• Jeongguk •
Còn hơn cả tưởng tượng, một lần nữa, Taehyung dấu yêu mềm mại vị bông gòn đứng trước tôi dưới cái nắng rát.
“ Xui ghê. Lỡ bắt Taehyung chịu nóng rồi.”
“ Không xui lắm.”
Tay anh nắm gấu váy, dò xét qua cơ thể để trần của tôi.
Đến ban chiều cũng không hề khá khẩm hơn, cái hanh khô phủ lên làn da. Giữa thời tiết này, bước chân ra đường khác gì với tự vẫn.
Tôi ngồi trước hiên nhà, đơn độc mỗi cái quần cộc sát rạt mạn đùi và thân trên trần trụi ướt đẫm mồ hôi. Chàng thơ của tôi chẳng hề giỏi trong việc chịu đựng cơn nóng, tôi đã nhường anh cây quạt điện nho nhỏ duy nhất trong nhà, khi mà điều hòa đã hỏng theo cách vô cùng khốn kiếp trùng hợp.
Xem nào, phấn mắt, son bóng và má hồng đào. Xinh đẹp đến mức độ mà làm tôi ngẩn ngơ. Hôm nay Taehyung vận cái váy liền xanh nhạt xinh xắn bằng lụa mềm mịn và vài đường vải trong suốt nối liền hai bên tay, thắt chặt ở eo, trên đầu gối một tẹo này, và đương nhiên bất kỳ món đồ nữ tính nào được anh vận trên người, đều làm tôi chết mê lạ kỳ ( hơn hẳn cả bình thường. )
Tôi phải thừa nhận mình có niềm kích thích không lý giải nổi với việc ấy – việc Taehyung hay buông hờ những mảnh mượt mà trên đôi chân trần tinh tế.
“ Anh thật sự rất xinh.”
Tôi thấy giọng tôi run rẩy, dưới đôi mắt to tròn đang bao vây lấy tôi trong hũ mật đáng yêu.
Anh giả vờ bằng cách ngậm vài viên đá lạnh, hà hơi vào máy quạt và tạo âm thanh vô nghĩa ngó lơ tôi.
Taehyung vén nhánh tóc dài thượt gọn sau mang tai rồi kẹp chúng bởi cái nơ tí hin, cố gắng giữ nó thật trật tự trên đầu mình nhưng bất thành. Tôi giúp Taehyung với sự cẩn trọng hết sức có thể, giống như anh liệu mỏng manh tới mức vỡ tan tành dưới tay tôi hay không. Những ngón tay trượt qua mái tóc xám sẫm tựa loài bướm đêm, chạm vào đôi tai nhỏ nhắn của anh. Taehyung tỏa sáng đúng nghĩa hệt một thiên thần dưới ánh nắng lấp lóa hắt từ bên ngoài hiên, đôi mắt gợn sóng tinh anh – một sự hòa quyện khó nói của thanh chocolate ngọt ngào và ngọc hổ phách kiêu sa. Không bật nên lời.
“ Cảm ơn Guk, đó là lời khen tuyệt vời nhất mà anh từng nhận.”
Một lời hồi đáp mười phần thành thật, và chín mươi phần đáng yêu.
Răng tôi tê đi vì cắn miếng kem dâu lạnh băng ban nãy còn trong tủ lạnh. Tôi đưa nó ngay miệng anh, hành động tiếp theo thu vào mắt tôi ấy – chỉ tồn tại cách Taehyung thè lưỡi nhỏ thưởng thức nó, lúc vẫn duy trì ánh nhìn nóng rạo rực ở tôi.
“ Em thích anh.”
Vỏn vẹn 3 chữ. Nhưng sức công phá cực kỳ lớn đối với tim tôi.
Anh ấy vẫn vậy, vẫn nhẹ nhàng như cánh chim nhạn. Những tiếng vô thanh tắc nghẽn đặc quánh giữa chúng tôi, tôi rút cây kem về mình cho vào miệng, nếm trải lại ngọt ngào tàn dư trên đôi môi yêu kiều hẵng còn ướt đẫm kia.
