng lại muốn vậy ?”

“ Trẫm không thích nhìn Hanh nhi cười đùa với kẻ nào khác ngoài trẫm. Trẫm chỉ muốn Hanh nhi với một mình trẫm, với một mình trẫm mà thôi. Hanh nhi hiểu mà.”

Hoàng thượng trở nên trẻ con lạ lùng như vậy, suy cho cùng cũng có nguyên do.

Thái Hanh bật cười thẹn thùng gật gật đầu, khuôn mặt che sau vạt y trang bạch khiết đơn thuần, như một đóa hoa ly giữa sương sớm. Ánh mắt nửa điểm không dám đáp lại Tuấn Chung Quốc. Ý tứ đối phương ra làm sao, cả hai đều thấu rõ.

“ Thật ra thần cũng có rất nhiều chuyện muốn nói với người. Chỉ cần người hứa đừng giận Thái Hanh.”

Tiếu ý ngập tràn. Giờ đây giữa hai người chẳng còn nặng nhẹ quần thần với nhau.

“ Trẫm hứa.”

Tuấn Chung Quốc đáp lại ngay mà không suy nghĩ.

“ Thật ra…thật ra lúc tịnh thân…thần đã che mặt bằng mạng, sau đó chuốc rượu vị tịnh sư nọ, sau cùng chạy trốn để lại đống bạc và lá thư, giả vờ nói là không muốn làm hoạn quan nữa, rồi thần lén vào đây, nên đâu có ai phát hiện. Thần ban đầu cũng chỉ là một thái giám nhỏ vào cung tìm phú quý, lại không tránh được ức hiếp bắt nạt, thần coi như chỉ còn cách nhờ sự chở che của hoàng thượng mà thôi. Thần nghĩ cùng lắm kề cạnh bên hoàng thượng thì sẽ yên ổn, nhưng lại không nghĩ bên người lại hạnh phúc đến nhường ấy. Người nói xem, thần chẳng phải là tu tám kiếp mới được may mắn vậy sao ?”

Thái Hanh đem tâm tư mình nói hết, y khép mi, quan sát tâm tình biểu cảm đang không ngừng biến hóa trên gương mặt nọ mà khóe môi không ngăn được nhếch lên.

“ Người ta là rất thông minh và hiểu chuyện phải không ? Ít nhất là người ta còn để lại số vàng bạc kha khá bồi đắp cho tịnh sư kia nữa ha ha.”

“ Ừ. Rất thông minh và hiểu chuyện.”

Tuấn Chung Quốc đột nhiên mỉm cười khiến Thái Hanh ngây ngốc, không nghĩ vị hoàng thượng này lại có nụ cười thuần khiết đến vậy, lại còn có răng cửa như một con tiểu thố, nói Tuấn Chung Quốc bây giờ là hài tử thì Thái Hanh cũng răm rắp tin.

“ Ui cha. Người lúc cười rộ lên, y như một tiểu bạch thố vậy. Thật đáng yêu biết bao.”

Thái Hanh nói rồi tay không quá phận, choàng qua sau gáy hắn, nhè nhẹ kéo hắn vào trong lồng ngực mềm mại nọ. Không phải là phạm tội khi quân, mà là từ trước đến nay hay sau này, chỉ có một kẻ tên là Kim Thái Hanh mới có riêng ân sủng này từ Tuấn đế. Cỗ mùi hương thơm phức hoa linh lan từ Thái Hanh bao quanh khiến Chung Quốc chìm đắm, hắn mê muội, ép vào lồng ngực Thái Hanh sâu hơn, ngả đầu tham lam hít hà mùi hương của ái nhân dịu dàng trong mộng.

Chung Quốc siết eo nhỏ mềm mại kia, tay luồn vào tóc lụa mượt mà của y ôn nhu vuốt lấy, ôn nhu chơi đùa.

