[ Faggot ] – 12

• Writer •

Đi quá ranh giới hạn với người tình luôn là những điều mới mẻ thầm kín tuyệt vời của những kẻ non nớt đầu đời. Nhưng thôi nào, nó đang quá nguy hiểm và đe dọa Jeongguk, ý tôi là, người tình với thời gian chóng vánh của Jeon Jeongguk đang nằm sõng soài dưới vòng tay cậu ấy. Lồng ngực dập dìu như từng đợt sóng trào ở vịnh Camps phủ đầy nắng ấm. Taehyung trườn bàn tay anh lên lồng ngực rám màu ấy, mặt dây chuyền quân đội sáng lóa ánh bạc trên cổ Jeongguk đánh lên môi anh khe khẽ.

Anh bật cười, ẩn nấp, và rúc sâu vào Jeongguk như loài chim nhỏ trong đêm rét muộn màng.

Lạy Chúa lòng lành.

Thật dịu dàng và rặt ngoan ngoãn.

“ Nó có tên em. Hẳn rất đặc biệt nhỉ ?”

“ Từ một người đỡ đầu của em, ông ấy hy vọng em sẽ trao cho nó cho người nào đó em yêu thật sự và cũng thật sự yêu em.”

“ Chà. Nghe như câu chuyện cổ tích ấy.”

Jeongguk thở dài, cơ bắp rắn rỏi căng cứng khi chống trên nền sàn nhưng bấy nhiêu đó vẫn chưa hề hấn và mệt mỏi gì với cậu.

“ Đến một lúc thích hợp nào đó em sẽ đeo nó cho anh.”

“ Em nghĩ thế sao ?”

Taehyung lật người cậu lại, hạ Jeongguk đo ván nằm bệt dưới sàn chỉ bằng bằng một cử chỉ dịu dàng. Ngón tay thon dài chế ngự vùng cơ bụng nam tính.

“ Chúng ta mới âu yếm được ba tiếng đồng hồ thôi và xin anh đừng khiến em như vậy.”

Tiếng khúc khích vang lên sau đó.

“ Điều đó có gì mà buồn cười ?”

Bây giờ cậu đang cắn môi, ngồi tử tế và trốn tránh ánh nhìn của anh. Jeongguk đang ngượng và cảm thấy khó khăn cho cái cơ thể yếu đuối này – yếu đuối theo nghĩa đen lẫn nghĩa bóng.

“ Anh nhận ra bé cưng của anh nhiều hoài bão tình yêu với anh hơn anh nghĩ.”

Vuốt phẳng nếp gấp trên cổ áo, Taehyung bướng bỉnh lăn tròn, cuộn người và lại tiếp tục chuỗi hành động đả đảo cái nóng – chân duỗi thẳng, giơ lên cao và hậu quả là gió thổi tốc cả cái vạt váy lên mặt anh.

“ Em mang nhiều hoài bão tình yêu với anh, và cũng mang trọng trách nghĩa vụ chăm sóc cho cái tính vô tư của anh nữa.”

Vẫn là cái màu trinh trắng ấn tượng non nớt bao lấy làn da rám ngọt, cậu thở dài cố kéo vạt váy hư hỏng vô trật tự xuống cho anh.

“ Không…”

“ Em đủ nóng rồi, Tae.”

“ Em thấy rồi. Đúng không ?”

Cậu nhận ra anh không cố ý, chỉ là sự ngây thơ của anh quá đáng ngạc nhiên. Ngay cả khi đôi bàn tay nắm lại thành hai cục nhỏ thó che mặt, Jeongguk vẫn thấy anh đỏ hực – như một mặt trời bé bỏng đúng nghĩa.

“ Em thấy rồi.”

Taehyung lặp lại trong bối rối, và cậu thừa biết anh đang cố đề cập đến vấn đề gì.

“ Không thấy.”

“ Đồ nói dối.”

“ Nói cái này anh đừng buồn chứ em thấy của anh hàng trăm lần rồi.”

Khoảng không im lặng kéo dài, chỉ còn tiếng quạt thổi vù vù và tiếng ve sầu râm ran.

Jeongguk hắng giọng, cân nhắc.

“ À thì nói đúng ra có bốn lần à…hai lần vào ngày chúng ta gặp nhau đầu tiên và hai lần hôm nay. Bộ trông có vẻ anh thích màu trắng quá ha, em cũng thích lắm á.”

Không đồ ngốc Jeon Jeongguk. Đó không phải là những lời nên nói để xoa dịu sự xấu hổ tràn ngập bên trong cục cưng của cậu. Và nếu Yoongi có ở đây, tôi đoán anh cũng phải cắp cậu đi và giáo huấn một trận ra trò cách cư xử thật phải phép như một quý ông đúng lứa.

“ Ừm theo trí nhớ tốt nhất trong em thì lần đầu có ren, có chút dây nơ và hơi mỏng một tẹo, hình như là lọt khe.”

Lọt cái gì cơ ? Lọt vào đâu ?

“ Lần này thì quần phồng đăng ten vải lụa thêu-“

“ Im.”

Anh vụng về bịt miệng cậu, kháng cự nhưng không thể. Taehyung trừng đôi mắt đã đo đỏ, hiện tại ánh lên sắc hổ phách mãnh liệt. Anh đang tức giận lẫn ngượng ngùng. Có Chúa mới biết nhìn anh như thế chỉ khiến bản tính xấu xa của Jeongguk trỗi dậy mà thôi. Và chắc chắc cậu sẽ thôi không chịu im cái mồm này phút giây nào nữa.

