[ Pedophilia ] – part I : 2

Belle.

Belle Hannover.

Cái tên của cô tiểu quỷ lấy mất tim tôi vào mùa thu năm tôi lên 15.

Nghe sao thật mỹ miều biết bao nhiêu, như chính con người cô ấy vậy.

Belle đương nhiên là một quý cô hoàn toàn mang trong mình một dòng máu thuần Châu Âu, vóc dáng đẫy đà và làn da rám nắng toát lên đầy nhựa sống của con gái Mĩ đương tuổi dậy thì, với mái tóc xoăn nâu và khuôn mặt đầy tàn nhang, tất cả trong mắt tôi đều xinh đẹp không tả xiết.

Giống như tôi, Belle là một cô nàng rõ tò mò, mà cũng chẳng phải kiểu tò mò bẽn lẽn như những bạn gái khác, nàng ta tò mò một cách tọc mạch và thẳng thừng. Belle luôn muốn tìm hiểu tâm sinh lý bọn con trai lứa đó ra sao, và rồi tôi hiển nhiên là người được chọn để Belle tìm hiểu.

Đa phần những câu chuyện phiếm của tôi và cô nàng luôn luôn là xoay quanh những đề tài này. Đôi lần tôi thấy việc này thật kỳ cục, nhưng Belle luôn bao biện là nó hết sức bình thường.

“ Mình chỉ đang muốn tìm hiểu nhiều thôi, đó là sự tò mò, thắc mắc, và những gì bản thân chúng ta không biết thì chúng ta có quyền hỏi nó. Tớ chẳng cảm thấy xấu hổ một tẹo nào đâu.”

Nhưng không sao, tôi tin cô ấy mà.

Chuyện gì đến cũng phải đến. Tôi thích Belle, và cô ấy cũng vậy, chúng tôi thích nhau, một tình yêu của bọn trẻ con.

Những cái nắm tay vụng trộm vẫn thường đến sau những chiều tan học, hay mấy cái hôn vụn vặt mà tôi cố gắng trao lên má của cô nàng.

Buồn thay, tất cả bây giờ khi nhắc lại chỉ còn có thể dùng cụm từ “ngày đó”, sẽ chẳng có gì nếu chúng tôi chia tay với nhau theo một lý do bình thường như chẳng còn thích nhau nữa – cái điều mà tụi trẻ con mới biết yêu hay bao biện cho nhau khi đã cảm thấy quá chán. Mà vì Belle đã qua đời khi đang vật vã trong cơn bạo bệnh, vào một mùa hè oi bức.

Còn rất nhiều điều tôi muốn nói với cô ấy.

Lời duy nhất cuối cùng mà tôi có thể nói được với Belle là chúc cô ấy chóng khỏe lại.

Sau sự ra đi của Belle, trong tôi mất mát điều gì đó một cách kinh khủng, điều gì đó không thể gọi tên.

“ Làm thế nào để gạt bỏ ‘nó’ hả bố ?”

“ Nhưng ‘nó’ là gì mới được ?”

“ Ý con là về Belle…con chỉ biết cảm giác này thật tồi tệ.”

Bố Fil biết mối quan hệ giữa chúng tôi là gì, và ông không hề cằn nhằn lấy một lời nào.

Ông hoàn toàn hiểu rằng tôi đã phải lo lắng về Belle nhiều như thế nào.

“ Chúng con đơn thuần chỉ là thích nhau, bố biết mà…nhưng con đã khóc…con nghĩ nó sẽ ổn, và tự nhủ rằng cậu ấy chỉ đi đâu đó một khoảng thời gian thật dài mà thôi.”

Cổ họng tôi nghẹn ứ đi. Tôi không muốn mình trông thật thảm hại trước mặt ông. Tôi nhìn vào bố Fil, cố gắng thuyết phục ông nên nói điều gì đó để chia sẻ cùng tôi.

Ông toát lên vẻ nhẫn nại, chờ đợi tôi.

“ Bố đang lắng nghe con đây.”

Bố Fil biết tôi vẫn còn muốn nói gì đó.

“ Đối với Belle, cậu ấy còn quan trọng hơn cả thế nữa.”

“ Ôi Namjoon của bố, bố dĩ nhiên cảm nhận được sự mất mát to lớn trong con lúc này. Bố cũng đã từng trải qua.”

“ Là về mẹ…phải không ạ ?”

Ông chỉ mỉm cười, ông đã quen với điều này từ rất lâu rồi.

“ Belle là một cô bé tốt, con bé xinh xắn và vui vẻ, hơn hết lại là ‘tình yêu’ của con.”

Bàn tay gầy guộc của ông xoa rối mái tóc của tôi.

“ Con đã thắc mắc ‘nó’ là gì đúng không ? Thật khó để nói cho con hiểu.”

“ Tình yêu.”

“ Tình yêu ?”