“ Cứ hôn anh nếu điều đó an ủi trong em phần nào.”
Tôi cảm thấy bên trong đầu mình vừa đánh vang lên từng tiếng chuông của lễ đường. Chắc chắn rồi. Tôi phấn khích cứng đờ khoé miệng, ngón tay tự động vén tóc mai của anh qua một bên.
Tôi vuốt những giọt mồ hôi lấm tấm trượt bên má và dưới cổ Taehyung, cả vệt kem tan chảy bên khóe miệng.
Taehyung ngây thơ đang cố tỏ ra khó chiều trước mặt tôi. Tôi thấy đôi khi anh hay như vậy, điều đó cũng tốt, tôi khá yêu cảm giác có một con mèo nhỏ nghịch ngợm quấn quanh bên người.
Có lẽ mùa hạ, trong danh sách những thứ an ủi xoa dịu kiềm hãm cơn điên của tôi là nụ cười từ người nọ – mang vị của que kem dâu chua ngọt và thanh mát nơi đầu lưỡi. Mùa hạ năm nay, tôi có bóng hình thân thương của riêng mình.
Anh đứng trước quạt, táo tợn phủ chiếc váy lên đầu quạt hưởng gió, những nếp gấp nhẹ tênh – chúng bị thổi phồng lên như tách trà úp ngược và ở cự ly gần, tôi có thể mập mờ thấy những đường cong thoắt ẩn thoắt hiện mỹ miều dưới thớ lụa mỏng.
Trời thì nóng bừng mà anh cũng chẳng tha cho tôi.
Mùa hạ, cái mùa tệ bạc nhất trong năm. Mà nó lại làm Taehyung trở nên quấn người kì cục, như hôm nay.
Hậu lần tâm tình thích người đẹp được tỏ rõ, ba lần người đẹp hôn tôi, ôm tôi một cái, nắm tay hai cái, rồi mặc nhiên trèo vào lòng Guk này nằm sấp gỏn lọn chểnh cái mông lên, miệng ngậm ống hút nối liền lon coca mát rượi, má gác lên đùi tôi, lim dim hàng mi, hưởng thụ liu thiu sắp ngủ.
Trời nóng quá, mèo nhỏ đâm ra lười chẳng muốn đi đâu, chỉ mong yên bình ngủ một giấc cho thật đã.
Gió thổi phất phơ, muốn giấu cũng khó.
Thôi thì Jeongguk nào có cố ý nhìn, mà lỡ nhìn rồi thì nhìn luôn vậy…
Quần phồng có viền đăng-ten trắng. Dễ thương hết biết.
Tôi cười cười đặt tay lên hai cái mông tròn lẳng căng đầy, nắn tới nhéo lui mấy lần cho thỏa. Rồi đánh mắt qua cái khóa kéo sau cổ áo anh, nghĩ ngợi, nóng đổ lửa, kéo xuống cho anh mát vậy.
Ừ, cho anh mát thôi.
Tôi trộm nắm cái khóa xuống, đường dây kéo thẳng tuồn tuột xuống tận thắt lưng, hai mảnh cố định nối liền bởi khóa kéo nhanh chóng mở ra. Tấm lưng trần ẩm ướt, rãnh lưng chạy dọc xuống thắt eo sở hữu hai hõm đồng tiền Apollo sâu hoắm như hồ.
Quyến rũ quá đi mất…
Anh bất ngờ trở người lại, mắt đăm đăm hướng tới tôi mà không bày tỏ thái độ nào, anh mặc kệ đường dây kéo đã quá phận làm chiếc áo buông hờ nửa mảnh vai trần.
“ Jeongguk.”
