[ Pedophilia ] – part I : 2

Belle.

Belle Hannover.

Cái tên của cô tiểu quỷ lấy mất tim tôi vào mùa thu năm tôi lên 15.

Nghe sao thật mỹ miều biết bao nhiêu, như chính con người cô ấy vậy.

Belle đương nhiên là một quý cô hoàn toàn mang trong mình một dòng máu thuần Châu Âu, vóc dáng đẫy đà và làn da rám nắng toát lên đầy nhựa sống của con gái Mĩ đương tuổi dậy thì, với mái tóc xoăn nâu và khuôn mặt đầy tàn nhang, tất cả trong mắt tôi đều xinh đẹp không tả xiết.

Giống như tôi, Belle là một cô nàng rõ tò mò, mà cũng chẳng phải kiểu tò mò bẽn lẽn như những bạn gái khác, nàng ta tò mò một cách tọc mạch và thẳng thừng. Belle luôn muốn tìm hiểu tâm sinh lý bọn con trai lứa đó ra sao, và rồi tôi hiển nhiên là người được chọn để Belle tìm hiểu.

Đa phần những câu chuyện phiếm của tôi và cô nàng luôn luôn là xoay quanh những đề tài này. Đôi lần tôi thấy việc này thật kỳ cục, nhưng Belle luôn bao biện là nó hết sức bình thường.

“ Mình chỉ đang muốn tìm hiểu nhiều thôi, đó là sự tò mò, thắc mắc, và những gì bản thân chúng ta không biết thì chúng ta có quyền hỏi nó. Tớ chẳng cảm thấy xấu hổ một tẹo nào đâu.”

Nhưng không sao, tôi tin cô ấy mà.

Chuyện gì đến cũng phải đến. Tôi thích Belle, và cô ấy cũng vậy, chúng tôi thích nhau, một tình yêu của bọn trẻ con.

Những cái nắm tay vụng trộm vẫn thường đến sau những chiều tan học, hay mấy cái hôn vụn vặt mà tôi cố gắng trao lên má của cô nàng.

Buồn thay, tất cả bây giờ khi nhắc lại chỉ còn có thể dùng cụm từ “ngày đó”, sẽ chẳng có gì nếu chúng tôi chia tay với nhau theo một lý do bình thường như chẳng còn thích nhau nữa – cái điều mà tụi trẻ con mới biết yêu hay bao biện cho nhau khi đã cảm thấy quá chán. Mà vì Belle đã qua đời khi đang vật vã trong cơn bạo bệnh, vào một mùa hè oi bức.

Còn rất nhiều điều tôi muốn nói với cô ấy.

Lời duy nhất cuối cùng mà tôi có thể nói được với Belle là chúc cô ấy chóng khỏe lại.

Sau sự ra đi của Belle, trong tôi mất mát điều gì đó một cách kinh khủng, điều gì đó không thể gọi tên.

“ Làm thế nào để gạt bỏ ‘nó’ hả bố ?”

“ Nhưng ‘nó’ là gì mới được ?”

“ Ý con là về Belle…con chỉ biết cảm giác này thật tồi tệ.”

Bố Fil biết mối quan hệ giữa chúng tôi là gì, và ông không hề cằn nhằn lấy một lời nào.

Ông hoàn toàn hiểu rằng tôi đã phải lo lắng về Belle nhiều như thế nào.

“ Chúng con đơn thuần chỉ là thích nhau, bố biết mà…nhưng con đã khóc…con nghĩ nó sẽ ổn, và tự nhủ rằng cậu ấy chỉ đi đâu đó một khoảng thời gian thật dài mà thôi.”

Cổ họng tôi nghẹn ứ đi. Tôi không muốn mình trông thật thảm hại trước mặt ông. Tôi nhìn vào bố Fil, cố gắng thuyết phục ông nên nói điều gì đó để chia sẻ cùng tôi.

Ông toát lên vẻ nhẫn nại, chờ đợi tôi.

“ Bố đang lắng nghe con đây.”

Bố Fil biết tôi vẫn còn muốn nói gì đó.