“ Ta biết ta vẫn còn rất nhỏ tuổi, thậm chí còn nhỏ hơn Hanh nhi đây, nhưng trọng trách gánh vác thì rất lớn. Ta tưởng chừng nếu ta không tiếp tục tận lực cống hiến chăm lo cho đất nước, thì trong nội ngày mai tất cả phồn thịnh rồi cũng hóa thành tro tàn. Ta thực sự, ta thực sự rất phiền lòng…”

“ Thần biết chuyện triều chính luôn làm người đương vô cùng mỏi mệt. Nếu người muốn thần làm gì cho người, người cứ nói.”

Tuấn Chính Quốc nghĩ ngợi một hồi.

“ Ta muốn Hanh nhi mỗi ngày hôn ta năm mươi cái.”

“ Được.”

“ Ta muốn Hanh nhi ngủ chung với ta, dỗ ta ngủ.”

“ Đ-được…”

Tuy ngoài miệng chấp thuận, nhưng đầu óc Thái Hanh nhiễu loạn liên hồi. Cái gì là Hanh nhi mỗi ngày hôn ta năm mươi cái, cái gì là Hanh nhi ngủ chung với ta…

“ Ta muốn Hanh nhi gọi ta là Quốc Quốc.”

“ Được- K-không được-“

Thái Hanh lắp bắp, hắn nhanh chóng cầm lấy đôi bàn tay đang xua kịch liệt của y.

“ Vậy phu quân thì sao ? Hiền thê Hanh nhi.”

Thái Hanh ngượng ngùng nhỏ giọng.

“ Lại trêu ghẹo. Thần có phải là hiền thê của người đâu…”

“ Hanh nhi làm sao không phải là hiền thê của ta. Trẫm đây mới hẵng thân mật cùng Hanh nhi một tí, nắm tay một tí, ôm eo một tí, đòi hôn hôn một tí, dung nhan kiều lệ này bỗng nhiên đỏ hực rồi tính cắp đuôi bỏ chạy. Như thế há chẳng phải chỉ hiền thê của trẫm mới biểu hiện như vậy, chẳng phải rất đáng yêu sao ? Đúng không Hanh nhi bảo bối ?”

Hanh nhi, rồi đến hiền thê, sau đó là bảo bối, tiếp theo người còn muốn gọi thần là cái gì nữa đây ?

“ Người là đang lợi dụng dáng vẻ khổ ải sầu bi mà đùa bỡn thần. Không chính trực, không quân tử !”

“ Trẫm chính trực hay không, quân tử hay không thì nơi khuê phòng hoa chúc Hanh nhi đây tỏ tường sao ?”

Lần đầu tiên trong đời, Tuấn Chung Quốc cười sảng khoái đến thế, ôm Thái Hanh đang ngồi trong lòng mà tâm can hắn như nở rộ ngàn đóa hoa.

“ Hanh nhi, chữ ái có nghĩa là gì ?”

Thái Hanh ngẫm nghĩ một lúc, lấy bút viết thật lớn chữ “ái” trên giấy. Đầu nghiêng nghiêng chiêm nghiệm.

“ Chữ ái thần thấy thật rất bao la ý nghĩa, như tình yêu trên thế gian này vậy. Chữ ái phía trên là chữ trảo, tiếp đến là chữ mịch, ý là che đậy che chở, phía dưới là chữ tâm, rồi cách họa chữ tòng, là hai chữ nhân đi với nhau. Cũng có thể hiểu gian khó đến mấy, phu thê lấy chân tâm che chở cho người ta yêu thương. Ấy chính là ái.”

“ Hoặc chữ ái thì là chữ thọ tách ra để một chữ tâm xen giữa, phu thê đồng lòng đi với nhau qua hết năm tháng. Ấy chính là ái.”

Hắn không nhịn được dáng vẻ lúc này của Thái Hanh, từ trong say mê mà thổ lộ.

“ Ta đối với Hanh nhi. Ấy chính là ái.”

“ Thần đối với hoàng thượng. Ấy cũng chính là ái…”

Buổi chiều họa tranh ở vườn thượng uyển ngày hôm đó dạt dào gió xuân.