“ Dạ…”
“ Em hư muốn chết…”
Giọng Taehyung lạc đi sau một giấc chợp mắt ngắn ngủi, và cơn buồn ngủ giữa trưa hạ quá sức để anh có thể trách móc tôi thêm bất kỳ một câu nào nữa. Tôi ôm Taehyung ngã ập xuống sàn gỗ lạnh, còn anh bật những thanh âm rên rỉ khó chiều khi tôi lấp đầy vết tình ở hõm cổ Taehyung, tay lùa vào trong vạt váy mân mê miền da thịt non mềm. Anh chẳng chịu được sự càn quấy của tôi, lại xoay mình, áo váy là lượt còn quên khuấy chỉnh đốn.
“ Giận cho.”
“ Em không trêu bé nữa. Bé đừng giận.”
Rồi chúng tôi tiếp tục lặng yên, nhìn vào mắt nhau và không có gì kỳ quặc giữa cả hai. Giống như chúng tôi đã đưa ra một giao kèo, người nào âu yếm đối phương trước thì thua. Tôi luôn luôn sống với niềm tự hào của một kẻ hiếu thắng, nhưng đôi khi bại trận vì ái tình, lại là điều kiêu hãnh mãnh liệt nhất.
Tựa như giấc mơ, anh chớp mắt lúng liếng. Không khí lấp đầy hương của hạ, những tán cây già cỗi xanh mướt, tất cả bụi hoa thơm ngạt ngào mà tôi chẳng bao giờ nhớ nổi tên, những loài cỏ dại xơ xác trong bãi vườn.
Tôi chạm vào làn da anh, lướt trên nó, mềm mại giống những cánh hoa mơn mởn ngoài kia, nhìn vào anh, thật quá đỗi nóng bỏng và dâng trào khát khao với đôi môi mọng chín.
Taehyung ngày càng xinh đẹp hơn theo thời gian, tôi chỉ ước ao bọc lấy anh vào chăn, giấu nhẹm anh đi khỏi những ánh mắt hau háu săm soi.
“ Anh cá anh thích em lâu hơn cả khoảng thời gian em bắt đầu thích anh.”
Thật chẳng hay ho tẹo nào khi tôi không nghe lời Yoongi hyung, lãng phí thời gian cả tôi và thiên thần này.
“ Em muốn biết từ khi nào ? Mọi thứ ở anh đều làm em trở nên tò mò.”
“ Lâu đến mức anh còn chẳng nhớ nổi.”
Tôi chống tay bên sàn, vuốt mi mắt dấp dính dầy rợp kia.
“ Thật khó khi anh bước ra đường lần thứ hai cùng bộ dạng này, và đối diện em. Bằng tất cả nỗ lực.”
“ Điều đó xứng đáng mà anh.”
• Writer •
Và rồi môi Jeongguk thực sự bao phủ trọn vẹn khuôn miệng nhỏ nhắn ấy. Cảm giác quá điên rồ để mà hình dung nổi, cậu để tâm trí trôi lửng lơ giữa mấy đám mây xa xăm, ngưng trệ toàn bộ suy nghĩ. Dây dưa và chơi đùa đôi môi kia, những nụ hôn tưởng chừng là bất tận. Jeongguk vuốt ve, thổi bừng lên xung quanh, nóng hơn bao giờ hết. Niềm khoái cảm đi khắp mọi ngóc ngách cơ thể cả hai, cậu cố khống chế trước từng tiếng thở nặng nhọc từ Taehyung.
Giữa trưa hạ, vật lộn trên sàn cùng những đợt gió mới mẻ vờn quanh gấu váy anh, và trên mái tóc đẫm mồ hôi của Jeongguk. Không một khe hở, không thứ gì có thể cản trở, triền miên cho tới lúc buồng phổi bọn họ gào lên rằng chúng cần không khí, một chút ít ỏi cũng được.
Taehyung hé mở đôi môi mình, gián tiếp lưu luyến môi Jeongguk, đôi con ngươi hiện hữu hình bóng cậu, giam giữ khối tâm trí của người nọ.
Kiều diễm, run rẩy và mỏng manh dưới thân cậu.
Tệ rồi.
“ Em đang…”
“ Anh đừng để ý…”
Ừ đúng vậy.
Rất tệ.