Như một điều hiển trong đời, hay mọi thứ xảy ra như đúng trật tự mà nó vốn có, qua từng ngày, tôi được chạm vào em, âu yếm em, hôn lên gò má thơm mùi phấn và đôi tay tí tẹo của em nhiều hơn.
Tôi hay đón em sau những buổi tan trường, khi chiều tà và tiếng chuông vang dội lấp đầy không gian, em luôn chạy băng băng về tôi trên đôi chân thon nhỏ, trên đôi giày da được đánh bóng kĩ càng, trong chiếc áo sơ mi trắng tinh khôi và nụ cười toác hoác hết cỡ của em.
Và rồi em sẽ hôn vào hai bên lúm đồng tiền của tôi mà em hằng thích thú, lợn cợn trong miệng vài ba viên kẹo hay mấy món tráng miệng tôi lén mua cho em trước khi về nhà, trước khi mẹ em biết đã cấm em ăn bất cứ thứ gì trước buổi ăn tối còn em thì đang cố phá vỡ quy tắc đó. Mẹ sẽ đánh em mất, vì em đã hư, nhưng tôi là người chiều hư em mới phải.
Nhưng hôm nay, mọi chuyện không theo như hướng tôi lẫn Taehyung mong muốn. Em đánh mất sợi dây chuyền quý giá nhất, cái sự quý giá mà nó luôn yên phận gọn ghẽ nằm trên cổ em và em thì vô cùng ra sức giữ gìn nó, nhưng vào một thời điểm bất chợt nào đó, em sơ suất, em đã đánh mất nó.
Tôi nghe theo lời của một người bạn em, có lẽ là Billie béo- à không, là Billie. Tôi đi sang phía Tây của ngôi trường, nơi có một cái đồi, một khu rừng, và một Taehyung đang loáy hoáy lấm lem bùn đất.
“ Tae !”
“ Chú Namjoonnnnn !”
Em từ phía trên chân đồi lộng gió, lăn xuống và té nhào xuống tôi. Những vết dơ bẩn lấm sang bộ vest đắt tiền này, nhưng chẳng sao đâu, dù em có thế nào, tôi cũng bảo bọc lấy em.
“ N-Namjoon, cứu Tae với…”
“ Tae làm mất sợi dây chuyền của papi…”
Mắt em dần rớm lệ, và đã đỏ như một viên hồng ngọc thô sơ.
Đừng khóc. Tae.
Xin em đừng khóc, làm ơn.
Chỉ là xin em đừng khóc mà thôi.
“ Nó rất k-khó tìm ! Đó là kỷ vật duy nhất từ papi…”
Dù em có lạc mất một cây kim xuống dòng nước của Đại Tây Dương, tôi liền giúp em tìm lại nó.
“ Nghe này. Namjoon chắc chắn tìm ra kỷ vật duy nhất của bố Tae. Nước mắt của Tae rất quý giá, nên hãy ngừng lại nước mắt nào, đừng lãng phí để chúng rơi vô tội vạ xuống đất.”
Hai bàn tay to lớn của tôi ép lấy khuôn mặt em, mặc cho đôi mắt kia sưng húp, nhưng vẫn cố gắng nhìn thẳng tôi.
“ Tae nghĩ lần cuối mình thấy sợi dây chuyền đó là ở nơi nào ?”
“ Đồi. Ở trên đồi kia thôi.”
Em gạt phăng những giọt nước mắt.
Đúng rồi. Tae của tôi. Thật mạnh mẽ.
Và rồi tôi bắt đầu đào bới, dơ bẩn và rối tinh, nếu kẻ nào có ý kiến quý ông đúng nghĩa không hành xử như con chuột chũi, thì xin lỗi, một quý ông sẽ không để nước mắt của người dấu yêu phải rơi bất cứ thêm giọt nào.
Áo sơ mi tôi thấm đẫm mồ hôi, trong suốt và dính dấp vào người đến khó chịu.
“ Chú Namjoon. Phải về thôi. Mặt trời đang dần đi xuống.”