***

Ngày hôm nay là sinh thần của Tuấn Chung Quốc, ồn ào náo náo nhiệt nhiệt. Hắn ngồi trên cửu đỉnh xem mọi thứ trong mắt đều chán chường, tệ hại nhất hôm nay, mười mấy trưởng nữ ái nữ quận chúa gì đó như kiến bâu lấy hắn giống một cái màn thầu thơm ngon. Hại hắn khó chịu trăm bề với Thái Hanh, Tuấn Chung Quốc nhìn y bị một nữ nhân không biết trái phải khinh thường đẩy ra, không nén nổi tức giận cảnh cáo toàn bộ đám nữ nhân đó.

Bọn họ bắt đầu xì xào.

“ Thanh Hà tỷ tỷ, vừa rồi tỷ chứng kiến được loại chuyện gì không ? Nàng khuê nữ của vương gia động đến một tiểu thái giám, mà lại khiến hoàng thượng như vậy.”

“ Không chừng tên thái giám đó là nam đồng của hoàng thượng…vậy ra những lời đó là đều thật sao…thật sự bất công !”

Hắn nghe cái gì đều nghe hết rồi, mắng thầm họ bề ngoài lộng lẫy cao quý nhưng lòng dạ còn thua cả một con chồn.

Tuấn Chung Quốc nhàn nhạt liếc qua Thái Hanh đứng bên cạnh, xem sắc mặt của y, nhỏ giọng an ủi.

“ Khanh đừng để ý mấy lời xấu xí đó của các nàng ta. Bọn họ cùng lắm son phấn như vậy mà còn không thể bằng khanh, nên sanh ra ghen tức mà thôi. Mà ta thì thích những gì xinh đẹp thuần khiết nhất.”

Bất quá thà hắn lặng yên ngắm y như vậy, cũng cảm thấy tâm trạng tốt hơn, không lãng phí thời gian, thật rất yên bình.

Hắn kéo tay Thái Hanh, ghé sát tai thủ thỉ.

“ Hanh nhi. Có chán không ?”

Y lắc lắc đầu, nhu thuận mỉm cười.

“ Không chán. Rất vui mà. Hôm nay là sinh thần của người.”

“ Hừ. Trẫm chán muốn chết. Trẫm muốn rời khỏi đây, muốn ôm Hanh nhi mà ngủ.”

Thái Hanh thấy hắn mè nheo, nhích lại gần bên hắn một chút, bàn tay thon dài của y nhìn trông có vẻ lớn, nhưng khi co lại chẳng khác hài tử mười tuổi là bao. Y len lén nắm lấy ngón út Tuấn Chung Quốc, nắm tay nhỏ xíu bao lấy ngón tay út của hắn.

Vạn tiễn xuyên tim Tuấn Chung Quốc.

“ Hoàng thượng đừng quấy, ta liền gọi người là p-phu q-qu-quân…”

Tuấn Chung Quốc thời điểm đó cực kỳ thảng thốt, như muốn nhảy dựng bay khỏi triều đình đáp lên cung trăng hỏi nàng Nguyệt Nga giã gạo cùng hiền thê mấy ngày mấy đêm mới đủ.

“ Ta không quấy ta không quấy. Chỉ cần Hanh nhi gọi ta một tiếng phu quân, ta nguyện ngồi im mấy canh giờ cũng được.”

Kim Thái Hanh ngó nghiêng qua lại, ánh mắt mơ màng, ghé đầu vào tai Tuấn Chung Quốc. Trầm trầm lãng lãng ngọt nị, tựa cánh bướm đập trong đêm thanh. Lại phả hơi nóng ngập ngừng, quyện cùng hương linh lan kiều mị. Khiến hắn bồn chồn, trái tim như vó mã Tây Phong, chạy loạn hoang dại không biết điểm dừng.

“ Phu quân…đêm nay Hanh nhi có gì không phải, mong người chỉ bảo cho Hanh nhi vậy…”

Y mới dứt lời đùa khích, đầu Tuấn Chung Quốc như vừa bị nổ uỳnh choáng váng, thật sự văng tận lên cung trăng gặp Nguyệt Nga rồi. Hắn mặt đỏ rần, đỏ từ trên xuống dưới, mường tượng đủ mọi loại chuyện trên trời dưới đất.

Có hai con thỏ.

Giã gạo liên hồi.