“ Đối với Belle, cậu ấy còn quan trọng hơn cả thế nữa.”

“ Ôi Namjoon của bố, bố dĩ nhiên cảm nhận được sự mất mát to lớn trong con lúc này. Bố cũng đã từng trải qua.”

“ Là về mẹ…phải không ạ ?”

Ông chỉ mỉm cười, ông đã quen với điều này từ rất lâu rồi.

“ Belle là một cô bé tốt, con bé xinh xắn và vui vẻ, hơn hết lại là ‘tình yêu’ của con.”

Bàn tay gầy guộc của ông xoa rối mái tóc của tôi.

“ Con đã thắc mắc ‘nó’ là gì đúng không ? Thật khó để nói cho con hiểu.”

“ Tình yêu.”

“ Tình yêu ?”

[ Pedophilia ] – part I : 1

Tôi là Kim Namjoon, gần 30 tuổi, người Mĩ nhưng gốc là Hàn. Các bạn thắc mắc tại sao một tên người Hàn lại được đặt chân lên đất nước phồn hoa này ư ? Vì bố mẹ tôi là những con người may mắn được một người đàn ông giúp đỡ ( mà sau này là bố nuôi của tôi ) trong một lần ông cứu trợ cho những trẻ em nghèo ở Hàn. Ông đặc biệt ấn tượng với tôi, nếu không có ông thì đến bây giờ có lẽ tôi sẽ là một tên ất ơ thất học sống chật vật đâu đó trên mảnh đất quê hương.

Tôi chẳng có một chút ký ức nào về bố mẹ ruột của mình, vì tôi đã ở bên bố nuôi từ lúc tôi còn rất nhỏ, tôi đều mường tượng hình ảnh hai người họ qua lời người bố nuôi. Ông nói rằng, họ sẵn sàng ở lại cái nơi vẫn còn sự đói nghèo bao trùm ấy ( bạn biết đấy, Hàn Quốc năm 1920 chẳng phải là một đất nước khá giả, bình yên gì đâu ) chỉ để mong tôi có một cuộc sống tốt đẹp hơn khi sang đây. Tôi cảm thấy mình thật may mắn khi họ là bố mẹ của tôi, họ hy sinh cho tôi thật nhiều. 

Tôi rất mong được một lần gặp lại hai người, nhưng thật sự là chẳng bao giờ có cơ hội, tôi cũng thường hay nhắc đến ba mẹ ruột, như một sự kính trọng mà tôi dành cho họ. Còn về người bố nuôi của tôi, ông là một người chẳng chung một dòng máu, thậm chí còn chẳng chung gốc gác quê hương, nhưng lại là một người tôi mang ơn, dành tình cảm nhiều hơn ai hết. Từ những ngày đầu chập chững bước đi và nhận thức được xung quanh, ông đã luôn là người ở bên cạnh tôi. Ông tên Filber, tôi gọi ông là bố Fil, và có vẻ ông thích cách tôi gọi ông như vậy. Ông bảo nghe thật đáng yêu và tình cảm.

Bố Fil đã từng có một người vợ, nhưng bà ấy đã mất trong một tai nạn giao thông, ông vì quá yêu bà nên chẳng tái hôn với bất cứ một người phụ nữ nào nữa. Ông bảo đó là sự tôn trọng cuối cùng mà ông có thể làm được cho bà, điều này làm tôi càng thêm kính nể ông hơn.

Tôi lớn lên với sự khỏe mạnh và sung sướng trong vòng tay bố Fil. Ông là chủ một khách sạn ở New York, những con người ở khách sạn rất yêu quý tôi, nhưng đồng thời cũng lấy làm lạ khi lần đầu tiên thấy một thằng nhóc Châu Á, không mắt xanh, tóc chẳng sáng màu, gầy gò và làn da ngăm. Những cô nàng đeo chiếc tạp dề, trong tay là cái chổi sể thường hay bẹo má tôi đến đau điếng, những anh nhân viên với vest bảnh bao, cần mẫn xách hành lí và lâu lâu lại xoa đầu tôi khiến cho mái tóc có chút rối bời, hay mấy bà cô già người Mĩ với vóc dáng béo to luôn nghiêng người về phía tôi như một cái tháp Pisa mỗi khi trao cho tôi một cái bánh, cái kẹo đắt tiền nào đó.

