Tiếng đáy của một tách trà thảo mộc chạm lên bàn gỗ, có lẽ là thứ âm thanh lớn nhất ngay lúc này vang lên. Jeongguk trầm ngâm di chuyển cây bút chì trong tay, tốc độ kéo thả lướt khắp mặt giấy còn nhanh hơn cả đôi mắt em. Nét chì người ta đã thôi ngay ngắn, những hình thù vô nghĩa trào ra bất chợt không rõ, rồi như khắc ghi vào tim em từng chút một.
Mê quá, không dứt được nữa.
Người ta 26 rồi, còn em dường bước qua 28. Nghe cằn cỗi làm sao.
Em ngập ngưỡng 30, vụt mất nụ cười ngây ngô, bản tính thích bông đùa dần dà phai nốt, chớp mắt hai cái buộc phải trưởng thành bằng những vụn mộng. Đời em hơn người ở khoản bi lụy lúc yêu, có cái máu si tình. Nhưng em không yêu đàn bà, đàn bà đẹp, diện đầm phấn son thơm nức cả mũi, đàn bà đơn thuần đối với em là để ngắm. Bởi thế, em lại rạo rực đâm đầu với đàn ông. Da rám nắng, chắc nịch, đội em lên đầu như ông hoàng con, nhưng tất cả lại không phải gu em đưa đẩy.
Em thích trai trẻ, trẻ nhưng đừng trẻ con, trẻ ở đây mang nghĩa thanh niên nhiệt thành sung sức. Gặp được người ta vào chiều muộn năm em mới 22, lỡ nhầm vào nhà người ta ở thuê. Trong sự tồi tàn cũ kĩ của khu chung cư tập thể cho thuê mướn, người ta tóc tai bảnh bao, cầm cọ ngồi trước giá đỡ bản vẽ, đương là màu sắc thổi phực lên lòng em đang mang màu xám ngoét lúc bấy giờ. Bẽn lẹn cười cái, em thấy chứa chan ngân vang xúc cảm, thấy tim này tỉ tê lời yêu thương. Lửa gần rơm bao ngày cũng cháy, có hôm tối khuya, trăng tròn vành vạnh, em và người ta như đôi chim uyên quyến luyến đan sợi tơ hồng, gọi nhau là nhân tình. Hai chữ thấm vào xương tủy tê tái biết nhường nào.
Jeongguk chỉ kém em 2 tuổi, không gọi là quá trẻ, mà thú thật tính tình lãng tử nghệ sĩ dìu em vào đời bằng những hoang tưởng ảo ảnh màu hồng. Người ta uớc muốn âu yếm với nhau cho qua hết tháng hết ngày, cho cạn kiệt sức mình, rồi vẳng lặng ôm nhau mà ngủ.
Lắm gã say đắm nhan sắc em. Đàn ông con trai gần chạm đầu ngưỡng con số 3, em đẹp lấp đầy vẻ mặn mà dịu dàng, lúc đó là hiện thân nhành hoa lê tuyết, nở rộ kiêu hãnh khoảng trời riêng em. Da thịt em nóng rẫy hồng hồng, ôm vào thân vừa vặn êm ái, đôi môi trời sinh mềm mọng, hấp háy mấy lời ngọt nị mến thương.
Khiến họ chèm chẹp cái miệng, họ tiếc hùi hụi em, họ bảo dứt ra được người ta, họ cho em đủ đầy mà sống hưởng, rồi họ thừa cơ hạnh họe người ta, nói rằng người ta là cánh chim nhạn trời, bay Đông bay Bắc không phương hướng, yêu em còn chẳng xong, lấy gì lo nổi cho em.
Em chỉ nở nụ cười từng nông nỗi như thế. Nụ cười của kẻ điên vì tình. Em nhìn thẳng mắt họ, đáp lại nhẹ nhàng tựa kể một câu chuyện cũ rích. Em không quá nhiều tiền của, em chỉ cần có cái đủ ăn, và chỉ cần trong đời em có Jeon Jeongguk, vậy là em đã vẹn nguyên tuổi xuân.
Những đêm đầu ấp má kề, vì người ta là nghệ sĩ đường màu, người ta vẽ cho em viễn cảnh một ngôi nhà, em và người ta, có những đứa trẻ. Em tin người ta, tin vô điều kiện, giống như moi hết ruột gan mà tin những đêm nồng nàn đó.
Em cày bừa làm lụng tăng ca 1 2 giờ sáng, để xây dựng cái gì gọi là mái ấm gia đình. Em không còn trẻ, nhưng vì yêu mà em bồng bột ngẫn ngờ. Em cho người ta theo đuổi đam mê đứng đắn của người ta, để còn em thì bị cuồng quay cuộc sống mắt mờ đầu đau.
Chừng cuối tháng, người ta bán được hai bức tranh, cũng đáng tiền. Rồi cái tự nhiên người ta sắm một bộ vest, hơn cả số tiền bán tranh. Không trách người ta, em còn dung túng mua thêm cà vạt, mặc kệ tiền nhà tiền điện chồng chéo lên nhau.