Giã gạo giã gạo.

Bình bịch bình bịch…

“ H-hoàng thượng ! M-máu ! Thái y-“

Thái Hanh sốt sắng lau máu trên mũi Tuấn Chung Quốc, liền bị hắn bịt cái miệng nhỏ xinh lại. Từ các quan nhân cho đến những nàng khuê nữ, thị vệ cho tới nô tì chưa hiểu chuyện gì, Thái Hanh đã bị hắn kéo đi.

“ Các khanh cứ vui vẻ thưởng rượu. Trẫm có chút chuyện.”

“ Hoàng thượng-“

“ Kẻ nào còn nhiều lời ta liền bãi yến, lôi ra thượng đình phạt một trăm roi. L-lắm chuyện !”

Hội yến nhốn nháo lo lắng hỏi han cho Tuấn Chung Quốc. Hắn nạt lại một mảnh im thin thít, rồi rời đi. Sau đó bọn họ cũng không màng đến quá nhiều, đơn giản là không người nào muốn mình vô duyên vô cớ bị đánh vào mông một trăm roi. Thể diện thì chắc chắn cũng không còn.

“ Cái mũi ngu ngốc này rốt cuộc cũng chịu ngừng chảy máu.”

Tránh xa khỏi nơi náo nhiệt đó, Tuấn Chung Quốc cao hứng cúi đầu ngang bằng vị tiểu thái giám. 

Cười cười tràn đầy tà ý.

“ Hanh nhi…trẫm- à không phu quân người đầy dơ bẩn, nóng nực, ta muốn đi tắm…”

Chớp chớp mắt tỏ vẻ vô tội.

Thái Hanh trong lòng mắng thầm, cái dạng gì mà bỉ ổi vậy nè, nhưng thật sự không hề bài xích tí nào, ngược lại thích thú. Nhân gian người ta gọi là mắng yêu đó.

“ Vậy hoàng thượng, đi thôi…”

Hắn hí hửng nối gót sau Thái Hanh đến Thanh Dục trì.

Nô tì ở Thanh Dục trì đã đổ đầy bể nước nóng, tinh dầu hoa sực nức, hơi nóng ẩm ướt bao quanh mịt mờ cả căn phòng. Thái Hanh chưa bao giờ bước chân đến đây, nên có chút không quen, liền sặc vài cái.

“ Uhm…”

Y lấy ống tay áo lau lau cái mũi.

Tuấn Chung Quốc trong lòng kêu gào thảm thiết muốn ôm Thái Hanh xoay vòng vòng.

Hắn hưng phấn nhìn Thái Hanh nhắm chặt mắt khó khăn giúp hắn cởi bỏ y phục, nhắm chặt mắt cho tới tận khi quá nửa thân hắn đã ngập nước.

“ Hanh nhi. Mở mắt ra.”

Thái Hanh giúp hắn kì cọ, nhưng vẫn một mực lắc đầu nguầy nguậy, vẫn nhắm chặt mắt, giọng nhỏ như miêu. Một lòng kiên quyết không chịu khai nhãn.

“ Kim Thái Hanh tuyệt đối không được xâm phạm long thể của hoàng th-“

Lời còn chưa nói xong, y cảm thấy mình bị một cánh tay mạnh mẽ kéo xuống bể, móng cáo nhỏ hoảng sợ tìm nơi bấu víu. Tâm thần loạn một hồi mới nhận ra mình đang ôm chặt cứng hoàng thượng người ta, mà Tuấn Chung Quốc cũng cực kỳ phối hợp nâng mảnh eo lẫn ngọc đồn căng mẩy bên dưới.

“ Ta từng nói nơi này không hề hứng thú được với nữ nhân, cũng coi như là không hề hứng thú được với bất cứ ai. Mà Hanh nhi nhìn xem, ta chỉ mới bên cạnh Hanh nhi đã không thể chịu nổi.”

Bàn tay của Thái Hanh thuận theo bàn tay hắn chi phối, đưa đến nơi tư mật cấm kỵ của hắn. Y run rẩy vô lực tựa lên bờ vai rắn chắc.