“ Chú sẽ tìm giúp Tae sau bữa ăn tối. Tae thỏa thuận với điều đó không ?”
“ Kh-không cháu không muốn. Cháu chắc chắn sợi dây chuyền quý báu đó vì cái thói lơ đễnh đãng trí chết dẫm của mình đã lạc ở đâu đó rồi chứ không phải ở đây.”
Nỗi thất vọng u ám bao lấy xung quanh em. Cái bĩu môi, nhíu mi và nắm đấm siết lại. Ôi trời. Nhóc con này luôn khiến trái tim tôi chao lượn trên cánh chim, đôi lúc như thể tôi ở mấy rặng mây bồng bềnh, thì cũng đôi lúc như thể rớt từ hàng nghìn mét xuống đất rồi bị đè trăm tấn đá lên người. Tôi buộc dỗ dành em.
“ Nghe này. Tae không thể nói mình chắc chắn điều gì đó ngay cả khi bản thân còn chưa nhìn thấy.”
“ Sợi dây chuyền, chắc chắn chúng ta sẽ tìm thấy nó.”
“ Namjoon vừa phá vỡ nguyên tắc mình đề ra.”
“ Nào. Namjoon là ngoại lệ. Chỉ duy nhất một lần này thôi.”
Ngay khi em vừa dứt lời, đôi giày da bóng lóa của em nghiêng nghiêng, nó phát sáng một cách lạ kì một đốm màu xanh lục.
“ Sợi dây chuyền màu xanh lục à, hay bất cứ thứ gì liên quan trên sợi dây.”
“ M-mặt đá của sợi dây chuyền bên ngoài đính ngọc lục bảo.”
Em thảng thốt, tựa như tôi thấy từng tia hy vọng mãnh liệt trong em dấy lên.
Tôi đánh mắt, xem nào.
Bước những bước thật rộng và dài.
Màu xanh của viên lục bảo đến gần hơn trên đôi giày nhỏ theo chân tôi.
Một, hai, ba, bốn…chín, mười, mười một.
“ Đây rồi.”
Tôi nhặt nó lên, cơ thể đổ ập xuống đất cỏ dưới đôi tay em.
Em reo lên, réo rắc giống chuông giống sáo.
“ Sao nào ?”
“ Tuyệt vời ! Namjoon, người hùng của Tae. Tae cảm ơn cảm ơn cảm ơn cảm ơn-“
“ Không cần cảm ơn nhiều thế đâu.”
Tôi hôn lên gò má bay hết mùi phấn rôm, nhưng má em vẫn mềm, vẫn hồng, như một quả đào chín bất chợt rơi xuống vườn.
Sau cùng, chúng tôi chỉ nhận một vài sự trách mắng mẹ em.
“ Tại sao giờ này con mới về ?”
“ Lạc đường ạ. May mắn là chú Namjoon đã tìm thấy con.”
Em ngửa đầu đánh mắt sang tôi, thì thầm.
“ Tae không muốn nói việc làm mất sợi dây chuyền của papi đâu, má sẽ buồn lắm. Nhưng má cũng sẽ đánh đòn vì cho rằng Tae ham chơi đến lạc đường nếu không có chú Namjoon bảo kê.”
Kết quả sau cuộc vật lộn tra hỏi của Charlotte, chúng tôi cuối cùng cũng được đẩy vào bồn tắm.
Dưới ánh đèn điện không rõ ràng cho lắm, lẫn đục ngầu hơi nước nóng bốc lên. Hình dáng em mờ ảo, nhưng cảm nhận da thịt em cọ sát trong lòng rõ ràng từ tấc.
Tiểu thiên thần. Với mái tóc xoăn tít, làn da bóng loáng nước, bờ vai gầy và đôi mắt chứa tình ngây thơ.
“ Cupid…”
Tôi lẩm nhẩm.
“ Cupid ?”
“ Ý chú là, nhìn Tae như Cupid ấy. Mái tóc xoăn tít của Tae.”
“ Tae ghét Cupid.”
“ Vì ?”
