[ Faggot ] – 13

• Writer •

Nếu Kim Taehyung được lựa chọn việc gì khiến anh cảm thấy an tâm nhất, anh sẽ không dõng dạc nói, chỉ thỏ thẻ tí tẹo về vòng tay mạnh mẽ của Jeongguk, cái cách cậu đan vào trong tóc anh, vuốt lại những sợi rôi rối, rồi dùng sự ngọt ngào từ hơi thở nam tính cho đến thanh âm trầm thấp thì thầm hỏi anh mệt không. Khi ấy, anh cảm thấy may mắn bởi trong đời cuối cùng cũng có một Jeon Jeongguk cạnh bên.

Suy xét cho cùng, Taehyung yêu cậu đến ngây dại, nhiều đến nỗi đôi lúc anh ngỡ cứ như Jeongguk là giấc mơ chân thật nhất của anh. Đôi lúc anh chạm lên gò má ấm nóng đó để xác định mọi thứ có còn nguyên vẹn hay không, rồi đi dọc từ ánh mắt làm anh điên đảo, đến cái mũi cao, tới bờ môi mỏng ngày ngày trao cho anh những dấu âu yếm hẵng còn chưa phai.

Sẽ đôi lúc là lặng yên ngắm nhìn Jeongguk, muốn khắc ghi mọi thứ ở cậu, vết sẹo nho nhỏ không hoàn hảo, mấy ngón tay đàn ông gãy gọn tinh tế, lẫn tính tình nhẹ nhàng lặng yên của cậu.

Taehyung ngẫm quãng thời gian trước đó, nếu anh đơn thuần không dám tiếp tục mọi thứ, xem là tình cảm trẻ con, tự mà kết thúc khoảng khắc khi ấy, chắc hẳn bây giờ cái kẹp tóc sẽ bị quăng ở xó xỉnh nào trong góc nhà, cả hai quên lãng nhau trong dở dang, thì nuối tiếc biết mấy. Nhưng mà may thay, anh kiên trì theo đuổi tới một ngày anh ngoảnh trở lại không ngờ là đã đi xa đến vậy, anh dựa vào chút mối quan hệ liên lạc ít ỏi của bản thân, trầy trật lắm mới còn cơ hội gặp lại nhau.

“ Em gần hẳn quên béng đi chuyện đó.”

“ Nếu thôi thì thà ngày hôm đó em đừng tặng anh cái kẹp tóc, khen anh dễ thương. Vì lẽ đó anh mang nợ em, anh mang nợ tương tư Jeongguk.”

“ Có thể nào anh giữ ý niệm về em suốt thời gian dài khi thậm chí một hình ảnh, một thông tin lại chẳng hề có.”

Taehyung chống cằm, cười cười như thể chuyện giản đơn.

“ Chân thành là đủ, em à.”

Xung quanh anh từ ngày có cậu, đã thay đổi nhiều điều hơn. Thói quen anh hay nhìn thẳng vào mắt người đối diện khi trò chuyện dần có ngoại lệ – đó là Jeongguk. Bấy nhiêu can đảm Taehyung cố sức góp nhặt, cũng chẳng hề đủ cho một lần nhìn vào mắt cậu quá ba giây, rồi anh sẽ bối rối, sẽ đỏ hừng, và đôi ngọc hổ phách sáng ngời thì luôn khép hờ nhìn xuống mặt đất, nhìn xuống hai mũi đôi giày đối nhau thật nhàm chán.

Jeongguk chẳng có khi nào không ngừng quan sát anh, sự thật là vậy. Cậu luôn để ý đến từng cái bặm môi, nhướng mày của anh. Nếu đôi lúc nhận ra mắt anh liên tục cụp xuống với vẻ trốn tránh, kheo khéo cái hàng mi dài run run tựa cánh bướm vồ vập sắp bay đi, cậu hiểu, mà cũng đồng thời làm Jeongguk muốn sinh ra yêu thương hôn lên đó một phen để dỗ dành.

Và Jeongguk đã thật sự làm vậy. Tích tắc quá đỗi dịu dàng.

Từng ngày tình cảm chồng chất như vậy, nếu có điều gì thôi thúc anh từ bỏ Jeongguk, anh ngược lại sẽ từ bỏ điều ấy để giữ cậu bên mình.

Jeongguk hay chủ động trong mọi thứ với anh, ngược lại Taehyung thì chưa một lần dám công khai nắm tay cậu. Anh hay nhìn, chỉ đứng đó mỉm cười và tỏ ra thờ ơ khi cậu đứng cạnh những cô gái xinh đẹp vào quán, đỗi đãi với họ không quá phận. Nhưng sâu tiềm thức cậu mong muốn, muốn thấy một cái chau mày, dù là nhỏ nhất của anh.

Jeongguk cũng hay đùa mà hỏi dọa anh.

“ Anh không bao giờ tỏ ra khó chịu khi em cùng với người khác thân thiết. Anh lại cười. Em chưa thấy một ai đó yêu như cách của anh. Nếu lỡ em yêu người nào khác rồi sao ?”

Chàng trai bé bỏng của Taehyung hàm ý nói anh có lẽ không yêu cậu thật, hoặc đó chỉ là một sự huyễn hoặc tình yêu từ anh.

“ Anh chấp nhận mọi việc em làm. Nếu việc em làm năm phần sai trái, anh có thể cùng em sửa lại lỗi lầm, nếu việc em làm tám phần sai trái, ít nhất anh sẽ lui về phía sau em. Nhưng em đừng làm mười phần sai trái, như thế thì tội nghiệp anh lắm.”

Hẳn đúng là thế, cậu chưa thấy một ai trong đời cậu yêu như Taehyung. Bởi tình yêu của Taehyung – cả một sự bao dung và thấu hiểu. Cũng chính Taehyung dạy cho Jeongguk về tình yêu, để cho cậu thấy anh trân trọng cậu nhiều tới mức nào.

Jeon Jeongguk tự dặn bản thân, rằng một lần cậu làm tổn thương Taehyung, là gấp mười lần lỗi lầm tổn thương đáng trách.

Bình luận về bài viết này