“ L-lớn quá…”

Y buộc miệng, khiến cả hai lâm vào bối rối cùng cực. Thái Hanh y phục đã bị Tuấn Chung Quốc gian manh cởi từ đời nào, lộ ra cần cổ thanh tú, da dẻ mịn màng hồng nộn ướt đẫm, mắt to nhiễm sương như sắp nhỏ lệ đến nơi.

“ Hanh nhi bảo ta dừng trêu ghẹo Hanh nhi làm sao được. Hanh nhi cũng thật là hư quá nha…”

Kim Thái Hanh không nghĩ nụ hôn đầu đời của mình lại từ hiên viên hoàng đế Tuấn Chung Quốc, cảm xúc trong y là một mớ hỗn loạn. Nhưng nhanh chóng hắn bắt đầu lộng càn trong khuôn miệng y, đôi môi mọng mềm mại câu hồn Tuấn Chung Quốc cùng cực. Hắn cắn cắn môi Thái Hanh, cắn cắn vành tai Thái Hanh, khiến y hổn hển, khiến y được đắm chìm trong bể yêu thương. 

“ Hanh nhi đêm nay có gì không phải, phu quân sẵn sàng chỉ bảo.”

Nói xong tay cũng không quên ăn vụng ngọc đồn Thái Hanh mấy cái.

Tuấn Chung Quốc cùng Kim Thái Hanh…

“ Quốc…Quốc-“

Từ bể tắm đầy hoa đến kệ sách thư phòng.

Nguyệt Nga chứng kiến tất thảy.

“ P-phu quân khô- không thể-“

Từ kệ sách trong thư phòng lại quần đến long sàn buông màn rèm che.

Đâu đâu cũng nghe thanh âm trầm bổng của vị tiểu thái giám Kim Thái Hanh. Nếu không phải là Quốc Quốc thì cũng là phu quân, không Quốc Quốc hay phu quân thì cũng là ưm ưm a a.

Hiên viên hoàng đế Tuấn Chung Quốc cả đời chưa bao giờ được nếm mùi hoa linh lan sâu đậm đến như vậy.

– HOÀN –

[ Triple ] – yoontae; seoktae 🌓

1.

Tôi từng coi tình yêu là thứ mưu cầu cá nhân mỗi con người, có bao nhiêu kỳ quặc, sai trái, chỉ cần san sẻ với đối phương, là thứ vô cùng đơn giản mà nhìn thấu nó, nắm lấy nó trong lòng bàn tay mà một hai quyết định.

Min Yoongi và Jung Hoseok, hai thái cực, hai con người đối lập.

Nếu một Yoongi yên tĩnh và ôn hòa như mặt trăng, thì Hoseok chân chính là một mặt trời rực rỡ.

Yoongi luôn luôn lặng lẽ quan sát tôi từ phía xa bằng sự dịu dàng trong đôi mắt anh. Anh là người không thuận miệng khi thủ thỉ đôi ba câu yêu thương này nọ, anh lấy hành động thay thế cho lời nói, mà ấy thế nhưng mọi hành động của anh cứ vậy mà giải tỏa đúng hết những tâm tư suy nghĩ trong tôi.

Và nếu có ai hỏi ai là người ngọt ngào nhất thế gian, là Hoseok. Bàn tay nóng ấm hay xoa gò má của tôi, sự khiếm khuyết nho nhỏ ( chính là hai đồng điếu xinh chết đi được ) ẩn hiện khi khóe môi treo lên vòng cung đáng yêu. Sự cưng chiều ngập tràn trong từng nụ hôn của anh đặt khắp nơi trên gương mặt tôi.

Khác biệt là vậy, nhưng điểm chung duy nhất của hai người họ là đều yêu tôi, đúng chứ ? Tôi biết ngoài tôi ra thì chẳng còn ai xứng đáng với mọi cái danh xấu xa chói tai trên đời này. Tôi sẵn sàng chấp nhận nó, mà không một lời bào chữa.

2.

