[ Faggot ] – 2

• Writer •

Sau khi kết thúc một ngày vật lộn mỏi mệt ở bên ngoài, Taehyung trở về nhà, cùng một cái túi trên tay.

Anh bỏ chiếc túi chỏng chơ đâu đó, còn mình thì bước vào phòng tắm.

Nửa tiếng sau, Taehyung bước ra ngoài, cả người còn âm ấm vì hơi nước nóng. Thân bọc trong áo choàng tắm và những nhánh tóc ẩm ướt không ngừng nhỏ giọt, Taehyung còn chẳng thèm lau khô nó.

Anh lấy từ trong túi kia ra, hằng sa số loại đồ trang điểm được bày trên bàn, Taehyung ngắm nghía những thứ ấy thật lâu.

Rồi anh tự mình trang điểm, phấn mắt, kẻ mắt, chuốt mascara, bấm mi, má hồng điểm xuyến rồi son bóng, tất tần tật. Vẻ ngoài xinh đẹp của Taehyung thoáng một cái đã trở nên lộng lẫy gấp bội.

Hôm nay, Taehyung vận trên mình chiếc áo len cùng váy hoa ngắn cũn cỡn, gần như cứ cử động một tí là thấy hết cả nội y bên dưới, chiếc váy này thật ra không ngắn mấy nếu được một cô gái nào đó mặc, nhưng vì bây giờ người mặc là Taehyung – chàng trai cao 1m78.

Mình có nên ra ngoài không ?

Anh e ngại chính câu hỏi mà bản thân đưa ra.

Taehyung từ khi phát hiện anh là người đồng tính, hơn thế còn còn có sở thích “bệnh hoạn” thế – anh cho rằng nó đúng nghĩa “bệnh hoạn” Taehyung hàng ngày luôn bị mắc kẹt vào vòng tròn đắn đo. Anh đắn đo mình có nên chấm dứt việc này, giấu nhẹm đi mình đồng tính và sống một cuộc đời an toàn nhưng đầy sự hối tiếc với người vợ tương lai xui xẻo nào đó, rồi có những người con, hay là cất bước công khai trong bộ dạng nữ tính và cho ba mẹ, cho cả thế giới này biết anh thích con trai, anh thích làm điều như thế.

Anh đã khổ sở vì nó, một thời gian dài.

Anh khát khao được sống đúng với con người mình.

Chỉ một chút.

Taehyung chọn cách thứ hai, một trận đánh cược liều lĩnh cho chính anh.

Ổn thôi…

Sàn gỗ vang lên tiếng cọc cạch từ đôi cao gót, căn phòng ban nãy còn sáng đèn thì bây giờ đã chìm nghỉm trong bóng tối.

Cánh cửa đóng lại sau lưng Taehyung, đôi chân mang tất đen quá nửa phần đùi cọ vào nhau, anh có thể cảm nhận được cái lạnh luồn vào phía trong vì bên dưới vô cùng trống trải. Sự lo lắng bủa vây lấy anh, Taehyung kéo áo cổ áo, chôn mặt trong đấy chỉ chừa ra đôi mắt ngập tràn mơ hồ.

• Taehyung •

Nói tôi bây giờ bước ra ngoài mà không thấy bất an là chuyện xạo sự nhất trên đời, và không phải chỉ là đơn giản thế thôi, nó còn hơn cả nỗi bất an bình thường.

May mắn là tôi đã chọn một cái áo khoác có phần cổ đủ cao để che chắn nửa khuôn mặt tôi phòng khi trường hợp tệ nhất xảy ra.

“ Mong là không ai chú ý.”

Tôi lẩm mẩm.

Căng thẳng ùa vào trong lồng ngực, tôi cố lấy hết can đảm trong 22 năm sống trên đời, bình tĩnh đồng thời cũng cảnh giác.

Một vài người đi đường đã ngoái nhìn theo tôi, tôi hy vọng bọn họ nghĩ tôi là một cô gái có chiều cao nổi bật chứ không phải là một tên con trai giả gái.

Quả đúng thật, họ đã nghĩ tôi như thế, ý tôi là trường hợp đầu tiên, một cô gái thực thụ, lý do tôi biết vì sao ư ? Vì tôi bị những tên côn đồ đần độn chặn đường, để gạ gẫm.

Tôi chẳng thể tưởng tượng được mấy tên này nghĩ tôi ngon ăn lắm sao ?

Đúng là trong cái may cái rủi, ngược đời làm sao.

Tôi chọn cách giữ im lặng rồi tránh đi, và tôi thấy mình ngu ngốc lẫn ngây thơ biết bao khi cho rằng bọn nó sẽ cho tôi đi dễ dàng vậy.

“ Đừng có lơ tụi anh chứ.”

Một tên trong số đó nắm chặt cổ tay tôi từ phía sau, trong tôi bất ngờ đầy sợ hãi chẳng giống ngày thường, rồi tôi vùng ra và đạp cho tên đấy một cú ngay chỗ hiểm, thừa cơ hội đó tôi chạy bay đi không chần chừ, đúng vậy, chạy thật nhanh trên đôi cao gót.

Bỗng nhiên trong cái đầu óc lờ mờ hiện tại hiện lên chỗ quán coffee của anh Seokjin, tôi chả hiểu sao, nhưng có gì đó thúc đẩy tôi cho rằng tôi sẽ thoát nạn.

Ngay trước mắt là bảng hiệu quen thuộc, tôi nhìn thấy bóng dáng Jeongguk đang đứng trước quán, như vớ được phao cứu sinh, tôi ôm chầm lấy cánh tay em ấy.

Em ấy khá hốt hoảng khi thấy tôi làm thế, và tôi càng sợ hãi hơn khi những tên hứng tình man rợ đó đuổi theo tôi tới tận nơi đây.