Khách sạn của bố Fil đối với tôi như một vũ trụ thu nhỏ, nơi tôi thích nhất là sân cỏ của khách sạn, dưới con mắt, trí tưởng tưởng của một thằng nhóc con ngày đó thì một sân cỏ bình thường cũng trở thành một thảo nguyên rộng lớn, bao la.

Người bố nuôi thân yêu của tôi là một người bố tốt, ông chăm sóc và yêu thương tôi như thể con ruột của mình.

Ngày tôi còn bé, ông vẫn thường cùng tôi đạp xe dạo quanh công viên cách nhà chừng 300 mét. Mỗi sáng chào đón tôi là bữa điểm tâm ngon lành với cái nhìn trìu mến của ông, sau khi kết thúc một ngày dài và chuẩn bị lên giường, thì ông lại thì thầm chúc ngủ ngon tôi cùng cái chăn được ông kéo cao đến tận cổ.

Tôi được cho đi học ở một trường ngoại trú gần nhà, cuộc sống ở trường học cũng thú vị chẳng kém. Tôi được giáo dục tất cả một cách chỉn chu nhất, tất nhiên là luôn cả việc giáo dục giới tính. Trước tuổi 14, tôi là một thằng nhóc hay tò mò về tính dục, cái điều mà tôi chẳng rõ về bản thân mình mỗi khi ngắm nhìn những cô người mẫu hở hang trong mấy cuốn tạp chí nào đấy mà chúng luôn được đặt trên cái kệ gỗ cao chót vót trong thư viện khách sạn bố Fil.

Ông bảo đó là một điều hết sức bình thường với một thằng nhóc đương tuổi dậy thì. Nhưng tôi thừa biết, đó là một điều không bình thường, hormones tình dục trong con người tôi mách bảo tôi điều này.

[ Triple ] – yoontae; seoktae 🌓

1.

Tôi từng coi tình yêu là thứ mưu cầu cá nhân mỗi con người, có bao nhiêu kỳ quặc, sai trái, chỉ cần san sẻ với đối phương, là thứ vô cùng đơn giản mà nhìn thấu nó, nắm lấy nó trong lòng bàn tay mà một hai quyết định.

Min Yoongi và Jung Hoseok, hai thái cực, hai con người đối lập.

Nếu một Yoongi yên tĩnh và ôn hòa như mặt trăng, thì Hoseok chân chính là một mặt trời rực rỡ.

Yoongi luôn luôn lặng lẽ quan sát tôi từ phía xa bằng sự dịu dàng trong đôi mắt anh. Anh là người không thuận miệng khi thủ thỉ đôi ba câu yêu thương này nọ, anh lấy hành động thay thế cho lời nói, mà ấy thế nhưng mọi hành động của anh cứ vậy mà giải tỏa đúng hết những tâm tư suy nghĩ trong tôi.

Và nếu có ai hỏi ai là người ngọt ngào nhất thế gian, là Hoseok. Bàn tay nóng ấm hay xoa gò má của tôi, sự khiếm khuyết nho nhỏ ( chính là hai đồng điếu xinh chết đi được ) ẩn hiện khi khóe môi treo lên vòng cung đáng yêu. Sự cưng chiều ngập tràn trong từng nụ hôn của anh đặt khắp nơi trên gương mặt tôi.

Khác biệt là vậy, nhưng điểm chung duy nhất của hai người họ là đều yêu tôi, đúng chứ ? Tôi biết ngoài tôi ra thì chẳng còn ai xứng đáng với mọi cái danh xấu xa chói tai trên đời này. Tôi sẵn sàng chấp nhận nó, mà không một lời bào chữa.

2.