Chúng tôi chẳng thực sự biết mối quan hệ cả ba chính xác được gọi tên như thế nào. Và chúng tôi cho rằng đó là tình yêu, bất quá là có hơi khác biệt so với tất cả những mối tình thông thường. Trong mọi trường hợp, tất cả các mối quan hệ tam giác đều chẳng có kết quả tốt đẹp dài lâu, nhưng chúng tôi vẫn hài lòng duy trì kiểu tình ái chết người này, dửng dưng cho rằng tất cả vẫn ổn.

Nhưng có vẻ như thất vọng chào màn sớm hơn tôi tưởng.

3.

Tôi đã từng bảo, Yoongi và Hoseok là mặt trăng và mặt trời, mà thứ gì càng trái ngược, lại càng hòa hợp đến thành nỗi kì lạ. Thế rồi, vị trí của tôi bị đẩy ra từ lúc nào mà chính tôi còn chẳng hề hay biết.

Mắt tôi vẫn không thể quen với việc một Hoseok nghiễm nhiên khoác vai một Yoongi cười tươi vui vẻ, tâm trí tôi vẫn không thể quen được với việc làm lơ bọn họ đi mỗi khi thấy cả hai bắt đầu bám dính lẫn nhau, chẳng thèm đoái hoài chút đỉnh gì ở tôi.

Thôi nào. Dừng việc đùa giỡn vậy đi. Mọi chuyện bắt đầu lệch lạc rồi đấy.

4.

Chúa đã chẳng còn thèm nghe lời cầu xin của trái tim tội nghiệp, tôi đoán có lẽ là do Ngài đang trừng phạt tôi chăng ? Cũng phải.

Khoảng cách tôi và cả hai người họ đã dần một xa hơn. Điều đó ít nhiều cũng làm tôi bận lòng, mà tôi thì đang cố gắng nở nụ cười tươi nhất hết sức có thể với những ai quan tâm điều gì đã khiến mắt tôi nhắm nghiền đầy mệt mỏi lẫn buồn bã như thế.

Thật sự kết thúc rồi ? Tôi đoán vậy.

5.

“ Tae, anh sẽ đến nhà Yoongi trong chốc nữa. Em muốn đi cùng chứ ?”

Có. Nhưng không đâu.

“ Không.”

Tôi chỉ đáp vỏn vẹn lại Hoseok một từ, đủ để dập tắt nụ cười phấn khởi kia. Anh ấy mở to mắt đầy ngạc nhiên lẫn bối rối, những ngón tay đẹp đẽ luồn vào mái tóc màu nắng chói chang.

“ A-anh hiểu rồi.”

Đừng tỏ ra với tôi như thế. Anh nghĩ tôi sẽ suy nghĩ lại ư ? Không đầu đồ đần dối trá.

Khoan nào, tôi không thể nào để tình hình tồi tệ thêm. Tôi không thể nào muốn Hoseok và Yoongi biết có gì đó không ổn ở tôi. Ý tôi là, họ cứ muốn làm những hai người họ thích, miễn là, còn nhớ đến sự tồn tại của tôi đã tốt lắm rồi. Chính xác thì tôi bấu víu vào mối quan hệ này.

Dù thế nào, tôi cũng cầu xin, đừng bỏ rơi tôi…

“ Hôm nay em hơi mệt Hoseok. Nên anh có thể đến nhà Yoongi mà không có em. Anh có gì gửi lời chào của em đến Yoongi nhé. Anh đi vui vẻ.”

Tôi nhún nhường, nặn ra một nụ cười giả tạo tởm lợm, mà tôi cho là hoàn hảo nhất rồi. Tôi vỗ nhẹ lên bờ vai anh, thầm ước liệu anh có thể cho tôi ngả đầu nơi đây một chút, chỉ một chút.

Hoseok chỉ cười mỉm nhẹ đáp lại. Tay chuẩn bị xoa đầu tôi đến rối bù lên như thói quen, nhưng bây giờ anh không làm vậy nữa, thay vào đó anh xoa nắn nhẹ phần gáy của mình thật gượng gạo.

Mới một phút trước tôi còn thầm rủa anh, thì trong một chớp mắt tôi đang e sợ.

E sợ, vì tôi bây giờ.

Không thể hiểu nổi anh.