“ Họ tự tiện gán ghép tình yêu của người khác. Làm sao trên đời có loại thần ngớ ngẩn vậy nhỉ ? Namjoon thấy đúng không ?”
Khối trí óc của em bên trong chứa điều gì vậy ? Tôi tự hỏi. Em thật tuyệt vời.
“ Ừ. Ngớ ngẩn thật.”
“ Cháu muốn ngủ với Namjoon.”
“ Không. Không được đâu.”
Em ngả đầu lên thành bồn, mắt đăm đăm và đang cố nài nỉ.
“ Tại sao ?”
“ Tại sao cái gì ạ ?”
“ Tae muốn ngủ chung với chú.”
“ Hm…”
“ Tae thích mùi của Namjoon. Thơm lắm ý.”
“ Như này này. Thơm thơm…”
Vài giây sự hít hà diễn ra trên cổ tôi, nhồn nhột ngưa ngứa, em mang bản năng của loài mèo thích âu yếm. Tôi đẩy em ra, trước khi có gì tồi tệ hơn xảy đến rồi lọt vào mắt em.
“ Mẹ Tae thì ?”
“ Ôi dào má luôn để Tae ngủ một mình vì Tae về đêm như Peter Pan ý. Bay lượn và nhón chân múa vở Hồ thiên nga.”
“ Thế Tae đã làm được bao nhiêu cú xoay ?”
“ Một con số khủng khiếp đối với đứa chưa học ba lê như cháu, hai mươi vòng. Cháu xoay đến mức mất đi ý thức.”
“ Một kỷ lục.”
“ Vâng. Đó là một kỷ lục.”
Em cười, và làn da rám đã bắt đầu ửng hồng mơn mởn.
Tôi từng ngủ cùng em một lần trước đó, cũng biết em từng trong giấc ngủ không phòng bị, níu chặt góc tay áo tôi rồi thầm thì đáng thương.
“ Papi. Xin hãy ở lại với Tae…”
Em cuộn tròn người, nhích vào lòng tôi tìm hơi ấm. Giọng em không còn giống tiếng cung đàn từ thiên đường tôi hay nhiệt lòng tán thưởng, giờ đây lại như mảnh thủy tinh mong manh, vỡ tan vào đêm sâu thẳm.
Người ta nói con người khi ngủ, đó chính là trạng thái con người yếu đuối nhất, nguyên thủy nhất. Những nỗi nhớ nhung, nỗi sợ, đều hình thành và bị chi phối mãnh liệt vào lúc đó.
Tôi kịp nhận ra em đã thiếu thốn đi tình yêu nhiều đến mức nào, một người mẹ của em, có thể dành cho em tình cảm lớn lao vĩ đại nhất, nhưng sau cùng tiềm thức em vẫn là một đứa trẻ khát khao hình ảnh người cha đã khuất, hay còn hơn cả thế.
“ Không ngủ được sao ?”
“ Tae buồn ngủ lắm ấy chứ. Nhưng vì Namjoon không ngủ nên Tae sẽ thức cùng Namjoon.”
“ Đừng như vậy, ngủ đi, nhỏ bé. “
Tôi nhẹ vuốt nếp tóc em vào mang tai, cố dỗ dành tiểu thiên thần ương bướng này vào lại giấc mộng.
Em ngáp một cái rõ dài. Mi mắt chống đỡ không thành công mà khép hờ một nửa.
“ Mà Namjoon đừng trong phòng đọc sách hoài, chán chết luôn á.”
“ Chú không thích ra ngoài.”
“ Tại sao vậy ạ ? Chú có phải cụ Clément nhà bên đâu. Cụ ấy già đến nỗi không đi được quá ba bước Tae thề.”
Mắt em vẫn nhắm. Như đang nói mộng.
“ Dầu sao ngày mai là ngày nghỉ của Tae, trời có nắng hay mưa, thì Tae cũng sẽ dẫn Namjoon đi chơi…”
Giọng em dần dần nhỏ, rồi tắt ngúm, tựa như điều chỉnh âm thanh của một chiếc đài radio.
“ Cảm ơn em.”