• Jeongguk •
Đã qua một thời gian cực kỳ lâu về lần cuối Yoongi nửa đùa nửa thật về mối quan hệ của tôi và Taehyung, tần suất thân mật giữa chúng tôi xảy ra ngày càng nhiều, cái điều đó trao cho tôi cực kỳ nhiều hy vọng. Nhưng mọi thứ thì chẳng bao giờ thuận lợi vào phút giây ban đầu, mà khó khăn đầu tiên là vào ngày hôm nay. Anh ấy xa cách và hoàn toàn chẳng hề đặt sự hiện diện của tôi vào trong tầm mắt.
“ Seokjin hyung, Taehyung vẫn ổn chứ ạ ?”
Tôi lo lắng thể trạng anh không tốt, nhất là vào lúc này – mùa hạ, lý do của những cơn say nắng. Tôi thực sự đã hỏi Taehyung về việc anh ấy cảm thấy ra làm sao, và nhận được câu trả lời anh ấy hoàn toàn bình thường trong khi nét rầu rĩ lấp đầy khuôn mặt. Thế nên tôi mong Seokjin hyung sẽ biết cái gì đó trong trường hợp Taehyung đã nói với anh.
“ Anh hy vọng anh biết, anh cũng đề cập vấn đề khó khăn xảy ra với Taehyung. Nhưng em ấy bảo tất cả vẫn ổn. Có lẽ Taehyung vướng phải cơn cảm cúm giữa mùa hoặc gì đó. Anh có bảo Taehyung hãy nghỉ ngơi, một lần nữa, Taehyung vẫn khẳng định đó không phải về sức khỏe.”
Tôi có cảm giác không hề ổn về bản thân.
• Taehyung •
Chính xác, tôi biết một Jeon Jeonguk khuôn mặt điển trai đi kèm nụ cười sáng láng là tội lỗi nhất đời. Nhìn mấy cô gái non trẻ xúng xính váy vóc vây quanh em kìa. Tôi chỉ biết hướng sự vô vọng và tự ti đi ngược lại phía đằng sau mình. Điều đáng lo ngại nhất, một trong số những cô gái ấy đã thân thiện đến mức em muốn một nụ hôn trên má em, và đáp lại chỉ là sự ngượng ngùng.
Ôi chết tiệt tôi ngu ngốc đến thế nào mà cũng không nghĩ đến việc em sẽ có bạn gái. Một cô bạn gái xinh đẹp và nhỏ nhắn đi cạnh em là hoàn hảo hơn bao giờ hết.
Rồi tôi liệu có chết chìm trong mớ buồn bã của việc thất tình, gắng gượng vượt qua nó trong nhiều tháng và sống khi mỗi ngày chỉ ăn với tâm trạng hỗn độn.
Thôi nào. Rồi sẽ ổn.
Tôi cố động viên bản thân.
Những nàng tiên xinh đẹp đã đi, em lách qua gian quầy.
Em đến gần bên tôi, đôi mày rậm nhíu lại đầy kiên định, em vây tôi trong góc tường và mọi thứ, tôi chỉ cảm thấy mình lòng tôi nhộn nhạo như bọt ly coffee tôi pha dở dành cho anh Seokjin.
“ Tae hãy nói với em đi. Có điều gì không tốt lành sao ?”
Tôi chắc chắn không muốn cướp mất lời quan tâm đáng lẽ ra Jeongguk phải dành cho bạn gái em ấy.
“ Không-“
Em ngắt lời tôi với cọc cằn.
“ Đừng nói không với em. Đừng nói anh ổn. Đừng nói chẳng có chuyện gì đâu. Thật sự em làm sai gì với anh, đúng chứ ?”
Tôi chắc chắn là hề có tư cách để giận dỗi em.
“ Em quên trả lời tin nhắn từ anh ?”
“ Không.”
“ Hay em đã lỡ ăn cái bánh chocolate của anh hôm kia ?”
“ Không Guk nghe này-“
“ Thế là vì tại sao ?”
“ Em đi mà nói với mấy người vây kín xung quanh em đi.”
Tôi thở hắt ra, cắn môi day dứt.
Ôi Taehyung ngốc nghếch.
“ Những cô gái ban nãy ?”
“ K-không phải…”
• Jeongguk •
Anh ấy ngẫu nhiên nhắc đến chị tôi và những người bạn của chị ấy, nhưng thánh thần ơi bằng sự may mắn nào đó. Tôi thấy anh lấp lửng, gò má dần đỏ và mắt mở to kinh ngạc – như không tin điều đó không thể nào thoát ra từ miệng anh. Trong tôi như vừa mở được khai sáng và đào được kho báu.
Lạy Chúa. Anh ấy vừa…ghen tị. Cái hành động bỡ ngỡ với tôi. Ích kỷ chiếm hữu tôi, và cách anh ấy hiểu lầm, nó đầy đáng yêu.
Tôi nhướn mày, cong cớn.
“ Anh biết đó. Tae. Người chị của em và bạn chị ấy chỉ là khen ngợi mấy ly coffee em làm thôi. Bà chị già đôi khi thể hiện tình yêu quá khích với em ở chốn công cộng, mong anh không cảm thấy phiền.”
Tôi nắm vai thật anh, ghì sát môi vào đôi tai ửng hồng. Thì thầm.
“ Ngày mai đến nhà em đi, dành cho em chút thời gian và em hy vọng là anh có. Mặc cái gì đó thật xinh vào nhé.”
• Taehyung •
Cách em ấy bắt nạt tôi. Xoay vòng tôi chóng mặt. Đáng thương lẫn ngốc nghếch làm sao, tôi thích cuồng nhiệt Jeongguk như thế.