[ Faggot ] – 8

• Writer •

Những ngón tay thanh mảnh luồn sâu dưới chiếc váy tối màu, ngập ngừng kéo nhẹ đoạn dây đen mỏng manh mờ ám, nó trượt theo làn da của anh rồi trôi tuột xuống cổ chân. Taehyung vứt nó vào xó góc phòng bằng một cái đá chân nhẹ, và thật sự đá luôn cả trái tim Jeongguk bay ra khỏi lồng ngực, khỏi thiên hà bao la này.

Anh không hoàn toàn đẩy ngã Jeongguk, ngón tay trỏ chạm lên ngực cậu và chỉ mơn trớn nhẹ về trước, đủ để Jeongguk đổ ập xuống giường, như quân cờ bại trận

Anh không hoàn toàn đẩy ngã Jeongguk, ngón tay trỏ chạm lên ngực cậu và chỉ mơn trớn nhẹ về trước, đủ để Jeongguk đổ ập xuống giường, như quân cờ bại trận.

Đôi mắt cả hai vẫn duy trì đường kết nối mãnh liệt, vì anh, cậu cảm nhận từng sự sôi sục dưới mạch máu mình, rồi khiến Jeongguk chỉ chốc lát nữa sẽ nổ tan tành. Nghe rất khủng khiếp, nhưng không hẳn vậy đâu, Jeon Jeongguk sẵn sàng nổ tan tành bất chấp, nếu lý do để cậu làm vậy là Kim Taehyung.

“ Em đã bước qua tuổi 20, Jeongguk là một cậu chàng đã trưởng thành rồi này.”

Taehyung chống cằm nằm bên cậu, hàng mi mơ màng dẫn dắt Jeongguk-bé-bỏng vào miền ngọt ngào mang tên anh.

“ Anh vẫn còn nhớ, lễ trưởng thành của anh đều đầy đủ tất cả, duy chỉ thiếu một nụ hôn từ người anh yêu. Nhưng mà thật tiếc…lúc đó em còn nhỏ.”

Anh khúc khích, áp má lên bờ ngực nam tính nọ mà ngả ngớn, khi mà cậu còn đang rối bời bởi những lời đưa đẩy ban nãy của Taehyung.

“ Anh biết em vẫn luôn khát khao được thấy những gì đằng sau mấy lớp vải nữ tính ẻo lả này.”

“ E-em hoàn toàn không nghĩ như thế. Anh không nữ tính hay ẻo lả, chỉ là…anh xinh đẹp quá mức thôi.”

Anh cắt ngang từng lời ấp úng ngột ngạt kia bằng cảm xúc mềm mại vô cùng ở da thịt anh. Jeongguk mất 12 giây để xác định điều gì đang thật sự xảy ra.

“ Tất cả dành cho em hết đấy. Chỉ mỗi em thôi…”

Đôi mắt Taehyung dịu dàng và nồng ấm, mang màu như một tách trà thảo mộc cậu sẽ thưởng thức vào ban xế chiều, cái cảm giác dễ chịu, xoa dịu tâm can Jeongguk.

Một anh chàng non nớt về mặt tình cảm giống cậu đây, vẫn can đảm đổ ập thân thể phủ lên Taehyung, khát khao được chạm lên đôi môi đẹp đẽ kia, dù chỉ trong chốc lát. Gò má Taehyung rạng rỡ sắc đỏ hồng, chôn vùi khéo léo sự hài lòng cùng ngượng ngùng đang dần lan cả tới đôi tai nhỏ, cái nhướn mày chờ đợi từ anh đủ để thiêu đốt bản lĩnh Jeongguk.

Nhưng rồi tiếng đồng hồ báo thức xuyên thủng qua lỗ tai cậu. Thiên đường nát tan và Taehyung xinh đẹp kiêu hãnh trong mộng của Jeongguk đã biến mất. Thứ đầu tiên đối diện với cậu là trần nhà bám đầy bụi, trước khi Jeongguk cuốn cả tấm chăn lên mình và rồi ngã ào xuống giường mở đầu một ngày mới thảm hại.