Jeongguk không cần đợi tôi giải thích, em ấy che chắn cho tôi sau tấm lưng vững chắc ấy, phần nào khiến nhịp tim đập loạn xạ này thả chậm nhịp độ.

“ Tụi tao không rảnh để giỡn với mày.”

“ Vậy thì tao rảnh để giỡn với tụi mày chắc ? Tránh xa bạn gái tao ra.”

Tôi ngỡ ngàng khi Jeongguk nhấn mạnh từ “bạn gái.”

Những tên đó tiến gần, em ấy dùng tay đẩy nhẹ người tôi ra phía sau.

“ Tụi tao quan tâm nó là bạn gái mày ?”

Tên to con nhất bước đến và đấm vào Jeongguk một cú, cực kỳ mạnh bạo, tôi gần như muốn tắt thở tới nơi thay em.

Thật phi thường là Jeongguk vẫn còn đứng vững sau cú đấm ấy, và cậu ấy cho tên kia một đòn lên gối, rồi đấm những tên khác khi bọn chúng có ý định đánh Jeongguk từ phía sau. Tôi thấy tình hình không ổn, còn có thể làm gì nữa, kéo người anh hùng của tôi chạy thật nhanh, dù chân tôi mỏi nhừ và nhức nhối kinh khủng. Quá tồi tệ, tôi kéo Jeongguk vào cái mớ rắc rối đáng lẽ ra là em ấy đã không bị dính vào.

Chúng tôi trốn trong một góc hẻm tối, em ấy xoay người đối diện, dùng cái áo khoác đen bọc lấy tôi, thứ hương nam tính tự nhiên của em xộc vào cánh mũi, tim tôi còn đập liên hồi hơn ban nãy khi chạy trốn.

Đợi đến khi lũ kia đi khỏi, chúng tôi mới an tâm ngồi phịch xuống vệ đường. Tôi lo lắng, ánh sáng đèn đường chỉ soi rõ giúp tôi nhìn được vết bầm ở má cùng máu từ khóe miệng em ấy.

Tôi lấy ống tay áo lau mồ hôi và máu ở khóe miệng Jeongguk, đây có lẽ là điều duy nhất mà tôi có thể làm cho em.

Jeongguk chỉ cười, nụ cười xoa dịu nỗi niềm có lỗi dâng trào trong tôi.

“ Bẩn áo a-“

“ Xin lỗi, Jeongguk.”

Nụ cười em ấy lập tức trở nên gượng gạo.

“ Thật thất lễ nhưng mà…đằng ấy là con trai à ? Tôi nghe giọng của đằng ấy nên thắc mắc thôi, với làm sao đằng ấy biết tên tôi ?”

Chết tiệt, tôi quên mất, cái chất giọng tôi so với tông giọng trung bình nam giới còn trầm hơn khá nhiều, hơn hết, Jeongguk sẽ nhận ra tôi mất.

Tôi cúi gầm mặt mình, cầu nguyện Jeongguk đừng nhắc đến nữa.

“ Mình có biết nhau phải không ? Đằng ấy nhìn quen lắm.”

Và Chúa thì bỏ qua lời thỉnh cầu của tôi rồi.

Tôi không còn lựa chọn nào khác ngoài thành thật, đời tôi xong rồi, cậu ấy sẽ coi tôi chỉ là một tên đồng tính kinh tởm.

• Jeongguk •

Tôi có hai điều cần nói.

Thứ nhất, người con gái mà ban nãy tôi bảo vệ, chính là Taehyung – một người anh thân thiết ở chỗ làm công việc part-time của tôi, lớn hơn tôi hai tuổi.

Tôi có thể nhận ra anh ấy khi Taehyung nắm tay và kéo tôi thoát khỏi đám rồ dại kia.

Thứ hai, Taehyung thơm lắm luôn, đó là thứ tôi cảm nhận đầu tiên khi ôm anh ấy vào, mùi dìu dịu quyến rũ hiếm có ở một người con trai.

Mà tại sao anh ấy lại ăn mặc thế này ? Có ai đó bắt ép anh ấy chăng ?

Tôi cảm nhận được Taehyung không thoải mái, tôi giả vờ hỏi anh ấy, mục đích để Taehyung giảm bớt căng thẳng, nhưng có vẻ cách làm này đi ngược lại với dự kiến của tôi, anh ấy cúi mặt, những ngón tay xoắn xuýt bấu víu góc áo len.

Tôi dẫn anh ấy ra chỗ sáng hơn, và Taehyung lại còn cúi đầu thấp hơn nữa.

Mái tóc nâu xoăn rối thu hút tôi, thật đáng yêu, như một chú cún bông vậy.

Và trông thật mềm mại, tôi muốn chạm vào nó quá…

“ Em biết là anh rồi, Taehyung.”

Tôi không dùng kính ngữ, nó chẳng cần thiết nữa.

Taehyung trầm mặc, tôi chờ đợi anh ấy bình ổn cảm xúc lại.

“ Anh có thể nói cho em biết tại sao không ? Ý em là…”

“ Anh l-là g-“

“ Ngẩng mặt nhìn em này !”

Giọng anh ấy nhỏ dần đều về phía cuối chữ, tôi không thể nghe rõ, với cơn đau từ mặt, tôi gắt lên, và ngay sau đó thì tôi hối hận vô cùng tận vì đã lớn tiếng với anh ấy.

Hai bả vai Taehyung run rẩy, tôi bối rối cực kỳ, lòng bàn tay chạm lên gò má mịn màng ướt đẫm nước mắt của Taehyung.

Trong thoáng chốc, mọi ý nghĩ lẫn hành động của tôi buộc ngưng trệ.

Chúa ơi. Taehyung. Xinh quá…

Bình luận về bài viết này