Chúng tôi chẳng thực sự biết mối quan hệ cả ba chính xác được gọi tên như thế nào. Và chúng tôi cho rằng đó là tình yêu, bất quá là có hơi khác biệt so với tất cả những mối tình thông thường. Trong mọi trường hợp, tất cả các mối quan hệ tam giác đều chẳng có kết quả tốt đẹp dài lâu, nhưng chúng tôi vẫn hài lòng duy trì kiểu tình ái chết người này, dửng dưng cho rằng tất cả vẫn ổn.

Nhưng có vẻ như thất vọng chào màn sớm hơn tôi tưởng.

3.

Tôi đã từng bảo, Yoongi và Hoseok là mặt trăng và mặt trời, mà thứ gì càng trái ngược, lại càng hòa hợp đến thành nỗi kì lạ. Thế rồi, vị trí của tôi bị đẩy ra từ lúc nào mà chính tôi còn chẳng hề hay biết.

Mắt tôi vẫn không thể quen với việc một Hoseok nghiễm nhiên khoác vai một Yoongi cười tươi vui vẻ, tâm trí tôi vẫn không thể quen được với việc làm lơ bọn họ đi mỗi khi thấy cả hai bắt đầu bám dính lẫn nhau, chẳng thèm đoái hoài chút đỉnh gì ở tôi.

Thôi nào. Dừng việc đùa giỡn vậy đi. Mọi chuyện bắt đầu lệch lạc rồi đấy.

4.

Chúa đã chẳng còn thèm nghe lời cầu xin của trái tim tội nghiệp, tôi đoán có lẽ là do Ngài đang trừng phạt tôi chăng ? Cũng phải.

Khoảng cách tôi và cả hai người họ đã dần một xa hơn. Điều đó ít nhiều cũng làm tôi bận lòng, mà tôi thì đang cố gắng nở nụ cười tươi nhất hết sức có thể với những ai quan tâm điều gì đã khiến mắt tôi nhắm nghiền đầy mệt mỏi lẫn buồn bã như thế.

Thật sự kết thúc rồi ? Tôi đoán vậy.

5.

“ Tae, anh sẽ đến nhà Yoongi trong chốc nữa. Em muốn đi cùng chứ ?”

Có. Nhưng không đâu.

“ Không.”

Tôi chỉ đáp vỏn vẹn lại Hoseok một từ, đủ để dập tắt nụ cười phấn khởi kia. Anh ấy mở to mắt đầy ngạc nhiên lẫn bối rối, những ngón tay đẹp đẽ luồn vào mái tóc màu nắng chói chang.

“ A-anh hiểu rồi.”

Đừng tỏ ra với tôi như thế. Anh nghĩ tôi sẽ suy nghĩ lại ư ? Không đầu đồ đần dối trá.

Khoan nào, tôi không thể nào để tình hình tồi tệ thêm. Tôi không thể nào muốn Hoseok và Yoongi biết có gì đó không ổn ở tôi. Ý tôi là, họ cứ muốn làm những hai người họ thích, miễn là, còn nhớ đến sự tồn tại của tôi đã tốt lắm rồi. Chính xác thì tôi bấu víu vào mối quan hệ này.

Dù thế nào, tôi cũng cầu xin, đừng bỏ rơi tôi…

“ Hôm nay em hơi mệt Hoseok. Nên anh có thể đến nhà Yoongi mà không có em. Anh có gì gửi lời chào của em đến Yoongi nhé. Anh đi vui vẻ.”

Tôi nhún nhường, nặn ra một nụ cười giả tạo tởm lợm, mà tôi cho là hoàn hảo nhất rồi. Tôi vỗ nhẹ lên bờ vai anh, thầm ước liệu anh có thể cho tôi ngả đầu nơi đây một chút, chỉ một chút.

Hoseok chỉ cười mỉm nhẹ đáp lại. Tay chuẩn bị xoa đầu tôi đến rối bù lên như thói quen, nhưng bây giờ anh không làm vậy nữa, thay vào đó anh xoa nắn nhẹ phần gáy của mình thật gượng gạo.

Mới một phút trước tôi còn thầm rủa anh, thì trong một chớp mắt tôi đang e sợ.

E sợ, vì tôi bây giờ.

Không thể hiểu nổi anh.

Không thể đọc được tâm trí anh.