Sau 1 phút sau ngồi bệt trên sàn nhà lạnh lẽo, thời gian đủ cho cậu nhận thức mình vừa có giấc mơ ướt át, một giấc mơ ướt át cực kì chân thật về Taehyung. Jeongguk thở dài ngay khi bắt gặp vấn đề của mọi thằng con trai mỗi khi trải qua những đêm bùng nổ ham muốn, cảm giác vừa tồi tệ lại vừa thích thú…nhưng tất cả cuối cùng đều bị gạt bỏ qua một bên bởi sự xấu hổ chiếm đóng ngập tràn đầu óc cậu, đỉnh điểm bây giờ không chỉ là phía bên dưới, mà Jeongguk còn phải giặt cả cái chăn mang đống hỗn độn do cậu gây ra.

Tất cả chung quy, cũng chỉ mỗi vì cuộc hò hẹn riêng tư hôm nọ – điều lấp đầy đầu Jeongguk bằng những cái đụng chạm nho nhỏ, cái ôm nồng nhiệt cảm kích từ Taehyung, nụ cười của Taehyung, đặc biệt là những lời ngọt ngào mà Taehyung đã nói riêng với mỗi mình cậu. ( Jeongguk cho là vậy. )

“ Mấy anh biết không ?”

“ Chú không nói thì anh biết cái gì ?”

“ Hôm bữa này em giúp Taehyung làm đồ án xong rồi Taehyung ôm em nói ảnh yêu em lắm rồi còn Taehyung chỉ nhìn mỗi em thôi với cái gì nữa từa lưa hết mà em không nhớ em nhớ có bấy nhiêu đó thôi bữa đó đi có hai đứa hà Taehyung ngồi gần em trời ơi thơm thơm đáng yêu đê mê quá chừng nè Chúa ơi…”

Ngắm nhìn nụ cười ngờ nghệch của đứa em bé bỏng lần đầu tiên ngã xuống lưới tình, Yoongi và Namjoon chỉ biết im lặng hớp vài giọt coffee cho có lệ.

“ Cái sự gay nó ngập tràn cả cốc coffee của anh mày.”

“ Em phải làm sao đây. Em biết thừa em gay vì Taehyung quá trời quá đất luôn…”

“ Còn hỏi ? Thì cua bé ấy đi.”

“ C-cua ? Cua sao giờ ?”

Yoongi nhăn mặt, nhìn cậu như thể Jeongguk là điều lạ lùng nhất thế gian này. Anh đập vào vai Namjoon bình bịch, mi vẫn không thôi giãn ra.

“ Em là gấu đần, đừng hỏi em.”

“ Gấu đần nhưng cũng biết một chút. Giúp thằng nhỏ đi.”

Cậu mắt sáng rực nhìn Namjoon, anh hút rột rột những giọt cạn kiệt ở đáy cốc, mắt đảo khắp nơi, nhưng vẫn không thể thoát nổi sức ép từ ông anh quái vật Yoongi và đứa em thiện lành Jeongguk.

“ Skinskip tự nhiên nhiều vào. Như giả vờ đụng vai nhau, choàng tay qua người, à thì khoảng cách vừa đủ để tạo không khí rực lửa mà không quá khó chịu cho đối phương.”

“ Anh xin lỗi chú đần thật. Đây không phải chương trình hàn gắn các cặp vợ chồng già chiếu vào tối thứ sáu.”

Yoongi quay sang Jeongguk – người vẫn đang chờ đợi chút sự giúp đỡ có ích gì từ hai người anh.

“ Tóm lại cái mặt tiền của chú phải chói lọi nhất thiên hà này ấy. Như sự kết hợp giữa Brad Pitt với Leonardo DiCaprio ha.”

“ Anh nói thế khác quái nào bảo em đừng cua Taehyung.”

“ Đúng rồi đó-“

“ Thôi em bảnh không ? Bảnh là được, không cần phải như Brad Pitt hay Leonardo DiCaprio đâu, bởi thực tế em chẳng bao giờ được như hai người đàn ông quyến rũ bậc nhất hành tinh đâu.”

Jeongguk đứng phắt dậy, xoay tầm chục vòng, màu cháy nắng từ tóc cậu trượt qua những ngón tay Jeongguk – trở nên vào nếp và thôi rối bù giống lông quả hạt dẻ rừng.

“ Bảnh đó, mà đần y như Namjoon vậy.”

“ Bảnh ha, siêu bảnh luôn ha ?”