Không thể đọc được tâm trí anh.

Không thể biết anh đang suy nghĩ điều gì.

6.

58…

59…

Hoàn chỉnh mười một giờ.

Xem nào, đã quá thời gian mà anh ấy về nhà.

Hoseok có chuyện gì sao ?

Hay cả hai đã nốc một đống Soju và quên trời quên đất, quên luôn cả tôi. Mà nếu thật sự vậy, chẳng lẽ gọi một cuộc điện thoại cho tôi hẳn là khó khăn lắm ?

Taehyung đáng thương.

Tiếng nói đáng ghét lẩn quẩn trong tâm trí tôi.

Mày như bốc hơi khỏi cuộc sống bọn họ vậy.

Tôi nhíu chặt mày, lồng ngực phập phồng lên xuống gấp gáp, cố hớp và cào cấu lấy từng ngụm không khí.

Ôi chà ôi chà chà. Nhìn mày xem. Bị bỏ rơi.

Không.

Hoseok vui vẻ với Yoongi rồi.

Dừng lại.

Mày chưa bao giờ được thấy một Yoongi cười đến tít mắt như thế khi đứng cạnh Hoseok đúng không.

Im đi.

Họ không cần có mày-

Tay tôi gặt phăng đi tất cả mọi thứ, tất cả mọi thứ đặt trong tầm mắt của tôi.

Mọi thứ vỡ nát, đúng nghĩa.

Từ bên ngoài cho đến bên trong.

Tôi chỉ lặng lẽ đứng nhìn tấm hình chụp chung tử tế duy nhất của cả ba, cũng là bức hình tôi đặc biệt quý giá. Mới phút trước còn lồng kính bóng loáng và đặt ngay ngắn ở vị trí đẹp nhất trên bàn, thì chỉ trong nháy mắt đã thảm hại vụn vỡ từng mảnh kính dưới nền nhà.

Lấy ngón trỏ, che đi chính bản thân mình, tôi muốn xem cả hai có thực sự đẹp đôi như lời nó nói.

Chà, cũng hợp thật.

“ Xé đi vậy.”

Thôi nào, mày không thể xé nó. Giữ lại chút kỉ niệm đi.

Đến cuối cùng, tôi vẫn bị cái giọng kinh khủng chết tiệt ấy sai khiến.

Thôi được.

Tôi sẽ không xé tấm hình này đi.

Và thôi được. Tôi sẽ đến thẳng nhà Yoongi xem xem hai người đó đang làm cái của nợ gì sau lưng tôi.

Gần như lao hẳn ra ngoài đường với đôi giày còn chưa kịp xỏ vào quá nửa bàn chân, tôi dáo dác tìm kiếm tìm kiếm một chiếc taxi còn sống sót vào thời điểm này. May mắn một cách đáng ngờ, tôi tọt lên chiếc taxi duy nhất vừa mới nãy còn chạy ngang qua tôi.

7.

Bây giờ tôi đang đứng trước cánh cửa quen thuộc mà lần cuối cùng tôi thấy nó là vào tận mấy tháng trước.

Và lắng nghe mấy cái tiếng rên rỉ nho nhỏ đằng sau đấy.

Biết tỏng !

Hai người chết chắc rồi !

Tôi sẽ vào đấy, khoanh tay thật khinh bỉ rồi nói : ” à há ! Muốn ăn cặp mông ngon lành của tôi không ? Mấy người quay vào ô mất lượt rồi.”

Tuyệt. Hoàn hảo.

Tôi sẽ không bám víu vào loại mối quan hệ thảm hại như thế này. Một.lần.nào.nữa.

8.

Cái.mẹ.gì.đây ?

Dù tôi biết biết bọn họ cắm sừng tôi nhưng cái.mẹ.gì.đây ?

Tôi thề nếu tôi còn đến trễ một phút giây nào nữa thì họ đã chơi nhau tưng bừng khói lửa rồi.

“ Taehyung ?”

“ Bất ngờ chưa ? Qua mặt Taehyung này không có dễ thế đâu.”

“ Hm…cho anh một phút để giải thích.”

