Belle.
Belle Hannover.
Cái tên của cô tiểu quỷ lấy mất tim tôi vào mùa thu năm tôi lên 15.
Nghe sao thật mỹ miều biết bao nhiêu, như chính con người cô ấy vậy.
Belle đương nhiên là một quý cô hoàn toàn mang trong mình một dòng máu thuần Châu Âu, vóc dáng đẫy đà và làn da rám nắng toát lên đầy nhựa sống của con gái Mĩ đương tuổi dậy thì, với mái tóc xoăn nâu và khuôn mặt đầy tàn nhang, tất cả trong mắt tôi đều xinh đẹp không tả xiết.
Giống như tôi, Belle là một cô nàng rõ tò mò, mà cũng chẳng phải kiểu tò mò bẽn lẽn như những bạn gái khác, nàng ta tò mò một cách tọc mạch và thẳng thừng. Belle luôn muốn tìm hiểu tâm sinh lý bọn con trai lứa đó ra sao, và rồi tôi hiển nhiên là người được chọn để Belle tìm hiểu.
Đa phần những câu chuyện phiếm của tôi và cô nàng luôn luôn là xoay quanh những đề tài này. Đôi lần tôi thấy việc này thật kỳ cục, nhưng Belle luôn bao biện là nó hết sức bình thường.
“ Mình chỉ đang muốn tìm hiểu nhiều thôi, đó là sự tò mò, thắc mắc, và những gì bản thân chúng ta không biết thì chúng ta có quyền hỏi nó. Tớ chẳng cảm thấy xấu hổ một tẹo nào đâu.”
Nhưng không sao, tôi tin cô ấy mà.
Chuyện gì đến cũng phải đến. Tôi thích Belle, và cô ấy cũng vậy, chúng tôi thích nhau, một tình yêu của bọn trẻ con.
Những cái nắm tay vụng trộm vẫn thường đến sau những chiều tan học, hay mấy cái hôn vụn vặt mà tôi cố gắng trao lên má của cô nàng.
Buồn thay, tất cả bây giờ khi nhắc lại chỉ còn có thể dùng cụm từ “ngày đó”, sẽ chẳng có gì nếu chúng tôi chia tay với nhau theo một lý do bình thường như chẳng còn thích nhau nữa – cái điều mà tụi trẻ con mới biết yêu hay bao biện cho nhau khi đã cảm thấy quá chán. Mà vì Belle đã qua đời khi đang vật vã trong cơn bạo bệnh, vào một mùa hè oi bức.
Còn rất nhiều điều tôi muốn nói với cô ấy.
Lời duy nhất cuối cùng mà tôi có thể nói được với Belle là chúc cô ấy chóng khỏe lại.
Sau sự ra đi của Belle, trong tôi mất mát điều gì đó một cách kinh khủng, điều gì đó không thể gọi tên.
“ Làm thế nào để gạt bỏ ‘nó’ hả bố ?”
“ Nhưng ‘nó’ là gì mới được ?”
“ Ý con là về Belle…con chỉ biết cảm giác này thật tồi tệ.”
Bố Fil biết mối quan hệ giữa chúng tôi là gì, và ông không hề cằn nhằn lấy một lời nào.
Ông hoàn toàn hiểu rằng tôi đã phải lo lắng về Belle nhiều như thế nào.
“ Chúng con đơn thuần chỉ là thích nhau, bố biết mà…nhưng con đã khóc…con nghĩ nó sẽ ổn, và tự nhủ rằng cậu ấy chỉ đi đâu đó một khoảng thời gian thật dài mà thôi.”
Cổ họng tôi nghẹn ứ đi. Tôi không muốn mình trông thật thảm hại trước mặt ông. Tôi nhìn vào bố Fil, cố gắng thuyết phục ông nên nói điều gì đó để chia sẻ cùng tôi.
Ông toát lên vẻ nhẫn nại, chờ đợi tôi.
“ Bố đang lắng nghe con đây.”
Bố Fil biết tôi vẫn còn muốn nói gì đó.
“ Đối với Belle, cậu ấy còn quan trọng hơn cả thế nữa.”
“ Ôi Namjoon của bố, bố dĩ nhiên cảm nhận được sự mất mát to lớn trong con lúc này. Bố cũng đã từng trải qua.”
“ Là về mẹ…phải không ạ ?”
Ông chỉ mỉm cười, ông đã quen với điều này từ rất lâu rồi.
“ Belle là một cô bé tốt, con bé xinh xắn và vui vẻ, hơn hết lại là ‘tình yêu’ của con.”
Bàn tay gầy guộc của ông xoa rối mái tóc của tôi.
“ Con đã thắc mắc ‘nó’ là gì đúng không ? Thật khó để nói cho con hiểu.”
“ Tình yêu.”
“ Tình yêu ?”