[ Faggot ] – 6

• Writer •

Taehyung trở ra với một cái áo phông trắng đôi phần nhàu nhĩ và quần ngắn đen lỏng lẻo chực chờ có thể rơi xuống mắt cá chân anh bất cứ lúc nào. Jeongguk bắt đầu ngượng ngập lạ kì và trán hơi ẩm ướt mồ hôi mặc dù phòng bật điều hòa như ngăn đông lạnh.

Cả hai chẳng hề biết đối phương cũng đã căng thẳng ra sao. Taehyung, với sự quan tâm đến Jeongguk, đã vội vã mở lời về việc nên xử lý vết thương của cậu.

“ Anh lấy băng gạc và thuốc sát trùng trong phòng tắm. Và vết thương của em.”

Cậu ngồi trên giường, cách anh một cách tay và Taehyung đã yêu cầu cậu cần phải gần anh hơn nữa.

“ Jeongguk, lại đây.”

Jeongguk chầm chậm tiến gần bên anh, và nghe loáng thoáng bên trái mình là mùi hương của anh lẫn sữa tắm hòa lẫn trong không khí. Jeongguk đã không hề biết màu đỏ mận lan tỏa từ mặt cho đến tai, trông bây giờ chẳng khác mấy những cậu nam sinh mới lớn.

Nếu như mọi khi, thì cậu sẽ tìm cách từ chối và luôn miệng bảo rằng mình có thể tự làm được. Nhưng thôi nào, Jeongguk nghĩ cậu nên một lần dựa dẫm vào ai đó, và may mắn người đó là Taehyung.

Anh cầm tay Jeongguk, hay nói đúng hơn là kéo tay cậu. Hơi ấm anh gần trong gang tấc, đầy dịu dàng và nồng ấm y hệt lần ban đầu cậu cảm nhận. Jeongguk không dám thở mạnh, phía trên là môi anh, tầm mắt bên dưới lại đối diện với cái cổ thon thả và xương quai xanh lấp ló sau cái áo rộng.

“ Xin lỗi em.”

Tiếng Taehyung trầm ấm vang lên trên đỉnh đầu, cậu cũng cảm thấy vết thương ở trán hơi đau xót vì anh đã mạnh tay một chút, trong vô thức.

“ Đừng xin lỗi nữa. Việc đó anh cũng không muốn mà.”

“ Nhưng đáng lẽ ra anh không nên chạy về phía em, nhất là trong bộ dạng đó. Anh thật rắc rối và phiền phức.”

Động tác Taehyung bắt đầu nhẹ nhàng hơn khi nãy.

“ Anh biết nó đau đến mức không thể chấp nhận được. Anh cũng biết mình sẽ bị treo ngược lên giàn giáo mất nếu các cô gái thấy Jeongguk của họ tại anh mà thành ra thế này.”

Jeongguk cảm thấy vết thương của mình bỏng cháy lên một cách lạ kỳ dưới miếng bông mềm phảng phất mùi thuốc sát trùng nồng nặc. Rõ là cậu biết mình đang khó chịu, vì điều gì đó chẳng thể lý giải nổi.

“ Em không phải là của họ.”

Taehyung lại chỉ biết nở nụ cười đầy khó xử.

“ Xin lỗi, anh lại-“

“ Nếu em còn nghe thêm một lời xin lỗi nào từ miệng anh thì em sẽ giận anh đấy, biết chưa ?”

Jeongguk cúi đầu, gây cho anh chút cản trở khi Taehyung còn đang giúp cậu xoa dịu sự đớn đau trên gương mặt. Anh chạm nhẹ dưới cằm Jeongguk, không làm gì, chỉ giữ như vậy.

“ Dường như cả cuộc đời anh, sinh ra chỉ để sai trái, và sau đó lại dùng thời gian còn lại mà sửa chữa lỗi lầm. Em có thấy thế không ?”

Taehyung một chốc ngừng tay, vuốt nhẹ bên má Jeongguk, nơi có một vết sẹo nho nhỏ ngự trị trên khuôn mặt điển trai hoàn hảo đó, từ một vụ tai nạn ngày bé với anh trai, cậu đã từng kể điều này với anh.

Jeongguk nghe thấy cơn buồn bã trong giọng nói của anh. Cậu không giỏi trong việc an ủi người khác, nhưng cậu sẽ cố.

Thời điểm Jeongguk ngẩng đầu, lời an ủi còn định thốt ra, thì bắt gặp Taehyung cũng đang nhìn mình, nét đẹp với sự rầu rĩ phảng phất. Và chẳng ai biết Jeongguk còn muốn khen một chàng trai là xinh đẹp bao nhiêu lần cho đủ. Như một thói quen, Jeonguk đành đưa tay nhéo mũi anh, cậu luôn luôn làm thế, hành động như lời cổ vũ ngầm chỉ mỗi khi cậu thấy tinh thần Taehyung ở mức tồi tệ.