Không thể biết anh đang suy nghĩ điều gì.

6.

58…

59…

Hoàn chỉnh mười một giờ.

Xem nào, đã quá thời gian mà anh ấy về nhà.

Hoseok có chuyện gì sao ?

Hay cả hai đã nốc một đống Soju và quên trời quên đất, quên luôn cả tôi. Mà nếu thật sự vậy, chẳng lẽ gọi một cuộc điện thoại cho tôi hẳn là khó khăn lắm ?

Taehyung đáng thương.

Tiếng nói đáng ghét lẩn quẩn trong tâm trí tôi.

Mày như bốc hơi khỏi cuộc sống bọn họ vậy.

Tôi nhíu chặt mày, lồng ngực phập phồng lên xuống gấp gáp, cố hớp và cào cấu lấy từng ngụm không khí.

Ôi chà ôi chà chà. Nhìn mày xem. Bị bỏ rơi.

Không.

Hoseok vui vẻ với Yoongi rồi.

Dừng lại.

Mày chưa bao giờ được thấy một Yoongi cười đến tít mắt như thế khi đứng cạnh Hoseok đúng không.

Im đi.

Họ không cần có mày-

Tay tôi gặt phăng đi tất cả mọi thứ, tất cả mọi thứ đặt trong tầm mắt của tôi.

Mọi thứ vỡ nát, đúng nghĩa.

Từ bên ngoài cho đến bên trong.

Tôi chỉ lặng lẽ đứng nhìn tấm hình chụp chung tử tế duy nhất của cả ba, cũng là bức hình tôi đặc biệt quý giá. Mới phút trước còn lồng kính bóng loáng và đặt ngay ngắn ở vị trí đẹp nhất trên bàn, thì chỉ trong nháy mắt đã thảm hại vụn vỡ từng mảnh kính dưới nền nhà.

Lấy ngón trỏ, che đi chính bản thân mình, tôi muốn xem cả hai có thực sự đẹp đôi như lời nó nói.

Chà, cũng hợp thật.

“ Xé đi vậy.”

Thôi nào, mày không thể xé nó. Giữ lại chút kỉ niệm đi.

Đến cuối cùng, tôi vẫn bị cái giọng kinh khủng chết tiệt ấy sai khiến.

Thôi được.

Tôi sẽ không xé tấm hình này đi.

Và thôi được. Tôi sẽ đến thẳng nhà Yoongi xem xem hai người đó đang làm cái của nợ gì sau lưng tôi.

Gần như lao hẳn ra ngoài đường với đôi giày còn chưa kịp xỏ vào quá nửa bàn chân, tôi dáo dác tìm kiếm tìm kiếm một chiếc taxi còn sống sót vào thời điểm này. May mắn một cách đáng ngờ, tôi tọt lên chiếc taxi duy nhất vừa mới nãy còn chạy ngang qua tôi.

7.

Bây giờ tôi đang đứng trước cánh cửa quen thuộc mà lần cuối cùng tôi thấy nó là vào tận mấy tháng trước.

Và lắng nghe mấy cái tiếng rên rỉ nho nhỏ đằng sau đấy.

Biết tỏng !

Hai người chết chắc rồi !

Tôi sẽ vào đấy, khoanh tay thật khinh bỉ rồi nói : ” à há ! Muốn ăn cặp mông ngon lành của tôi không ? Mấy người quay vào ô mất lượt rồi.”

Tuyệt. Hoàn hảo.

Tôi sẽ không bám víu vào loại mối quan hệ thảm hại như thế này. Một.lần.nào.nữa.

8.

Cái.mẹ.gì.đây ?

Dù tôi biết biết bọn họ cắm sừng tôi nhưng cái.mẹ.gì.đây ?

Tôi thề nếu tôi còn đến trễ một phút giây nào nữa thì họ đã chơi nhau tưng bừng khói lửa rồi.

“ Taehyung ?”

“ Bất ngờ chưa ? Qua mặt Taehyung này không có dễ thế đâu.”

“ Hm…cho anh một phút để giải thích.”