“ Đồ biến thái.”

Jeongguk xứng đáng có một lời mắng từ anh.

“ Cảm ơn. Em sẽ hoàn toàn không hành xử như một nhà chuyên gia đánh giá đồ lót trừ khi anh luôn trưng cái mông tròn lẳng ngon lành ấy trước mặt em và gián tiếp đòi hỏi em phải nhìn anh như một món khai vị trong thực đơn nhà hàng Pháp 5 sao.”

Anh tự hỏi anh chàng Jeon Jeongguk điển trai mà đầy chính trực thời gian qua đã đi đâu mất rồi.

“ Trả Jeongguk bé bỏng thích uống sữa cho anh.”

“ Em bán cậu ta rồi.”

Jeongguk nheo mắt, trả lời bỡn cợt nhưng nhanh chóng.

“ Cho ai cơ ?”

“ Cho anh đó chứ cho ai.”

“ Đã biến thái còn dối trá.”

Ánh sáng bỗng dưng tắt ngúm theo cách bất thường và một giây sau đủ để đôi mắt tinh tường nọ nhận ra, cậu đang bên dưới vạt váy của Taehyung, đúng nghĩa. Má Taehyung ửng lên sắc đo đỏ nhạt màu như cành hồng, ghì chặt váy nhốt Jeongguk bên dưới khi mà cậu còn không thèm kháng cự thoát ra.

“ Có lẽ anh đã mắc một sai lầm khác. Đây chính xác không phải điều anh nên làm khi anh muốn tỏ thái độ bực tức với em…”

“ Taehyung.”

“ Anh đang run rẩy như một chú nai nhỏ chỉ vì em mới thở thôi sao ?”

Cậu vòng tay qua hông anh, nhích người anh sát lại gần mình, khóa ngược đôi chân Taehyung lại, để anh biết đâu là nguy hiểm, để anh chấp nhận một điều rằng khi Jeongguk trở nên nghiêm túc, chắc chắn sẽ hành xử như thể anh là một bức tranh trong viện bảo tàng – đẹp đẽ và quý giá.

Taehyung cảm thấy nhộn nhạo vì hơi thở Jeongguk rong ruổi trên cái bụng thơm tho láng mịn mướt mượt đấy. Hít hà mùi sữa tắm dìu dịu, lẫn cả cái mùi tự nhiên của anh. Jeongguk nhận ra anh luôn thích mặc những thứ đồ mỏng, nhất là những chiếc váy mỏng tang, mỏng đến nỗi có thể thấy ánh mặt trời yếu ớt lọt qua từng nút may đan nhau trên chiếc váy.

“ Chui ra đi. Đồ ngốc…”

Taehyung đánh mạnh lên bả vai ẩm mồ hôi kia, vẫn đang cố vùi cái đầu vào bên dưới váy anh, trêu đùa, hôn cái bụng dưới, lên đùi và những vết rạn da bé tí tẹo nhìn kĩ mới thấy.

Anh giúp Jeongguk vuốt lại những nếp tóc xù lên như lông quả banh tennis.

“ Trông như em vừa cọ đầu vào một quả bóng bay có tĩnh điện.”

“ Em thì hơi bị quan tâm đến những vết rạn da của anh. Nhưng ồ thôi nào anh vẫn xinh đẹp-“

“ Anh từng rất xấu xí.”

Mắt Taehyung nhanh chóng dịu lại trong nỗi buồn.

Anh nói “đã từng”, chắc hẳn anh trong quá khứ không mấy vui vẻ.

“ Anh từng chạy bộ không nổi hai vòng sân trường, bị cô lập, anh từng phải trốn trong nhà vệ sinh để ăn trưa, từng bị đánh vì mấy cái lý do vô cớ chết tiệt…”

“ Cũng có thể nói anh từng, đang, và sẽ yêu em.”

“ Em hy vọng là mình không làm điều gì tồi tệ với anh.”

Jeongguk nghe thấy trái tim mình bắt đầu không còn ổn định.

“ Chỉ là anh hơi buồn một tẹo. Nhưng không phải lý do từ em.”

Taehyung vuốt tóc mái mình lên, chỏm tóc nhô cao, kế bên là cái kẹp tóc.

“ Nhóc tì năm cấp ba tỏ tình em thất bại. Em nhớ không ?”

“ Tae thích Guk.”

Anh lặp lại lời ngày đó anh đã nói với Jeongguk.

Mọi ký ức trong đầu cậu tràn về như vũ bão, về dáng hình người anh lớp trên, gò má tròn trĩnh, người cũng hơi tròn, chỏm tóc đung đưa, vào ngày cuối cùng, anh ấy chuyển trường và Jeongguk khi ấy chỉ kịp trao cho anh một cái ôm, một chiếc kẹp tóc.

“ Cho Tae. Anh kẹp tóc lên chắc dễ thương lắm.”

Đó là một phần lý do tại sao Taehyung nói với cậu, rằng anh yêu Jeongguk nhiều hơn cậu tưởng, và lâu hơn cả thời gian Jeongguk yêu anh.

“ Chiếc kẹp này nó đời nào cũ được đâu, anh giữ nó kĩ lắm đấy.”

Anh khúc khích.

“ Nào. Bây giờ thì, Tae có dễ thương chưa ?”

“ Dễ thương lắm.”

Taehyung hôn cậu thật lâu, thật sâu, xem như anh trả lại món quà ngày hôm đó nợ cậu mà Taehyung trân quý suốt mấy năm trời dài đằng đẵng.

Bình luận về bài viết này