Cậu phát ra tiếng cười thỏa mãn, mắt ngó nghiêng đồng hồ rồi chạy vuột qua cánh cửa quán coffee quen thuộc. Ý ới lời chào hai người anh còn lại.

“ Em đi nha. Tạm biệt hai anh. Lần sau em sẽ làm hai cốc nước miễn phí cho hai người.”

Yoongi nhắm nghiền mi, xoa cái bụng nhỏ căng tròn, giọng lười biếng.

“ Thằng nhóc đó thậm chí còn không nhận ra bé Taehyung ấy đang thích nó.”

“ Nhưng mà tại sao anh lại biết Taehyung thích Jeongguk ?”

Anh liếc mắt nhìn lại gấu đần Namjoon.

“ Thế quái nào hai đứa bạn thân lại ôm nhau nói anh yêu em ? Hay anh chỉ nhìn mỗi em thôi. Đó không phải là lời giống như anh sẽ nói với chú lúc bình thường hay cảm ơn đâu eo ơi.”

Khi Namjoon còn đang bặm môi nhìn Yoongi như thể anh chính xác một nhà thông thái ái tình nhất vũ trụ, vẫn không quên hỏi.

“ Thì tại anh khác với người ta ?”

“ Nói một tiếng nữa cái ly vào đầu chú.”

• Taehyung •

Tôi có hai vé xem phim từ một người bạn, hai vé mà cậu ta đã chẳng thể đi cùng bạn gái vì cuộc cãi vã xảy ra bất ngờ giữa hai người. Nên cậu ta vứt ở đó cho tôi, cũng coi như là món quà không mấy đúng đắn thay cho lời cảm ơn vì tôi đã giúp cậu ta một ca làm việc.

Mà tôi lại chẳng có nhiều bạn, anh Seokjin quá bận rộn để rỗi rãi đi cùng tôi, huống hồ đây là phim tình cảm lãng mạn, nếu tôi đi cùng anh ấy, chắc chắn sẽ chẳng còn mặt mũi nào để nói chuyện với anh nữa đó.

Lủi thủi chán nản, tôi nhét hai vé xem phim vào cái túi tạp dề phục vụ. Ngờ đâu nó rách một đường, hai chiếc vé cứ thế lọt qua đường rách cái túi rơi thỏm xuống, mà lại ngờ đâu, chúng nằm gọn lỏn trong tay Jeongguk.

“ Anh làm rơi này.”

“ Oh cảm ơn Guk.”

“ Vâng…”

Jeongguk trở nên lúng túng bất bình thường, em ấy cầm cán cây lau nhà và chỉ đứng đó nhìn tôi khoảng 2 phút. 2 phút đối với người khác, và 2 thiên niên kỷ đối với tôi.

“ Anh đoán em muốn nói gì đó với anh nhỉ ?”

• Jeongguk •

Việc anh nhìn thấu tôi đang có ý nghĩ gì trong đầu, nó hơi làm tôi bất ngờ. Tôi nửa chẳng muốn trả lời tí tẹo nào đâu, nửa lại muốn biết anh sẽ đi xem phim hẹn hò với người nào.

“ À thì em muốn hỏi…nhưng mà anh đừng giận em vì tọc mạch quá nha…”

“ Anh không bao giờ giận Guk đâu. Guk hỏi đi.”

Kim Taehyung dễ thương, dễ thương đến chết tim em.

“ Taehyung đi xem phim v-với ai vậy ạ ?”

“ Ôi trời em đang sử dụng kính ngữ với anh kìa.”

Tôi ngượng đến nỗi chỉ muốn cắm mặt xuống giẻ lau nhà.

“ Hai vé xem phim này, anh được bạn cho lại thôi. Anh cũng chưa biết đi với ai, phim tình cảm nữa-“

“ Vậy em. Em đi. Em đi xem với Taehyung nha.”

Mắt anh tròn vành vạnh, chớp chớp một hồi lâu hình như mới hiểu ra vấn đề. Anh òa lên một tiếng, lại cười tít mắt hết cỡ như trẻ con.

“ Thế tốt quá, hẹn em 4 giờ chiều nay ở Geumcheon.”

Jeon Jeongguk, nên nhớ, bảnh trai thì đến hào quang may mắn cũng phải sáp tới.

Bình luận về bài viết này