Thế quái nào Min Yoongi vẫn bình tĩnh như thế trông khi cả anh ta lẫn Hoseok đều trần như nhộng và ở trên giường vậy.

“ Anh muốn giải thích cái gì đây ?”

“ Thôi nào. Sẽ thật bẩn bựa nếu Hoseok chịu để yên bị chơi hoặc ngược lại là anh. Bọn anh chỉ đang tự giải quyết mà thôi.”

“ Cái gì ?”

“ Em đã bảo rằng em mệt và anh chỉ có thể đi một mình thôi cơ mà.”

Hoseok chêm vào, tôi không có nói chuyện với anh cái-đồ-mặt-giời-giả-tạo.

“ Chẳng qua thật sự bọn này muốn trả thù em một chút thôi. Lần trước em đánh lẻ với thằng cha nào đấy Bo- cái gì ấy nhỉ ?”

“ Bo Gum. Không phải đánh lẻ một lần mà là rất nhiều lần, nhiều như đồ đạc Namjoon làm hỏng ấy.”

Sao cơ ?

“ Thánh thần thiên địa ơi ngó xuống mà xem. Anh ấy là trai thẳng, hơn hết em chỉ xem anh ấy như anh trai và trời ạ ai là đi phang anh trai mình bao giờ. Hơn thế anh ấy có bạn gái rồi, à mà xinh khủng khiếp. Và tóm lại, ai bày đầu chuyện này ?”

“ Yoongi. Anh không biết anh chỉ làm theo.”

Hoseok lén đảo mắt qua con người đang chống tay đầy lười biếng trên giường.

Yoongi gầm gừ với Hoseok.

“ Thằng oắt con này…”

“ Anh lớn nhất trong chúng ta đấy. Yoongi…”

“ Xin lỗi.”

Anh chỉ nói có thể rồi tiếp tục chìm vào im lặng.

“ Hai người bao nhiêu tuổi rồi còn chơi cái trò trẻ con này vậy ?”

Tôi thở dài. Có vẻ như tôi chả có cơ hội để được nói cái câu ngầu lòi tôi nghĩ ra lúc đứng trước cửa nhà Yoongi rồi. Tin được không, tôi không ngờ bọn họ vẫn còn hành xử như lũ nhóc tiểu học ấy.

“ Thôi nào. Ngay cả đến lúc tự xử anh và Yoongi cũng chỉ nghĩ về mỗi mình em thôi đấy. Thậm chí là bọn anh phải kiềm chế ham muốn lấy hình em ra để-“

“ Dừng ở đây.”

Nhưng Hoseok thì chẳng thèm nghe lời tôi.

“ Để tự xử.

“ Đồng ý là bọn anh đã sai, nhưng tha lỗi cho bọn anh nhé, cục cưng ? Chẳng bởi em cũng đã đánh lẻ với Bo Gum rồi bỏ bê bọn anh còn gì.”

Tại sao lúc nào tôi cũng yếu đuối trước cái tiếng gọi “cục cưng” này của Hoseok hết trơn vậy.

“ Urgh ! Hai người nhanh mặc đồ vào đi. Và em đói rồi. Chờ đợi Hoseok về nhà khiến bụng em cồn cào kinh khủng.”

“ Anh cũng đói.”

Mà mắc mớ gì hai cái con người này nhìn tôi như thế.

“ Mèo nhỏ khi ghen dễ thương ghê.”

“ Em muốn ăn. Yoongi.”

“ Anh cũng thế.”

“ Em có biết nấu nướng đâu.”

“ Em chỉ việc nằm yên thôi ?”

“ Em đói, mệt nữa !”

Nguy hiểm tiềm tàng. Tôi nhấn mạnh khi trông thấy to lớn của Yoongi và Hoseok không hề có dấu hiệu sẽ nằm yên xuống. Tôi thấy hơi sợ rồi đó nha.

“ Chỉ một chút thôi.”

Hay ho ghê. Hẳn là một chút.

“ Không-“

Lũ khốn tồi tệ các anh.

Dù gì đi nữa. Chính xác là cả hai vẫn chưa quay trúng ô mất lượt ăn mông tôi.

– END –