Thế quái nào Min Yoongi vẫn bình tĩnh như thế trông khi cả anh ta lẫn Hoseok đều trần như nhộng và ở trên giường vậy.

“ Anh muốn giải thích cái gì đây ?”

“ Thôi nào. Sẽ thật bẩn bựa nếu Hoseok chịu để yên bị chơi hoặc ngược lại là anh. Bọn anh chỉ đang tự giải quyết mà thôi.”

“ Cái gì ?”

“ Em đã bảo rằng em mệt và anh chỉ có thể đi một mình thôi cơ mà.”

Hoseok chêm vào, tôi không có nói chuyện với anh cái-đồ-mặt-giời-giả-tạo.

“ Chẳng qua thật sự bọn này muốn trả thù em một chút thôi. Lần trước em đánh lẻ với thằng cha nào đấy Bo- cái gì ấy nhỉ ?”

“ Bo Gum. Không phải đánh lẻ một lần mà là rất nhiều lần, nhiều như đồ đạc Namjoon làm hỏng ấy.”

Sao cơ ?

“ Thánh thần thiên địa ơi ngó xuống mà xem. Anh ấy là trai thẳng, hơn hết em chỉ xem anh ấy như anh trai và trời ạ ai là đi phang anh trai mình bao giờ. Hơn thế anh ấy có bạn gái rồi, à mà xinh khủng khiếp. Và tóm lại, ai bày đầu chuyện này ?”

“ Yoongi. Anh không biết anh chỉ làm theo.”

Hoseok lén đảo mắt qua con người đang chống tay đầy lười biếng trên giường.

Yoongi gầm gừ với Hoseok.

“ Thằng oắt con này…”

“ Anh lớn nhất trong chúng ta đấy. Yoongi…”

“ Xin lỗi.”

Anh chỉ nói có thể rồi tiếp tục chìm vào im lặng.

“ Hai người bao nhiêu tuổi rồi còn chơi cái trò trẻ con này vậy ?”

Tôi thở dài. Có vẻ như tôi chả có cơ hội để được nói cái câu ngầu lòi tôi nghĩ ra lúc đứng trước cửa nhà Yoongi rồi. Tin được không, tôi không ngờ bọn họ vẫn còn hành xử như lũ nhóc tiểu học ấy.

“ Thôi nào. Ngay cả đến lúc tự xử anh và Yoongi cũng chỉ nghĩ về mỗi mình em thôi đấy. Thậm chí là bọn anh phải kiềm chế ham muốn lấy hình em ra để-“

“ Dừng ở đây.”

Nhưng Hoseok thì chẳng thèm nghe lời tôi.

“ Để tự xử.

“ Đồng ý là bọn anh đã sai, nhưng tha lỗi cho bọn anh nhé, cục cưng ? Chẳng bởi em cũng đã đánh lẻ với Bo Gum rồi bỏ bê bọn anh còn gì.”

Tại sao lúc nào tôi cũng yếu đuối trước cái tiếng gọi “cục cưng” này của Hoseok hết trơn vậy.

“ Urgh ! Hai người nhanh mặc đồ vào đi. Và em đói rồi. Chờ đợi Hoseok về nhà khiến bụng em cồn cào kinh khủng.”

“ Anh cũng đói.”

Mà mắc mớ gì hai cái con người này nhìn tôi như thế.

“ Mèo nhỏ khi ghen dễ thương ghê.”

“ Em muốn ăn. Yoongi.”

“ Anh cũng thế.”

“ Em có biết nấu nướng đâu.”

“ Em chỉ việc nằm yên thôi ?”

“ Em đói, mệt nữa !”

Nguy hiểm tiềm tàng. Tôi nhấn mạnh khi trông thấy to lớn của Yoongi và Hoseok không hề có dấu hiệu sẽ nằm yên xuống. Tôi thấy hơi sợ rồi đó nha.

“ Chỉ một chút thôi.”

Hay ho ghê. Hẳn là một chút.

“ Không-“

Lũ khốn tồi tệ các anh.

Dù gì đi nữa. Chính xác là cả hai vẫn chưa quay trúng ô mất lượt ăn mông tôi.

– END –