“ Em chưa bao giờ thấy anh có ý nghĩ bi quan đến vậy. Không. Đừng nói thế Taehyung. Anh không làm gì sai trái cả.”

“ Con người ta hoàn toàn ý thức được bản thân mình mắc phải lỗi lầm gì. Hay cho dù sự thật không phải như thế, nhưng em biết đấy, cảm giác nó vẫn còn tồn tại và đeo bám khiến anh mệt mỏi.”

Ánh sáng mờ đục từ đèn phòng hắt xuống anh, hàng mi cong tạo lên cái bóng nhỏ xíu lúc anh cụp mắt, trong khi Taehyung chăm chút vết thương ở khóe miệng cậu, nó khiến Jeongguk cuốn vào và chìm đắm. Cậu thầm tự hỏi, tại sao anh đến mi mắt cũng đẹp đến vậy.

“ Anh có thể nói với em mà. N-nếu anh muốn.”

Taehyung phì cười, một giây trán anh đã áp đến trán Jeongguk, vẻ mặt nhu hòa.

“ Cảm ơn em, Guk…”

“ Thật lòng. Thật lòng cảm ơn em.”

Đầy dịu dàng, yếu mềm, cũng ngọt ngào nồng nàn, tồn tại một Kim Taehyung như thế trước mặt Jeon Jeongguk hiện tại.

Jeongguk chưa bao giờ nhìn được mặt này từ lúc biết Taehyung, niềm hạnh phúc và nỗi buồn đan vào nhau, dệt nên thứ màu cảm xúc trái ngược của anh.

Cậu đã quá quen Taehyung trong đồng phục quán của anh Seokjin, quen với việc anh luôn đặt một nụ cười vuông vức đặc biệt trên môi.

Cảm xúc Jeongguk lên xuống không ngừng, tựa như trò bập bênh của bọn trẻ con hay chơi. Cậu khó khăn mở miệng.

“ Thứ lỗi cho em nếu em nói gì không phải, nhưng mà em cảm thấy, em hơi may mắn khi thấy anh lúc ban nãy…”

“ May mắn ? Lúc ban nãy ?”

Anh nhướn mày với sự thắc mắc to lớn, và cậu thì chỉ có thể cụp mắt xuống lảng tránh anh trong ngượng ngùng. Lưỡi cậu xoắn lại, thanh âm xíu xìu xiu nói gì chẳng biết, giống như là đang tự nhẩm với bản thân.

• Jeongguk •

“ Jeongguk nói tiếp đi, anh đang nghe đây nè.”

Sai lầm sai lầm…miệng đã đi trước não tám nghìn bước rồi.

Mắt anh ấy ngập tràn chờ mong, và nếu Taehyung là một chú cún thì tôi thậm chí có thể được cái đuôi hào hứng đang ve vẩy chẳng ngừng.

“ Guk ơi ?”

Thôi thôi trời đất ơi có đời nào tôi cưỡng lại mấy thứ dễ thương đâu ? Như Taehyung chẳng hạn.

“ Không có gì. Anh ngủ đi.”

“ Mới tám giờ mà ?”

“ Em đi tắm.”

Nói là thế, nhưng đúng hơn là tôi đang chạy trốn. Tôi còn không thèm để ý phía trước mình là gì mà cứ lao thẳng tới, đập đầu vào tường đau đến choáng váng.

“ E-em nhớ cẩn thận vết thương Guk nha.”

Bị anh nhắc nhở, tôi xấu hổ đến nỗi không dám nhìn Taehyung. Thiệt tình…

• Writer •

Ai mà ngờ rằng, anh nghe lời Jeongguk răm rắp, một tiếng đồng hồ sau cậu bước ra đã thấy anh cuộn tròn mình say giấc trong chiếc chăn.

Jeongguk ren rén chui tọt vào chăn, cậu còn chẳng dám giật mạnh chăn về phía mình vì sợ anh tỉnh giấc. Nên Taehyung chỉ nằm cách cậu đúng mấy milimet.

“ Ngủ ngon Tae.”

• Jeongguk •

Taehyung chẳng nghe được lời chúc ngủ ngon của tôi, lại càng chẳng biết được rằng.

Từ lúc tôi ngâm mình trong bồn tắm đến suýt chết chìm để kiểm điểm tư tưởng sai trái của bản thân cho tới lúc chui tọt lên giường.

Tôi đã không ngừng nghĩ về hình ảnh Taehyung trong chiếc váy ngắn lấp ló đường ren bao trọn hông anh.

Biết là tội lỗi chết được ấy.

Mà không lẽ tôi gay thiệt rồi ?

Gay vì Taehyung trong 24 giờ ?

Tôi nhìn anh, khuôn mặt bị che quá nửa bởi cái chăn dày, má dính sát gối và miệng thở ra từng hơi nhè nhẹ.

Thôi kệ đi…đáng yêu vậy mà.

Cũng đáng ấy chứ.

Bình luận về bài viết này