• Writer •
Taehyung đứng trong phòng, ánh sáng mờ ảo từ đèn trần hắt lên tấm thân mảnh khảnh và mái tóc xoăn bồng bềnh mang màu cà phê sữa, trên tay anh là một chiếc váy.
Anh đang ướm thử chiếc váy lên người, nó ngắn ngang đầu gối, và vừa khít với cơ thể Taehyung.
Xoay thử một vòng, tấm gương họa lên hình bóng yêu kiều, anh vô cùng hài lòng về bản thân, tô thêm chút son bóng, cùng đôi sandal, anh đã đủ xinh xắn để bước ra ngoài mà không ai nghi ngờ rồi.
Nhưng Taehyung không dám, anh chỉ có thể mang bộ dạng này quanh quẩn trong căn nhà.
Anh dù thế nào, cũng vẫn là nam, làm sao ăn mặc trang điểm thế này mà bước ra đường cho được.
Thế mà Taehyung chẳng phiền lòng, được sống thật với bản thân, dù chỉ có một vài thời gian ngắn ngủi, nhưng như này là đã quá ưu ái cho anh rồi.
“ Mình mua nó đúng không uổng, thật hợp.”
Taehyung lấy điện thoại, hướng camera vào tấm gương đối diện, phô bày những đường cong mềm mại nhất.
Anh lướt xem tất cả các số hình mình vừa mới chụp, thầm nghĩ rằng nếu một ngày mà tất cả hình ảnh trong điện thoại bị ai đó phát hiện, chắc anh sẽ sống dở chết dở mất.
• Taehyung •
“ Taehyung, bọt kem tràn rồi kìa.”
“ D-dạ.”
“ Taehyung, em định mang tới không cho khách à ?”
Đối diện với tôi luống cuống dọn dẹp đống hỗn độn mình vừa bày ra, là anh chủ quán – Seokjin, điệu bộ bình thản, luôn luôn đứng phía sau tôi nhắc nhở.
“ Em xin lỗi…”
“ Hôm nay em cảm thấy mệt thì hãy nghỉ sớm đi, Taehyung.”
Seokjin ân cần lấy tách trà từ tay tôi, kéo nhẹ bả vai đẩy tôi vào phòng nhân viên.
Nào đâu mệt nhọc gì, chẳng qua là hôm nay Jeongguk cắt tóc mới, trông bảnh bao em chẳng rời mắt được, em làm sao mà tập trung được đây ?
Vừa mới nghĩ thế, tôi bất giác quay đầu, vừa hay hai mắt chạm nhau.
Thật là…sao em ấy có thể tuyệt vời đến thế chứ.