[ Pedophilia ] – part I : 1

Tôi là Kim Namjoon, gần 30 tuổi, người Mĩ nhưng gốc là Hàn. Các bạn thắc mắc tại sao một tên người Hàn lại được đặt chân lên đất nước phồn hoa này ư ? Vì bố mẹ tôi là những con người may mắn được một người đàn ông giúp đỡ ( mà sau này là bố nuôi của tôi ) trong một lần ông cứu trợ cho những trẻ em nghèo ở Hàn. Ông đặc biệt ấn tượng với tôi, nếu không có ông thì đến bây giờ có lẽ tôi sẽ là một tên ất ơ thất học sống chật vật đâu đó trên mảnh đất quê hương.

Tôi chẳng có một chút ký ức nào về bố mẹ ruột của mình, vì tôi đã ở bên bố nuôi từ lúc tôi còn rất nhỏ, tôi đều mường tượng hình ảnh hai người họ qua lời người bố nuôi. Ông nói rằng, họ sẵn sàng ở lại cái nơi vẫn còn sự đói nghèo bao trùm ấy ( bạn biết đấy, Hàn Quốc năm 1920 chẳng phải là một đất nước khá giả, bình yên gì đâu ) chỉ để mong tôi có một cuộc sống tốt đẹp hơn khi sang đây. Tôi cảm thấy mình thật may mắn khi họ là bố mẹ của tôi, họ hy sinh cho tôi thật nhiều. 

Tôi rất mong được một lần gặp lại hai người, nhưng thật sự là chẳng bao giờ có cơ hội, tôi cũng thường hay nhắc đến ba mẹ ruột, như một sự kính trọng mà tôi dành cho họ. Còn về người bố nuôi của tôi, ông là một người chẳng chung một dòng máu, thậm chí còn chẳng chung gốc gác quê hương, nhưng lại là một người tôi mang ơn, dành tình cảm nhiều hơn ai hết. Từ những ngày đầu chập chững bước đi và nhận thức được xung quanh, ông đã luôn là người ở bên cạnh tôi. Ông tên Filber, tôi gọi ông là bố Fil, và có vẻ ông thích cách tôi gọi ông như vậy. Ông bảo nghe thật đáng yêu và tình cảm.

Bố Fil đã từng có một người vợ, nhưng bà ấy đã mất trong một tai nạn giao thông, ông vì quá yêu bà nên chẳng tái hôn với bất cứ một người phụ nữ nào nữa. Ông bảo đó là sự tôn trọng cuối cùng mà ông có thể làm được cho bà, điều này làm tôi càng thêm kính nể ông hơn.

Tôi lớn lên với sự khỏe mạnh và sung sướng trong vòng tay bố Fil. Ông là chủ một khách sạn ở New York, những con người ở khách sạn rất yêu quý tôi, nhưng đồng thời cũng lấy làm lạ khi lần đầu tiên thấy một thằng nhóc Châu Á, không mắt xanh, tóc chẳng sáng màu, gầy gò và làn da ngăm. Những cô nàng đeo chiếc tạp dề, trong tay là cái chổi sể thường hay bẹo má tôi đến đau điếng, những anh nhân viên với vest bảnh bao, cần mẫn xách hành lí và lâu lâu lại xoa đầu tôi khiến cho mái tóc có chút rối bời, hay mấy bà cô già người Mĩ với vóc dáng béo to luôn nghiêng người về phía tôi như một cái tháp Pisa mỗi khi trao cho tôi một cái bánh, cái kẹo đắt tiền nào đó.

Khách sạn của bố Fil đối với tôi như một vũ trụ thu nhỏ, nơi tôi thích nhất là sân cỏ của khách sạn, dưới con mắt, trí tưởng tưởng của một thằng nhóc con ngày đó thì một sân cỏ bình thường cũng trở thành một thảo nguyên rộng lớn, bao la.

Người bố nuôi thân yêu của tôi là một người bố tốt, ông chăm sóc và yêu thương tôi như thể con ruột của mình.

Ngày tôi còn bé, ông vẫn thường cùng tôi đạp xe dạo quanh công viên cách nhà chừng 300 mét. Mỗi sáng chào đón tôi là bữa điểm tâm ngon lành với cái nhìn trìu mến của ông, sau khi kết thúc một ngày dài và chuẩn bị lên giường, thì ông lại thì thầm chúc ngủ ngon tôi cùng cái chăn được ông kéo cao đến tận cổ.

Tôi được cho đi học ở một trường ngoại trú gần nhà, cuộc sống ở trường học cũng thú vị chẳng kém. Tôi được giáo dục tất cả một cách chỉn chu nhất, tất nhiên là luôn cả việc giáo dục giới tính. Trước tuổi 14, tôi là một thằng nhóc hay tò mò về tính dục, cái điều mà tôi chẳng rõ về bản thân mình mỗi khi ngắm nhìn những cô người mẫu hở hang trong mấy cuốn tạp chí nào đấy mà chúng luôn được đặt trên cái kệ gỗ cao chót vót trong thư viện khách sạn bố Fil.

Ông bảo đó là một điều hết sức bình thường với một thằng nhóc đương tuổi dậy thì. Nhưng tôi thừa biết, đó là một điều không bình thường, hormones tình dục trong con người tôi mách bảo tôi điều này.